22/04/2026
QUÝ NHÂN
Hôm qua đi công việc ngang qua, tui ghé thăm bà. Người phụ nữ tuổi ngoài 80, nhưng vẫn rất minh mẫn, nhanh nhẹn.
- Mỗi khi muốn ghé qua thăm, tôi đều gọi điện xin phép bà trước. Bà cũng quen tiếng. Mỗi lần nghe thấy tôi kêu: Bà ơi, là bà biết tôi.
- Tôi gặp bà tầm 8 năm trước, lần đó con bà dắt bà đến để "thẩm định" tôi. Rất nhiều người làm aen, họ cần người tử tế để hợp tác. Lần đó bà gặp tôi, tôi vẫn còn đi cái xe số cũ, ở cái nhà tôn chưa có mái che và chưa có bếp riêng.
- Bà có đức tin của bà, có kinh nghiệm sống trải qua biến cố. Bà ko thích tôi người Bắc, nhưng bà thấy ở tôi sự chịu thương chịu khó giống bà.
- Bà kể: Ngày đó khó khăn lắm! Ck bà là bác sỹ, bà là y tá. Vợ chồng đi làm về là bà phải đạp xe ra chợ, mua rau lang về nấu cám nuôi heo, nuôi gà. Rồi ngày tháng gian khó qua đi. Bà nuôi các con trưởng thành hết, có người còn làm bác sỹ ở trời Tây luôn.
- Khi nghỉ hưu, bà ko muốn cuộc sống của mình tẻ nhạt ở Sài Gòn. Bà tìm về Lâm Đồng mua đất, xây nơi nghỉ dưỡng cho mình. Bà ở 1 khu gồm hơn 5 căn biệt thự xinh xắn, lúc nào cũng sạch sẽ, quanh năm có hoa trái. Con cái, anh chị em, bạn bè đều gửi nhà để bà coi ngó giúp. Ngày lễ, cuối tuần họ dắt nhau về. Bà vẫn tưới cây và đi nhà thờ hàng tuần.
- Kể từ khi gặp bà, tôi và con bà có duyên làm chung. Rồi từ từ bà quý mến tôi. Mỗi lần tôi ghé, bà đều khen tôi. Vì bà nhìn thấy thành quả vợ chồng tôi làm được. Bà còn hỏi tôi: Sao con còn làm được quán cà phê, bán phòng, nấu ăn. Rồi sao con làm?
- Tôi, vợ chồng con cùng làm, cái gì cũng biết làm hết. Muốn khởi nghiệp cái gì, đều phải đích thân biết làm, mới không thất bại. Phòng khi người làm họ nghỉ ngang, mình ko thể phụ thuộc hết vào người làm. Họ sẽ khống chế mình.
- Bà bảo: Giỏi, con phải như thế. Con trai cô, anh ở bên Pháp là bác sỹ, năm đó khi anh mở nhà hàng phở Việt. Lúc vừa đông khách thì đầu bếp dở chứng nghỉ. Anh nhẩy vào làm luôn. Anh xào phở, bằm thịt, vk anh nhặt hành, rửa chén luôn. Bà lúc đó cháu ngủ cũng ra dọn dẹp, để con dâu bưng bê. Thế cho nên mới tồn tại được.
- Đúng vậy, đã có người làm vườn của nhà tôi, họ nghỉ ngang, họ nghĩ họ nghỉ thì tôi sẽ ko biết chăm cây cà phê. Nhưng khi họ tưởng tôi phụ thuộc hẳn vào họ lại là lúc tôi đủ bản lĩnh đứng ra điều hành luôn. Nhanh gọn, hiệu quả, ít rơi rớt.
Tiễn tôi ra về, bà luôn ra tận cổng, nhìn tôi đi xa. Bà ngày thêm yêu quý tôi và bà hứa hẹn. Chờ hè chị em bà về Việt Nam, bà sẽ dắt một đoàn lên nhà tôi ăn khoai lang nướng phô mai và uống cà phê.
- Tôi nghĩ rằng: Sống ở trên đời để được yêu thương thật thoải mái, ko cần phải tính nọ, tính kia.
Cà phê ủ lạnh uống mật ong ngon lắm chị em ko nghiện cà phê ơi. Uống đi cho biết , rồi biết đâu mê luôn.