Dấu Ấn Hào Hùng

Dấu Ấn Hào Hùng Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Dấu Ấn Hào Hùng, Travel Service, Hanoi.

Bác Hồ - Bác Tôn, biểu tượng cao đẹp của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.Từ lâu, trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam cũ...
29/03/2026

Bác Hồ - Bác Tôn, biểu tượng cao đẹp của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Từ lâu, trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam cũng như kiều bào ta ở nước ngoài luôn trân trọng, khắc sâu hình ảnh Bác Hồ và Bác Tôn tươi cười nắm tay nhau, khi Bác Hồ chúc mừng Bác Tôn được Quốc hội nhất trí bầu làm Phó chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa.
Bức ảnh chụp ngày 15-7-1960, tại hội trường Quốc hội. Bác Hồ và Bác Tôn đều mặc bộ đại cán màu trắng, vải kaki; phía sau là các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, đại biểu Quốc hội hân hoan vỗ tay, chúc mừng. Trong giây phút thiêng liêng, xúc động đó, lãnh tụ Hồ Chí Minh-Chủ tịch Đảng Lao động Việt Nam, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa thay mặt đồng bào, cán bộ, chiến sĩ cả nước siết chặt tay Bác Tôn và nói lời chúc mừng, trong đó có câu: “Toàn thể Quốc hội nhất trí bầu cụ làm Phó chủ tịch nước, tức là đồng bào miền Nam đều bầu cụ làm Phó chủ tịch nước. Điều đó tiêu biểu rằng, nước ta nhất định thống nhất”.
Kể từ đó, bức ảnh Bác Hồ và Bác Tôn tại Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa được giới thiệu rộng rãi với đồng bào trong cả nước và bạn bè quốc tế, trở thành hình ảnh cao đẹp của tình đoàn kết Nam-Bắc một nhà, biểu tượng thiêng liêng của khối đại đoàn kết toàn dân tộc Việt Nam.
Sưu tầm

NGƯỜI MẸ ĐÀO HẦM NUÔI GIẤU CÁN BỘ Có những người mẹ không cầm súng ra chiến trường…Nhưng chính ngôi nhà của mẹ lại là mộ...
04/03/2026

NGƯỜI MẸ ĐÀO HẦM NUÔI GIẤU CÁN BỘ

Có những người mẹ không cầm súng ra chiến trường…
Nhưng chính ngôi nhà của mẹ lại là một chiến hào.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, khi bom đạn cày nát làng quê, có một người mẹ âm thầm làm một việc mà nếu bị phát hiện, cả gia đình có thể mất mạng. Mẹ đào hầm.

Ban ngày, mẹ vẫn ra đồng như bao người phụ nữ khác. Vẫn đội nón lá, vẫn lom khom bên luống khoai, vẫn cười hiền khi có lính địch đi qua. Không ai biết rằng dưới nền nhà đất kia, có một căn hầm nhỏ vừa đủ cho một, hai người trú ẩn.

Đêm xuống, khi tiếng chó sủa xa xa và tiếng giày đinh lộp cộp ngoài ngõ khiến tim người ta thắt lại… mẹ khẽ mở tấm ván. Một cán bộ từ dưới hầm bước lên, người đầy mùi đất ẩm. Mẹ đưa bát cơm còn nóng, đôi khi chỉ là khoai luộc chấm muối. Mẹ nói nhỏ:

“Ráng ăn đi con, còn sức mà lo việc nước.”

Có những hôm địch lùng sục bất ngờ. Chúng dùng gậy chọc xuống nền nhà. Mỗi tiếng “cộc… cộc…” vang lên là một lần tim mẹ như ngừng đập. Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh. Mẹ ngồi bên bếp lửa, tay đảo nồi cám lợn, giọng đều đều như không có chuyện gì xảy ra.

Mẹ hiểu, nếu hầm bị phát hiện, không chỉ cán bộ hy sinh. Cả nhà mẹ cũng khó thoát. Nhưng mẹ chưa từng do dự.

Vì trong lòng mẹ có một niềm tin giản dị:
Đất nước rồi sẽ hòa bình.

Có lần người cán bộ trẻ hỏi:
“Sao mẹ không sợ?”

Mẹ chỉ cười:
“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ, thì lấy ai nuôi bộ đội?”

Những người mẹ như thế đã góp phần làm nên những chiến thắng lớn – từ những căn hầm nhỏ bé. Họ không xuất hiện trên mặt báo. Không đứng trên lễ đài. Nhưng họ chính là hậu phương vững chắc để tiền tuyến yên tâm chiến đấu.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói:
“Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

Độc lập ấy không chỉ được đánh đổi bằng máu của người lính nơi chiến trường, mà còn bằng những đêm dài thao thức của những người mẹ nơi làng quê.

Hòa bình hôm nay, có một phần được giữ gìn từ những căn hầm bí mật ấy.
Từ đôi bàn tay gầy guộc của một người mẹ nông dân.

Và có lẽ, điều vĩ đại nhất không nằm ở tiếng súng…
Mà nằm ở lòng người.

CÔ THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM...Có những con đường được vẽ bằng máu và nước mắt.Và có những người con g...
04/03/2026

CÔ THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM...

Có những con đường được vẽ bằng máu và nước mắt.
Và có những người con gái đã gửi lại tuổi xuân của mình giữa khói lửa chiến tranh.

Năm ấy, cô vừa tròn đôi mươi. Cái tuổi đáng lẽ được mặc áo trắng, cắp sách đến trường, mơ về một mái nhà nhỏ sau này. Nhưng thay vì chọn bình yên, cô khoác lên mình màu áo xanh của lực lượng thanh niên xung phong, bước vào tuyến lửa Trường Sơn.

Bom rơi không báo trước.
Đất đá tung lên như sóng.
Cả bầu trời rung chuyển.

Khi tiếng nổ vừa dứt, cô và đồng đội lại lao ra đường. Tay cầm xẻng, vai vác cuốc, người nhỏ bé giữa hố bom sâu hoắm. Họ hiểu rất rõ: chỉ cần chậm vài giờ, đoàn xe chi viện phía sau sẽ bị chặn lại. Và phía trước, những người lính đang chờ từng viên đạn, từng hạt gạo.

Có những đêm mưa rừng xối xả.
Bùn đất bám đầy áo.
Đôi tay phồng rộp, rướm máu.

Nhưng cô chưa từng lùi bước.

Cô từng nói với đồng đội:
“Đường còn chưa thông, mình chưa được nghỉ.”

Giữa mưa bom, cô vẫn cười.
Nụ cười sáng như ánh lửa nhỏ giữa rừng sâu.

Rồi một ngày, trận bom ập xuống dữ dội hơn bao giờ hết.
Khi đồng đội tìm thấy cô, con đường đã được san phẳng. Xe có thể đi qua. Nhưng cô thì nằm lại… mãi mãi ở tuổi hai mươi.

Người ta không còn nhớ rõ tên cô.
Nhưng đất Trường Sơn nhớ.
Những con đường hôm nay nhớ.
Và hòa bình chúng ta đang sống cũng mang theo bóng dáng cô.

Có những người con gái chưa từng mặc váy cưới.
Nhưng đã khoác lên mình tấm áo Tổ quốc.

Có những tuổi xuân không kịp lớn.
Nhưng đã hóa thành huyền thoại.

Giữa nhịp sống bình yên hôm nay, khi ta đi trên những con đường thẳng tắp, hãy thử lặng lại một giây.
Biết đâu dưới lớp nhựa đường kia, là câu chuyện của một cô thanh niên xung phong mở đường giữa mưa bom – người đã chọn hy sinh để đất nước được bình yên.

81 NGÀY ĐÊM -  MÁU VÀ HOA TRÊN THÀNH CỔ QUẢNG TRỊMùa hè năm 1972, trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, có một nơi mà m...
03/03/2026

81 NGÀY ĐÊM - MÁU VÀ HOA TRÊN
THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Mùa hè năm 1972, trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, có một nơi mà mỗi tấc đất đều rung chuyển bởi bom đạn – Thành cổ Quảng Trị.

Trong suốt 81 ngày đêm, từ 28/6 đến 16/9/1972, nơi đây trở thành tâm điểm của một trong những trận chiến khốc liệt nhất lịch sử dân tộc. Bom đạn trút xuống dày đặc đến mức người ta ước tính mỗi mét vuông đất phải hứng chịu hàng trăm quả pháo. Thành cổ gần như bị san phẳng. Gạch đá vỡ vụn. Đất trời nhuốm màu khói lửa.

Nhưng giữa đổ nát ấy, ý chí con người vẫn đứng vững.

Những người lính khi ấy chỉ mới mười tám, đôi mươi. Có người vừa rời giảng đường, có người còn chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân của mình. Họ bước vào trận chiến với một niềm tin giản dị: phía sau lưng là Tổ quốc, là gia đình, là tương lai của đất nước. Họ hiểu có thể mình sẽ không trở về. Nhưng họ vẫn đi.

Bên cạnh thành cổ là Sông Thạch Hãn – dòng sông đã trở thành chứng nhân lịch sử. Ban ngày nước cuộn phù sa, ban đêm lặng lẽ chở theo bao linh hồn tuổi trẻ. Biết bao chiến sĩ đã nằm lại dưới dòng sông ấy, không bia mộ, không tên tuổi. Chỉ còn lại lời thơ nghẹn ngào của những người ở lại:

“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”

Cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ là một phần khốc liệt của Chiến dịch Quảng Trị 1972. Hơn 4.000 chiến sĩ đã hy sinh. Nhiều người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Hôm nay, Thành cổ không còn khói lửa. Chỉ còn màu xanh của cỏ cây và những vòng hoa trắng mỗi dịp tháng Bảy. Người ta đến đây, thắp một nén nhang, cúi đầu mặc niệm. Không ồn ào. Không phô trương. Chỉ có sự lặng im sâu thẳm.

Dưới lớp đất bình yên ấy là cả một trời ký ức. Là máu, là nước mắt, là tuổi trẻ đã gửi lại để đất nước được hồi sinh.

81 ngày đêm – không chỉ là một con số trong sách sử. Đó là biểu tượng của ý chí Việt Nam. Là minh chứng rằng dù bom đạn có thể phá hủy thành quách, nhưng không thể khuất phục lòng người.

Nếu một ngày bạn đến Quảng Trị, hãy đứng lặng trước Thành cổ. Nhắm mắt lại một chút. Có thể bạn sẽ nghe thấy tiếng gọi của mùa hè năm ấy – tiếng bước chân của những người lính trẻ vẫn còn vang vọng giữa đất trời.

Bởi sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng những mùa hè không bao giờ trở lại.

CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ - 56 NGÀY ĐÊM LÀM NÊN LỊCH SỬ  Tháng 3 năm 1954.Giữa lòng chảo Điện Biên, núi rừng Tây Bắc chìm...
03/03/2026

CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ - 56 NGÀY ĐÊM LÀM NÊN LỊCH SỬ

Tháng 3 năm 1954.
Giữa lòng chảo Điện Biên, núi rừng Tây Bắc chìm trong tĩnh lặng trước cơn bão lửa sắp ập xuống.

Phía dưới thung lũng ấy là tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương của thực dân Pháp. Họ tin nơi đây là “pháo đài bất khả xâm phạm”. Họ tin rằng quân đội Việt Nam không thể kéo pháo lên núi cao, không thể đào hào xuyên qua bom đạn, càng không thể chịu đựng nổi sức tấn công hủy diệt ngày đêm.

Nhưng họ đã đánh giá sai ý chí của một dân tộc khát khao độc lập.

Đêm xuống, giữa mưa rừng và bùn đất, những người lính trẻ gồng mình kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn vượt dốc cao trơn trượt. Có người trượt chân, có người ngã xuống, nhưng không ai bỏ vị trí. Từng mét chiến hào được đào bằng tay. Từng bao gạo được dân công hỏa tuyến gùi từ bản làng xa xôi. Mỗi bước tiến là đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân.

Ngày 13/3/1954, những loạt pháo đầu tiên vang lên, mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trận đánh không chỉ là cuộc đối đầu của súng đạn, mà là cuộc đấu trí và đấu ý chí. Các cứ điểm Him Lam, Độc Lập, A1… lần lượt bị tiêu diệt. Chiến hào của ta ngày một siết chặt, tiến sát từng mét dưới mưa bom bão đạn.

56 ngày đêm không ngủ.
56 ngày đêm “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”.

Và rồi chiều 7/5/1954, vào lúc 17 giờ 30 phút, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm của tướng Christian de Castries. Tập đoàn cứ điểm sụp đổ hoàn toàn.

Chiến thắng ấy không chỉ làm chấn động chiến trường Đông Dương, mà còn gây tiếng vang trên toàn thế giới. Một dân tộc nhỏ bé đã đánh bại một cường quốc thực dân hùng mạnh. Từ đó, cục diện chiến tranh thay đổi, mở đường cho Hiệp định Genève được ký kết, chấm dứt cuộc chiến tranh xâm lược của Pháp tại Việt Nam.

Hôm nay, khi chúng ta sống trong hòa bình, đi giữa những con phố bình yên, có lẽ khó hình dung hết được những tháng ngày khốc liệt ấy. Nhưng mỗi tấc đất Điện Biên vẫn còn đó ký ức. Mỗi ngọn đồi vẫn kể câu chuyện về những con người đã ngã xuống để Tổ quốc được đứng lên.

Điện Biên Phủ không chỉ là một chiến thắng quân sự.
Đó là biểu tượng của lòng yêu nước.
Là niềm tin vào sức mạnh đoàn kết.
Là minh chứng rằng không có gì quý hơn độc lập, tự do.

✨ Bạn ấn tượng nhất với chi tiết nào trong cuộc hành trình 56 ngày đêm này? Hãy để lại bình luận chia sẻ cảm xúc của bạn và đừng quên Like/Share bài viết để cùng "Dấu ấn hào hùng" lan tỏa niềm tự hào dân tộc nhé!

60 NGÀY ĐÊM GIỮ HÀ NỘI - BẢN HÙNG CA GIỮA LÒNG THỦ ĐÔ Đêm 19/12/1946.Hà Nội chìm trong bóng tối sau tiếng nổ từ Nhà máy ...
03/03/2026

60 NGÀY ĐÊM GIỮ HÀ NỘI - BẢN HÙNG CA GIỮA LÒNG THỦ ĐÔ
Đêm 19/12/1946.
Hà Nội chìm trong bóng tối sau tiếng nổ từ Nhà máy điện Yên Phụ.

Đó không chỉ là một tiếng nổ.
Đó là thời khắc Thủ đô bước vào 60 ngày đêm sinh tử.
Lời kêu gọi của Hồ Chí Minh vang lên giữa mùa đông lạnh buốt:
“Chúng ta muốn hòa bình… nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới…”

Và Hà Nội đã trả lời bằng hành động.

Những chiến lũy được dựng lên từ bàn ghế, tủ gỗ, xe điện.
Mỗi căn nhà phố cổ trở thành một pháo đài.
Mỗi con phố là một trận địa.

Có những chàng trai vừa rời ghế nhà trường.
Có người mới mười tám, đôi mươi.
Họ cầm những khẩu súng cũ, đối mặt với xe tăng và đại bác.

Họ biết mình không thể giữ Hà Nội mãi mãi.
Nhưng họ phải giữ đủ lâu.

Giữ để Trung ương rút lên chiến khu an toàn.
Giữ để cả nước kịp chuẩn bị cho một cuộc kháng chiến trường kỳ.
Giữ để thế giới biết rằng dân tộc này không khuất phục.

60 ngày đêm.

Bom rơi xuống mái nhà.
Phố cổ rung chuyển trong khói lửa.
Nhiều người ngã xuống ngay trên bậc thềm nơi mình sinh ra.
Nhưng tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” thì không bao giờ sụp đổ.

Tháng 2/1947, những đơn vị cuối cùng rút khỏi Liên khu I.
Không phải vì thua.
Mà vì đã hoàn thành sứ mệnh.
Hà Nội tạm thời bị chiếm.
Nhưng lòng Hà Nội thì không ai chiếm được.

Chính 60 ngày đêm ấy đã mở đầu cho 9 năm kháng chiến, để rồi 1954 – Thủ đô được giải phóng trong ngày trở về đầy tự hào.
Hôm nay, nếu bạn đi giữa phố cổ đông đúc, ánh đèn rực rỡ, hãy thử dừng lại một giây.

Nơi bạn đang đứng, có thể từng là một chiến lũy.
Con đường bạn đi qua, có thể từng nhuốm khói lửa.
Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng cả một mùa đông năm ấy.

60 ngày đêm giữ Hà Nội –
Không chỉ là lịch sử.
Đó là ký ức.
Là lòng tự trọng của một dân tộc.

CÓ BÁC DẪN ĐƯỜNGTa có Bác dẫn đường lên trướcBác cùng ta, mỗi bước gian laoVui sao buổi hành quân nắng lửaBỗng gặp Người...
02/03/2026

CÓ BÁC DẪN ĐƯỜNG
Ta có Bác dẫn đường lên trước
Bác cùng ta, mỗi bước gian lao
Vui sao buổi hành quân nắng lửa
Bỗng gặp Người, lưng ngựa đèo cao...
Thương sao, sáng lên đường ra trận
Người đến thǎm ta, vượt lũ nguồn
Nhớ sao giữa chiến trường lửa đạn
Người đứng trông ta đánh diệt đồn!
Chống gậy lên non xem trận địa
Vạn trùng núi đỡ vạn trùng mây
Quân ta khí mạnh nuốt Ngưu Đẩu
Thề diệt xâm lǎng lũ sói cầy.
Giặc Mỹ ngông cuồng đã đến đây
Hắn thường đem súng doạ Đông Tây
Lương tâm quen thói vàng mua bán
Có chúng ta đây, diệt chúng mày!
Máu đọng chưa khô, máu lại đầy
Hỡi Miền Nam trǎm đắng nghìn cay
Hǎm lǎm nǎm chẳng rời tay súng
Đi trước về sau, đã dạn dày!
Hỡi Miền Bắc đó, nặng đôi vai
Gánh cả non sông, vượt dặm dài
Xẻ dọc Trường Sơn, đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai!
Ôi! Đất anh hùng dễ mấy mươi
Chìm trong khói lửa, vẫn xanh tươi
Mưa bom, bão đạn, lòng than thản
Nhạt muối, vơi cơm, miệng vẫn cười.
Thời đại lớn cho ta đôi cánh
Không có gì hơn Độc lập Tự do!
Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
Có Đảng ta đây, có Bác Hồ.

TƯ LIỆU QUÝ: NÉT ĐẸP CỦA NHỮNG ĐÓA HOA NƠI ĐẦU SÚNGTrong kháng chiến chống Mỹ, những người phụ nữ Việt Nam “ba đảm đang”...
02/03/2026

TƯ LIỆU QUÝ: NÉT ĐẸP CỦA NHỮNG ĐÓA HOA NƠI ĐẦU SÚNG
Trong kháng chiến chống Mỹ, những người phụ nữ Việt Nam “ba đảm đang” có mặt trên khắp các mặt trận. Họ không ngại gian khổ, không tiếc máu xương, sẵn sàng chiến đấu, hi sinh cho độc lập tự do của Tổ quốc.
Những bức ảnh quý giá được chắt lọc từ các sưu tập ảnh tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia IV sau đây cho thấy phần nào chân dung của người phụ nữ Việt Nam “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” - Những bông hoa nơi đầu súng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

01/03/2026

Việt nam đã bị Bắc thuộc xuất 4000 năm chiến tranh dài xuất mấy trăm nay, nhưng Việt nam nói riêng dân tộc Việt nam nói chung không chịu khuất phục trước kẻ thù như: Trung Quốc;Mỹ vô số các nước thèm khát nước ta.Thế nên chúng ta phải biết thế nào là lịch sử dân tộc, thế nào là xương máu của tổ tiên.❤️
́mphálịchsử

NHỮNG CON NGƯỜI LÀM NÊN DÁNG HÌNH LỊCH SỬ VIỆT NAM 🇻🇳Chủ tịch Hồ Chí Minh – lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người khai sinh ...
01/03/2026

NHỮNG CON NGƯỜI LÀM NÊN DÁNG HÌNH LỊCH SỬ VIỆT NAM 🇻🇳
Chủ tịch Hồ Chí Minh – lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người khai sinh nước Việt Nam hiện đại. Tư tưởng độc lập, tự do và lòng nhân ái của Người trở thành nền tảng tinh thần cho cả dân tộc Việt Nam.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp – thiên tài quân sự, vị Tổng tư lệnh huyền thoại đã chỉ huy những chiến thắng làm thay đổi cục diện lịch sử, đưa Việt Nam bước ra thế giới bằng trí tuệ và bản lĩnh.
Nguyễn Chí Thanh – vị tướng, nhà lãnh đạo gần dân, quyết đoán và sáng tạo, tiêu biểu cho tinh thần “nói đi đôi với làm”, để lại dấu ấn sâu sắc trong quân đội và công tác dân vận.
Lê Trọng Tấn – một trong những vị tướng trận mạc xuất sắc nhất, góp phần quyết định trong các chiến dịch lớn, biểu tượng cho sức mạnh tổ chức và nghệ thuật quân sự Việt Nam.
Trần Đại Nghĩa – nhà khoa học quân sự lỗi lạc, người đặt nền móng cho công nghiệp quốc phòng Việt Nam, hiện thân của trí tuệ Việt Nam trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.
Nguyễn Thị Bình – nữ nhà ngoại giao kiệt xuất, gắn liền với Hiệp định Paris, mang tiếng nói chính nghĩa và khát vọng hòa bình của Việt Nam .
Trịnh Tố Tâm – Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Trưởng thành từ quân đội và phong trào thanh niên, ông từng đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng của Đảng và Nhà nước.
Cuộc đời ông là hình ảnh đẹp của bản lĩnh người lính, tâm huyết người cán bộ và một trái tim trọn đời phụng sự nhân dân.
Nguyễn Phú Trọng – nhà lãnh đạo kiên định, đặt trọng tâm vào xây dựng Đảng trong sạch, giữ gìn kỷ cương, đạo đức và niềm tin của nhân dân đối với sự nghiệp cách mạng.
✨ Dù ở những vị trí khác nhau, họ có chung một điểm gặp gỡ:
Đặt lợi ích dân tộc lên trên hết – sống trọn đời vì Tổ quốc và nhân dân Việt Nam.
🔥 Lịch sử ghi tên họ không chỉ bằng chức danh, mà bằng dấu ấn để lại trong lòng dân tộc.

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dấu Ấn Hào Hùng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category