04/04/2026
Chiếc Maybach đen lầm lũi rẽ màn đêm, bỏ lại phía sau trụ sở Tập đoàn Trần Thị và cả trận cuồng phong vừa càn quét qua phòng họp cổ đông.
Bên trong xe, sự im lặng đặc quánh đến mức có thể nghe rõ tiếng nhịp thở của cả hai. Hạ Vy ngồi thu mình sát vào cửa kính, ánh mắt vô định nhìn những ngọn đèn đường loang lổ lướt qua. Bàn tay cô, nơi vừa được Phong nắm chặt lấy trước hàng trăm con người, dường như vẫn còn lưu lại hơi nóng rực rỡ của anh.
"Kẻ thế thân" – ba chữ ấy từng như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt cô. Nhưng những gì Phong vừa làm... anh lấy cả chiếc ghế CEO ra để đánh cược, chỉ để bảo vệ danh dự cho một "đối tác hợp đồng" và xưởng vẽ nhỏ bé của cô sao?
Xe dừng bánh trước sân biệt thự Vườn Trăng. Cửa xe vừa mở, Hạ Vy đã vội vã bước xuống, sải bước thật nhanh vào nhà như thể đang trốn chạy.
"Lâm Hạ Vy, đứng lại!"
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự kìm nễn vang lên phía sau. Phong đuổi theo, thô bạo túm lấy cổ tay cô, kéo giật cô quay lại. Lực kéo quá mạnh khiến Hạ Vy mất đà, đập hẳn vào lồng ngực rắn chắc của anh. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc ngay lập tức bao bọc lấy cô.
"Trần tổng..." Hạ Vy cố gắng lùi lại, khoác lên mình chiếc mặt nạ dửng dưng hoàn hảo nhất. "Hôm nay anh vất vả rồi. Màn diễn xuất ở phòng họp quả thực xuất thần. Tiền thưởng tháng này, tôi sẽ không nhận để bù đắp cho sự cố chú Hùng gây ra."
Ánh mắt Phong tối sầm lại. Cơn giận dữ bùng lên trong đáy mắt anh, không phải vì chú Hùng, mà vì thái độ xa cách chết tiệt này của cô.
"Diễn xuất?" Phong bật cười lạnh lẽo, từng bước ép Hạ Vy lùi sát vào bức tường lạnh giá của phòng khách. "Trong mắt em, tất cả những gì tôi làm chỉ là vì cái hợp đồng giẻ rách đó sao? Em nghĩ Trần Hoàng Phong này rảnh rỗi đến mức mang cả tương lai của tập đoàn ra làm trò đùa trước mặt hội đồng quản trị?"
"Vậy thì vì cái gì?!" Hạ Vy không nhịn được nữa, ngẩng phắt lên. Đôi mắt trong veo giờ đây ngập nước, chất chứa mọi uất ức kìm nén suốt nhiều ngày qua. "Vì tôi giống Minh Khuê? Vì bóng lưng của tôi lúc vẽ tranh nhắc anh nhớ đến người phụ nữ anh từng yêu say đắm? Trần Hoàng Phong, tôi nghèo, tôi gánh một đống nợ, nhưng tôi không bán lòng tự trọng của mình để làm vật thế thân cho bất kỳ ai!"
Phong sững người. Mọi thứ như ngừng đọng. Hóa ra, đây là lý do cô nhốt mình trong phòng, lạnh nhạt với anh suốt những ngày qua. Cô đã nghe thấy cuộc nói chuyện đó.
Bầu không khí căng như dây đàn bỗng chốc vỡ vụn. Thay vì tức giận, Phong thở hắt ra một hơi dài. Bàn tay đang siết chặt cổ tay cô từ từ buông lỏng, chuyển sang ôm trọn lấy gương mặt nhỏ nhắn, gạt đi giọt nước mắt vừa lăn vội trên gò má cô.
"Đồ ngốc này..." Giọng anh đột nhiên khàn đi, trầm ấm và dịu dàng đến mức khiến tim Hạ Vy lỡ nhịp. "Hôm đó em không nghe hết câu."
Hạ Vy tròn mắt nhìn anh, ngơ ngác.
"Đúng, ban đầu tôi chọn em vì sự tương đồng chết tiệt đó để qua mặt ông nội. Nhưng..." Ánh mắt Phong khóa chặt lấy hình bóng cô, chân thành và trần trụi. "Minh Khuê sẽ không bao giờ pha sữa ấm cho tôi giữa đêm. Cô ấy không cãi tay đôi với tôi chỉ để bảo vệ vài bức tranh vẽ. Và cô ấy càng không có khả năng làm trái tim tôi đập loạn nhịp khi thấy cô ấy ngủ gục bên bàn máy tính. Người quỳ xuống ở phòng họp hôm nay không phải là đối tác của em, mà là người đàn ông đang phát điên vì sợ mất em."
Đầu óc Hạ Vy trống rỗng. Mọi rào cản phòng ngự của cô sụp đổ hoàn toàn trước lời thú nhận đường đột này.
Ting! Ting!
Đúng lúc đó, âm thanh thông báo liên hồi từ chiếc điện thoại trong túi xách của Hạ Vy vang lên, phá vỡ bầu không khí mờ ám. Cô giật mình lùi lại, luống cuống lôi điện thoại ra.
Màn hình sáng rực hiển thị hàng loạt email tự động từ hệ thống Payoneer và cổng thanh toán Stripe.
[Thông báo] Bạn vừa nhận được thanh toán: $12,500.00 USD.
[Etsy] Cửa hàng của bạn vừa có 500 lượt tải xuống mới cho bộ sưu tập tranh Printable Wall Art phong cách Manga.
Hạ Vy sững sờ, dụi mắt mấy lần để chắc chắn mình không nhìn nhầm. Vụ bê bối ở phòng họp cổ đông không những không nhấn chìm cô, mà bằng một cách vi diệu nào đó, bài phát biểu đanh thép của Phong đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông kinh tế. Cửa hàng nghệ thuật số của cô bất ngờ được "hưởng sái" lưu lượng truy cập khổng lồ từ quốc tế, biến những bức tranh kỹ thuật số trở thành món hàng hot nhất đêm nay.
Cô ngẩng lên nhìn Phong, đôi môi mấp máy không thốt nên lời.
Phong liếc nhìn màn hình điện thoại của cô, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực. Anh tiến lên một bước, thu hẹp hoàn toàn khoảng cách giữa hai người.
"Xem ra... vợ tôi giờ đã là một nữ đại gia tiền đô rồi," Phong cúi đầu, ghé sát vào tai cô thì thầm. "Vậy thưa Trần phu nhân, em có muốn dùng số tiền đó để thanh lý bản hợp đồng nguyên tắc của chúng ta... và ký một bản án chung thân với tôi không?"
Không đợi Hạ Vy trả lời, Phong nâng cằm cô lên, cúi xuống phủ lấy đôi môi đang hé mở của cô. Nụ hôn ban đầu mang theo sự thăm dò, nhưng chỉ vài giây sau đã biến thành một sự chiếm hữu cuồng nhiệt, cuốn trôi mọi ranh giới, mọi hiểu lầm, và xé nát hoàn toàn điều khoản số 5 của bản hợp đồng định mệnh.