15/01/2025
Mùi nhà
Sáng nay chọn áo đi làm, mình bỗng khựng lại bởi 1 chiếc áo có mùi hương quen quen mà là lạ, không giống những chiếc khác trong tủ. Mình phải mất 1 lúc suy nghĩ để nhớ ra, đó là chiếc áo mình mặc về nhà hồi nửa năm trước, em mình giặt cho mình mang lại sang đây. Và suốt nửa năm qua mình chưa từng mặc lại chiếc áo đó, nên áo vẫn còn nguyên “mùi nhà” trong tủ.
Đã có nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng ký ức về mùi hương là ký ức mạnh mẽ nhất. “Mùi nhà” là mùi của những thứ hương được gom góp, nhặt nhạnh tại nơi mình lớn lên và nuôi dưỡng trong ký ức khứu giác của mình suốt ngần ấy tháng năm.
Vậy mà, mình đã không nhận ra sự tồn tại của “mùi nhà” trong chừng đó thời gian. Để rồi vào 1 buổi sáng ngẫu nhiên tại 1 nơi thật xa, tim mình hẫng 1 nhịp khi “mùi nhà” lặng lẽ ùa về. Hoá ra, mình đã xa nhà đủ lâu để suýt thì quên mất “mùi nhà”.
Má mình kể, hồi lúc mình đi cũng hơi lâu rồi, có lần Má mở tủ quần áo của mình ra mà nước mắt chực trào. Mùi từ tủ quần áo làm Má cứ tưởng con gái Má vẫn còn ở ngay sát bên.
Má gọi đó là mùi của con gái Má.
Rồi mình ở KL, thỉnh thoảng bạn sang chơi nhà. Bạn bảo rằng nhà mình mang mùi “dễ chịu như Linh”.
Bạn gọi đó là mùi của Linh.
Và cũng đã có vô số lần mình tự đặt tên cho mùi hương bằng tên người, tên nơi chốn, hoặc tên của 1 mảnh ký ức bất kỳ nào đó. Để rồi trong vô thức, mình ngoái đầu tìm kiếm nếu bất chợt bắt gặp mùi hương quen thuộc.
Mình vẫn luôn tin, sau này, những câu chuyện hay gương mặt trong đời rồi sẽ nhạt nhoà dần đi, cho đến khi 1 mùi hương lặng lẽ thoảng qua …