Tím yêu thương

Tím yêu thương The band formerly known as The Family

04/17/2026

May mắn 🙏🙏🙏

04/17/2026

Lần đầu tiên chồng cũ đến thăm sau 4 năm ly hôn, nghe con ‘vô tư’ hỏi mẹ một câu khiến anh ‘lặng người ch:::ết sững’
Tôi dừng xe trước cổng ngôi nhà cấp bốn lợp ngói đỏ, nằm khuất sau những rặng tre yên ả của vùng quê ngoại thành. Tiếng động cơ tắt ngấm, trả lại không gian sự tĩnh mịch vốn có, chỉ còn tiếng tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực. Bốn năm. Đã bốn năm kể từ ngày tôi đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn, để mặc Lan – vợ cũ của tôi – bế đứa con đỏ hỏn rời khỏi nhà trong nước mắt.
Cuộc sống của tôi hiện tại có thể gọi là viên mãn trong mắt người ngoài. Sau khi chia tay Lan, tôi nhanh chóng tái hôn với Hương – người phụ nữ do chính tay mẹ tôi tuyển chọn. Hương khéo léo, biết điều và quan trọng nhất là rất được lòng mẹ tôi. Nhà cửa êm ấm, không còn những trận cãi vã nảy lửa giữa mẹ chồng nàng dâu như thời tôi sống với Lan. Nhưng sâu thẳm trong những đêm dài, tôi vẫn thấy thiếu vắng một điều gì đó. Có lẽ là sự tự do, hay có lẽ là chút day dứt về giọt máu mình đã bỏ rơi.
Lần này đi công tác ngang qua quê Lan, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại rẽ vào. Trong túi áo vest là phong bì đựng 20 triệu – khoản tiền thưởng nóng tôi vừa nhận được. Mẹ và Hương chưa biết đến khoản này. Tôi tự nhủ, đây là chút quà bù đắp cho con, để lương tâm mình bớt cắn rứt. Tôi hình dung về Lan của hiện tại. Chắc cô ấy sẽ tiều tụy lắm. Một người phụ nữ bị chồng bỏ, một mình nuôi con nhỏ ở quê, không nghề nghiệp ổn định, làm sao mà khá giả được? Ý nghĩ đó khiến tôi vừa thương hại, vừa có chút tự mãn của kẻ bề trên mang tâm thế “ban phát”.
Tôi đẩy cánh cổng sắt hoen rỉ. Sân nhà lát gạch đỏ sạch bóng, hai bên là những chậu hoa mười giờ nở rực rỡ dưới nắng chiều. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, khác hẳn sự ngột ngạt trong căn nhà tầng sang trọng nhưng lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt mẹ của tôi. – “Ai đấy ạ?” . Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía hiên nhà. Tôi ngẩng đầu và sững sờ. Là Lan.Tôi đã chuẩn bị tinh thần gặp một người đàn bà lam lũ, già nua, nhưng người đứng trước mặt tôi lại rạng rỡ đến khó tin. Lan mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc búi cao gọn gàng, làn da trắng hồng và đôi mắt ánh lên sự an nhiên mà ngày xưa, khi sống cùng tôi, chưa bao giờ cô ấy có được. Cô ấy trông trẻ ra đến vài tuổi, xinh đẹp và mặn mà hơn cả thời con gái. Sự khắc khổ mà tôi tưởng tượng hoàn toàn không tồn tại.
Lan nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản đến lạnh lùng. Không oán hận, không vui mừng, cô ấy nhìn tôi như nhìn một vị khách qua đường. – “Anh đến đây làm gì?” – Lan hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng đủ khiến tôi lúng túng. – “Anh… anh đi công tác ngang qua. Tiện đường ghé thăm em và con.” – Tôi ấp úng, tay vô thức sờ vào phong bì tiền trong túi áo.
Đúng lúc đó, tiếng chân chạy lon ton vang lên từ trong nhà. Một bé trai kháu khỉnh, mặc bộ đồ siêu nhân màu đỏ lao ra, sà vào lòng Lan. – “Mẹ ơi, con lắp xong robot rồi!”. Tim tôi như ngừng đập. Thằng bé… giống tôi như tạc. Từ đôi mắt, cái mũi đến khuôn miệng cười. Đó là con trai tôi, đứa trẻ mà bốn năm qua tôi chưa từng một lần bế ẵm hay hỏi thăm. Cảm giác tình phụ tử thiêng liêng trỗi dậy mãnh liệt khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi vô thức bước tới một bước, đưa tay ra định chạm vào con.
Thằng bé quay phắt lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào tôi đầy cảnh giác. Nó lùi lại, nép chặt vào chân mẹ, rồi ngước lên hỏi Lan một câu khiến cả người tôi ch';'/ết sững... 👇👇👇

04/17/2026

Ra tòa kết thúc cuộc hôn nhân 7 năm, vừa rời khỏi cổng, một cuộc điện thoại gọi đến khiến tôi không còn chốn n:ương t:ựa
Tôi và chồng vừa ra tòa sáng nay, kết thúc 7 năm hôn nhân bằng một tờ giấy l//y h///ôn có chữ ký của hai người.
Chúng tôi ly hôn trong sự mệt mỏi nhiều hơn là oán hận. Những ngày tháng cuối, anh ấy thường xuyên đi sớm về khuya, ăn cơm cũng không nói nổi một câu tử tế. Tôi thì cáu gắt, lạnh lùng, đóng cửa phòng mỗi tối. Giữa chúng tôi không có người thứ ba, không ai đánh ghen, chỉ là sống cùng nhau mà như 2 người xa lạ, đến một ngày tôi đề nghị ly hôn, anh gật đầu đồng ý, thế là cả 2 đưa nhau ra tòa. Chẳng có nhiều lưu luyến, cứ như thể việc này sớm muộn gì cũng tới, chỉ là ai lên tiếng trước mà thôi.
Anh nói sẽ chuyển cho tôi 3 tỷ, không gọi là chia tài sản, mà là một khoản bù đắp cho những năm tháng đã qua. Tôi không hỏi thêm, 3 tỷ với tôi là đủ để bắt đầu lại một cuộc sống mới không lệ thuộc.
Tòa xử nhanh, tôi bước ra khỏi phòng mà nhẹ lòng đến lạ. Chồng cũ đưa mắt nhìn tôi lần cuối rồi quay lưng đi thẳng. Tôi nghĩ thế là hết.
Nhưng vừa ra khỏi cổng tòa án, điện thoại đã reo…
Nhưng vừa ra khỏi cổng tòa án, điện thoại đã reo. Màn hình hiện lên cái tên quen thuộc: “Mẹ”. Một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Con à, con về ngay đi con! Bố con…” Giọng mẹ nghẹn lại, đứt quãng. Tim tôi thắt lại. Bố tôi, người đàn ông trụ cột, người mà tôi luôn tin tưởng sẽ ở đó, dù cuộc đời có sóng gió đến đâu.
“Bố làm sao hả mẹ? Mẹ nói đi!” Tôi hoảng hốt, giọng lạc đi.
“Bố con… bố con bị tai nạn rồi con ơi! Nặng lắm! Đang cấp cứu ở bệnh viện X.” Mẹ òa khóc nức nở.
Cả thế giới như sụp đổ dưới chân tôi. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

04/17/2026

Mượп Xe CҺồпg Vḕ Quȇ, Tȏι GҺé Vào Cȃү Xăпg Dọc Đườпg… NҺȃп Vιȇп Bỗпg Hṓt Hoảпg ĐáпҺ Rơι Cả Vòι… cҺị ơι troпg xe có tҺứ пàү
Chị em ơi, có những lần tưởng chừng chỉ là chuyện bình thường, nhưng lại trở thành cú sốc cả đời…
Tôi là Lan, 34 tuổi, sống ở Sài Gòn. Hôm đó chồng tôi đi công tác xa, để lại chiếc xe máy Wave cũ cho tôi. Nhân tiện cuối tuần tôi quyết định về quê thăm mẹ ở Long An. Trước khi đi, chồng dặn: “Xe xăng còn ít, nhớ đổ đầy trước khi về”.
Tôi gật đầu, lên xe chạy một mạch. Đường về quê yên bình, nắng vàng, gió mát. Đi được hơn nửa đường, đồng hồ xăng báo gần cạn. Tôi dừng lại ở một cây xăng nhỏ ven đường quốc lộ.
Cây xăng vắng, chỉ có một nhân viên nam khoảng 40 tuổi đang ngồi chơi điện thoại. Tôi đưa xe vào, tắt máy và nói:
Anh ta gật đầu, cầm vòi xăng bước lại gần. Nhưng vừa cúi xuống mở nắp bình xăng, anh ta đột nhiên giật bắn người, mặt tái mét, tay run run đến mức đánh rơi cả vòi xăng xuống đất.
“Chị ơi… trong xe chị có thứ này…”
Giọng anh ta lạc đi, mắt nhìn chằm chằm vào cốp xe tôi, miệng há hốc không nói nổi câu tiếp theo.
Tôi ngẩn người, tim đập thình thịch. “Thứ gì cơ anh?”
Anh nhân viên không trả lời, chỉ lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu. Tay anh run lẩy bẩy chỉ vào cốp xe. Lúc này tôi mới để ý, cốp xe hơi hở một chút vì tôi để đồ lỉnh kỉnh.
Tôi cúi xuống định mở cốp ra xem thì anh nhân viên hoảng hốt giơ tay ngăn lại:
Không khí xung quanh cây xăng bỗng trở nên nặng nề lạ thường. Tôi đứng chết trân, mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Trong đầu lúc này chỉ toàn một câu hỏi: “Trong cốp xe tôi có cái quái gì mà anh ta sợ đến mức này?” Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

04/17/2026

Vợ độ:t ng:ột qu:a đ:ời, 3 ngày sau tôi vô tình phát hiện tủ lạnh b::ốc m:;ùi h::ôi lúc mở ra thì h::ãi h::ùng khi thấy thứ bên trong...Vợ tôi đã... Vợ tôi m::ất đ:ột ng::ột vào một chiều thứ Bảy. Không có lời trăng trối, không có cái nắm tay cuối cùng. Cô ấy g::ục xuống ngay trong gian bếp khi đang chuẩn bị bữa tối, bác sĩ bảo là do t::ai bi::ến m::ạch m:áu n:ão. Sự ra đi của cô ấy nhanh đến mức tôi cảm giác như mình đang gặp một cơ:n á:c m:ộng dài, chỉ cần mở mắt ra là thấy cô ấy vẫn đang lúi húi trong bếp, miệng cười nói rôm rả.
Đá:;m ta:;ng diễn ra trong ba ngày. Ba ngày ấy, tôi như người mất h::ồn, chỉ biết quỳ bên linh cữu vợ, đầu óc trống rỗng. Họ hàng, làng xóm đến chia buồn, ai cũng chép miệng thương xót cho người phụ nữ bạc mệnh, và ái ngại nhìn hai đứa con thơ của tôi – đứa lớn mới vào lớp 1, đứa bé chưa cai sữa.
Sau khi đưa tiễn vợ về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi trở về căn nhà trống hoác. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lên mọi ngóc ngách. Mới mấy ngày trước thôi, căn nhà này còn ấm áp hơi thở của cô ấy, còn rộn rã tiếng cười đùa. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến r:;ợn người.
Tôi nhốt mình trong phòng, mặc kệ lũ trẻ cho bà ngoại chăm sóc. Tôi không dám bước xuống bếp, nơi vợ tôi đã ngã xuống. Tôi sợ phải đối diện với sự thật rằng cô ấy đã vĩnh viễn không còn nữa.
Đến ngày thứ ba sau đám tang, tức là gần một tuần kể từ khi vợ mất, tôi buộc phải bước ra khỏi phòng vì nghe tiếng con: kh:óc đòi bố. Vừa mở cửa bước xuống cầu thang, một mù:;i h:ôi n:;ồng n:ặc, khó chịu x::ộc thẳng vào m:;ũi tôi. Mùi này giống như mùi th:;ịt th:;ối r:;ữa, m:;ùi của sự ph::ân h:;ủy.
Tôi nhíu mày, b:ịt m:;ũi đi xuống bếp. Mùi h:;ôi càng lúc càng nồng, phát ra từ phía chiếc tủ lạnh hai cánh to đùng ở góc bếp. Tôi tiến lại rồi rù::ng m:;ình... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

04/17/2026

Mẹ chồng chia đất cho cả ba con, nhưng không có phần tôi. Tôi không khóc, không cãi. Đến ngày bà nhập viện, cả nhà gọi tôi hơn 80 cuộc… và đây là câu trả lời khiến họ ch;ết lặng.
Tôi về làm dâu nhà chồng đã mười năm. Mười năm ấy, tôi không nhớ mình đã cười vui được bao nhiêu lần. Nhà chồng có ba anh em, chồng tôi là con giữa. Mẹ chồng vốn thương con út nhất, còn con cả đã lập nghiệp xa, mỗi năm chỉ về vài ba lần. Tôi – một đứa con dâu tỉ;nh lẻ, lấy chồng xong thì dọn về sống chung với mẹ chồng trong căn nhà ngói cũ, hai mái xệ xuống vì mưa gió.
Làm dâu, tôi quen việc dậy từ năm giờ sáng, rửa chén, nấu cơm, lau nhà, rồi mới đi làm. Mẹ chồng tôi ít khi khen ai câu nào. Có lần, tôi nấu bữa cơm tươm tất, bà chỉ nói: “Rau luộc nhạt quá.”
Tôi im lặng quen rồi. Mẹ chồng không thích phụ nữ cãi lại. Chồng tôi cũng không bênh, chỉ bảo: “Thôi, tính mẹ vậy mà.”
Những lúc bà mệt, tôi tự tay sắc thuốc, đấm bóp, bưng cháo. Không ai bảo, nhưng tôi nghĩ: Mình là dâu, phải thương mẹ chồng như mẹ ruột.
Nhưng không, tình cảm không thể đi một chiều mãi.
Năm thứ sáu làm dâu, tôi sả//y th//ai. Mẹ chồng nói trước mặt khách:
“Khéo kéo gì, để con cháu nhà này thất lạc.”
Tôi đứng ch//ết lặng, tay ôm bụng, lòng rỗng như bị kho//ét.
Chồng nghe mà chỉ mím môi, không nói đỡ một câu.
Hôm ấy, tôi hiểu một điều: tôi chỉ là người ngoài. Dẫu có cố đến đâu, vị trí của tôi vẫn không bao giờ thuộc về gia đình này.
Một chiều tháng Hai, tôi đang phơi quần áo thì thấy ba anh em nhà chồng tụ tập trong phòng khách. Mẹ chồng đặt trước mặt mỗi người một xấp giấy đỏ. Tôi đoán ngay: sổ đỏ. Những mảnh đất bà tích góp cả đời.
Anh cả được miếng đất mặt đường, vợ chồng út được miếng đất gần chợ.
Chồng tôi… cũng được một miếng – đất ruộng sâu, tách ra từ phần còn lại.
Họ nói chuyện rôm rả, còn tôi đứng ngoài hiên, tay vẫn cầm cái áo ướt.
Không ai gọi tôi vào. Không ai nhắc đến tôi. Không ai nói một câu xã giao.
Đến khi họ bàn bạc xong, chồng mới lúng túng nhìn tôi:
“Mẹ chia đất cho anh em. Em… đừng để bụng.”
Tôi chỉ cười nhẹ:
“Có gì đâu để bụng.”
Nhưng tối đó, tôi ngồi trước hiên nhà rất lâu. Những ánh đèn đường vàng võ rọi xuống ngực tôi, thấy nhói nhói... Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận👇👇👇

04/17/2026

Gia đình trí thức gửi 2 phong bì phúng điếu, cả nhà thông gia nghèo xôn xao bàn tán với số tiền bên trong. Chẳng lẽ họ lại...?
Ngày mẹ tôi qua đời, gia đình thông gia trí thức tới đưa tang và gửi 2 chiếc phong bì phúng điếu. Khi bóc ra, cả nhà tôi xôn xao, bàn tán vì số tiền bên trong.
Tôi và chồng quen biết nhau rồi đi đến hôn nhân nhờ được gia đình hai bên mai mối. Mẹ chồng và mẹ tôi là bạn học chung lớp cấp 3.
Ban đầu, tôi không thích anh, phần vì chưa có tình cảm, phần vì hoàn cảnh hai nhà chênh lệch. Anh là con nhà tri thức, còn tôi lớn lên trong một gia đình thuần nông.
Mẹ anh rất quý tôi nên luôn tìm cách để kết duyên cho hai đứa, từ việc đưa anh sang nhà thăm hỏi tận nơi cho đến “xúi” con tặng quà bạn gái dịp lễ, Tết.
Vì cảm nhận được sự giản dị, tử tế trong lối sống và cách đối đãi của gia đình anh nên dần dà, tôi trở nên cởi mở hơn và nảy sinh tình cảm với anh.
Sau 1 năm hẹn hò yêu đương, tôi và anh quyết định tổ chức đám cưới. Khỏi phải nói, bố mẹ hai bên vui cỡ nào. Riêng mẹ chồng tôi, hạnh phúc càng tăng thêm gấp bội vì được làm thông gia với bạn học cũ.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì đầu năm nay, mẹ tôi không may qua đời vì lâm bệnh trọng.
Nghe tin, bố mẹ chồng tôi lập tức đến ngay. Mẹ chồng đã ở bên động viên, chăm sóc tôi suốt thời gian diễn ra đám tang.
Ngày hôm ấy, sau khi lo tang lễ cho mẹ chu toàn, gia đình tôi mới tụ họp lại để bóc phong bì, thu vén tiền phúng điếu.. Thế nhưng, khi mở phong bì của gia đình chồng tôi, cả nhà đều xôn xao bàn tán với số tiền bên trong. Thậm chí chị dâu còn không ngừng "chọc ngoáy" tôi khi nhìn thấy số tiền đó... Xem tiếp dưới bình luận 👇👇

Address

500 Redondo Drive, Apt 106, Downers Grove, IL, United States
Illinois

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tím yêu thương posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share