Ngôn tình mỗi đêm - Ký ức không màu

Ngôn tình mỗi đêm - Ký ức không màu Nhà văn
(1)

Chiếc Maybach đen lầm lũi rẽ màn đêm, bỏ lại phía sau trụ sở Tập đoàn Trần Thị và cả trận cuồng phong vừa càn quét qua p...
04/04/2026

Chiếc Maybach đen lầm lũi rẽ màn đêm, bỏ lại phía sau trụ sở Tập đoàn Trần Thị và cả trận cuồng phong vừa càn quét qua phòng họp cổ đông.

Bên trong xe, sự im lặng đặc quánh đến mức có thể nghe rõ tiếng nhịp thở của cả hai. Hạ Vy ngồi thu mình sát vào cửa kính, ánh mắt vô định nhìn những ngọn đèn đường loang lổ lướt qua. Bàn tay cô, nơi vừa được Phong nắm chặt lấy trước hàng trăm con người, dường như vẫn còn lưu lại hơi nóng rực rỡ của anh.

"Kẻ thế thân" – ba chữ ấy từng như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt cô. Nhưng những gì Phong vừa làm... anh lấy cả chiếc ghế CEO ra để đánh cược, chỉ để bảo vệ danh dự cho một "đối tác hợp đồng" và xưởng vẽ nhỏ bé của cô sao?

Xe dừng bánh trước sân biệt thự Vườn Trăng. Cửa xe vừa mở, Hạ Vy đã vội vã bước xuống, sải bước thật nhanh vào nhà như thể đang trốn chạy.

"Lâm Hạ Vy, đứng lại!"

Giọng nói trầm thấp, mang theo sự kìm nễn vang lên phía sau. Phong đuổi theo, thô bạo túm lấy cổ tay cô, kéo giật cô quay lại. Lực kéo quá mạnh khiến Hạ Vy mất đà, đập hẳn vào lồng ngực rắn chắc của anh. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc ngay lập tức bao bọc lấy cô.

"Trần tổng..." Hạ Vy cố gắng lùi lại, khoác lên mình chiếc mặt nạ dửng dưng hoàn hảo nhất. "Hôm nay anh vất vả rồi. Màn diễn xuất ở phòng họp quả thực xuất thần. Tiền thưởng tháng này, tôi sẽ không nhận để bù đắp cho sự cố chú Hùng gây ra."

Ánh mắt Phong tối sầm lại. Cơn giận dữ bùng lên trong đáy mắt anh, không phải vì chú Hùng, mà vì thái độ xa cách chết tiệt này của cô.

"Diễn xuất?" Phong bật cười lạnh lẽo, từng bước ép Hạ Vy lùi sát vào bức tường lạnh giá của phòng khách. "Trong mắt em, tất cả những gì tôi làm chỉ là vì cái hợp đồng giẻ rách đó sao? Em nghĩ Trần Hoàng Phong này rảnh rỗi đến mức mang cả tương lai của tập đoàn ra làm trò đùa trước mặt hội đồng quản trị?"

"Vậy thì vì cái gì?!" Hạ Vy không nhịn được nữa, ngẩng phắt lên. Đôi mắt trong veo giờ đây ngập nước, chất chứa mọi uất ức kìm nén suốt nhiều ngày qua. "Vì tôi giống Minh Khuê? Vì bóng lưng của tôi lúc vẽ tranh nhắc anh nhớ đến người phụ nữ anh từng yêu say đắm? Trần Hoàng Phong, tôi nghèo, tôi gánh một đống nợ, nhưng tôi không bán lòng tự trọng của mình để làm vật thế thân cho bất kỳ ai!"

Phong sững người. Mọi thứ như ngừng đọng. Hóa ra, đây là lý do cô nhốt mình trong phòng, lạnh nhạt với anh suốt những ngày qua. Cô đã nghe thấy cuộc nói chuyện đó.

Bầu không khí căng như dây đàn bỗng chốc vỡ vụn. Thay vì tức giận, Phong thở hắt ra một hơi dài. Bàn tay đang siết chặt cổ tay cô từ từ buông lỏng, chuyển sang ôm trọn lấy gương mặt nhỏ nhắn, gạt đi giọt nước mắt vừa lăn vội trên gò má cô.

"Đồ ngốc này..." Giọng anh đột nhiên khàn đi, trầm ấm và dịu dàng đến mức khiến tim Hạ Vy lỡ nhịp. "Hôm đó em không nghe hết câu."

Hạ Vy tròn mắt nhìn anh, ngơ ngác.

"Đúng, ban đầu tôi chọn em vì sự tương đồng chết tiệt đó để qua mặt ông nội. Nhưng..." Ánh mắt Phong khóa chặt lấy hình bóng cô, chân thành và trần trụi. "Minh Khuê sẽ không bao giờ pha sữa ấm cho tôi giữa đêm. Cô ấy không cãi tay đôi với tôi chỉ để bảo vệ vài bức tranh vẽ. Và cô ấy càng không có khả năng làm trái tim tôi đập loạn nhịp khi thấy cô ấy ngủ gục bên bàn máy tính. Người quỳ xuống ở phòng họp hôm nay không phải là đối tác của em, mà là người đàn ông đang phát điên vì sợ mất em."

Đầu óc Hạ Vy trống rỗng. Mọi rào cản phòng ngự của cô sụp đổ hoàn toàn trước lời thú nhận đường đột này.

Ting! Ting!

Đúng lúc đó, âm thanh thông báo liên hồi từ chiếc điện thoại trong túi xách của Hạ Vy vang lên, phá vỡ bầu không khí mờ ám. Cô giật mình lùi lại, luống cuống lôi điện thoại ra.

Màn hình sáng rực hiển thị hàng loạt email tự động từ hệ thống Payoneer và cổng thanh toán Stripe.

[Thông báo] Bạn vừa nhận được thanh toán: $12,500.00 USD.
[Etsy] Cửa hàng của bạn vừa có 500 lượt tải xuống mới cho bộ sưu tập tranh Printable Wall Art phong cách Manga.

Hạ Vy sững sờ, dụi mắt mấy lần để chắc chắn mình không nhìn nhầm. Vụ bê bối ở phòng họp cổ đông không những không nhấn chìm cô, mà bằng một cách vi diệu nào đó, bài phát biểu đanh thép của Phong đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông kinh tế. Cửa hàng nghệ thuật số của cô bất ngờ được "hưởng sái" lưu lượng truy cập khổng lồ từ quốc tế, biến những bức tranh kỹ thuật số trở thành món hàng hot nhất đêm nay.

Cô ngẩng lên nhìn Phong, đôi môi mấp máy không thốt nên lời.

Phong liếc nhìn màn hình điện thoại của cô, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực. Anh tiến lên một bước, thu hẹp hoàn toàn khoảng cách giữa hai người.

"Xem ra... vợ tôi giờ đã là một nữ đại gia tiền đô rồi," Phong cúi đầu, ghé sát vào tai cô thì thầm. "Vậy thưa Trần phu nhân, em có muốn dùng số tiền đó để thanh lý bản hợp đồng nguyên tắc của chúng ta... và ký một bản án chung thân với tôi không?"

Không đợi Hạ Vy trả lời, Phong nâng cằm cô lên, cúi xuống phủ lấy đôi môi đang hé mở của cô. Nụ hôn ban đầu mang theo sự thăm dò, nhưng chỉ vài giây sau đã biến thành một sự chiếm hữu cuồng nhiệt, cuốn trôi mọi ranh giới, mọi hiểu lầm, và xé nát hoàn toàn điều khoản số 5 của bản hợp đồng định mệnh.

Kể từ đêm mưa định mệnh ở tòa cao ốc, Hạ Vy hoàn toàn biến thành một con người khác. Cô trở lại đúng với thân phận "đối ...
04/04/2026

Kể từ đêm mưa định mệnh ở tòa cao ốc, Hạ Vy hoàn toàn biến thành một con người khác. Cô trở lại đúng với thân phận "đối tác làm ăn" mẫu mực: trước mặt người nhà họ Trần thì diễn vai người vợ dịu dàng không tì vết, nhưng khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, cô lập tức thu mình vào vỏ ốc, lạnh nhạt và xa cách đến mức Phong cũng phải cảm thấy ngột ngạt.

Anh nhiều lần muốn mở lời hỏi han khi thấy cô thức trắng đêm cắm cúi vào bảng vẽ điện tử để chạy các đơn hàng printable wall art xuất đi quốc tế, nhưng ánh mắt dửng dưng của cô đã chặn đứng mọi sự quan tâm.

Sự xa cách ấy bị kéo căng đến đỉnh điểm vào buổi họp đại hội đồng cổ đông thường niên của Tập đoàn Trần Thị.

Hạ Vy bị yêu cầu phải có mặt. Cô ngồi lặng lẽ ở hàng ghế VIP, khoác trên mình bộ vest nữ cách điệu màu trắng kem sang trọng, mái tóc búi gọn gàng toát lên vẻ tri thức và kiêu hãnh. Bầu không khí trong phòng họp hình bầu dục rộng lớn đặc quánh lại khi Trần Trọng Hùng bước lên bục phát biểu. Lão không nói về dự án cung ứng thép, mà ra hiệu cho trợ lý bật máy chiếu.

Một tiếng tít khô khốc vang lên. Trên màn hình LED khổng lồ hiện ra hàng loạt hồ sơ tài chính bị bôi đỏ.

"Thưa các vị cổ đông, trước khi bàn về tương lai của tập đoàn, tôi muốn chúng ta nhìn lại nền tảng đạo đức và sự minh bạch của người đang lèo lái con thuyền này – Tổng giám đốc Trần Hoàng Phong," giọng chú Hùng vang vọng, mang theo sự đắc ý tột độ. "Phu nhân của vị Tổng giám đốc đáng kính đây, cô Lâm Hạ Vy, thực chất là ai?"

Cả khán phòng xôn xao. Ánh mắt hàng trăm người đổ dồn về phía Hạ Vy. Cô ngồi thẳng lưng, bàn tay giấu dưới lớp áo khoác siết chặt lại đến trắng bệch.

Trên màn hình tiếp tục chuyển trang. Lão Hùng cười khẩy, chỉ cây bút laser vào từng con số: "Một xưởng in đang gánh khoản nợ khổng lồ chờ hầu tòa. Tài khoản nhận thanh toán quốc tế bị đóng băng vì nghi ngờ gian lận thương mại. Đích thân phu nhân đây phải chạy vạy bán từng bức tranh vẽ kỹ thuật số vớ vẩn trên mấy trang mạng nước ngoài để kiếm tiền lẻ qua ngày. Phong, cháu giải thích thế nào về việc rước một kẻ mang nợ xấu, thân phận thấp kém như vậy vào nhà họ Trần? Có phải cháu đang dùng cuộc hôn nhân lừa dối này để che mắt Hội đồng quản trị, củng cố quyền lực của mình không?"

Hội trường bùng nổ những tiếng xì xầm. Vài vị cổ đông lớn tuổi bắt đầu cau mày, lắc đầu tỏ vẻ thất vọng. Hạ Vy cảm thấy nhịp thở của mình nghẹn lại. Bí mật cô cố gắng giấu giếm, lòng tự tôn cô cố gắng giữ gìn, giờ đây bị phơi bày trần trụi trước hàng trăm ánh mắt soi mói. Cô giống như một con búp bê rách rưới bị lôi ra giữa ánh sáng.

Ngay khi Hạ Vy định đứng lên, nhắm mắt thừa nhận tất cả để kết thúc vở kịch thảm hại này và bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng, thì một tiếng động chát chúa vang lên.

Rầm!

Trần Hoàng Phong đập mạnh tay xuống bàn. Gương mặt góc cạnh của anh lạnh như một tảng băng trôi ngàn năm, đôi mắt giấu sau tròng kính lóe lên sát khí nhắm thẳng vào Trần Trọng Hùng. Anh sải bước dài tiến về phía bục phát biểu, giật lấy chiếc micro từ tay lão.

"Chú Hùng, ném bùn vào mặt phụ nữ trong một cuộc họp cổ đông, chú không thấy mình đang làm hạ thấp giá trị của cái tên Trần Thị sao?" Giọng Phong trầm thấp nhưng mang uy lực xuyên thấu, đè bẹp mọi tiếng ồn ào.

Anh quay sang nhìn thẳng vào các cổ đông, rồi ánh mắt dừng lại ở Hạ Vy. Trong khoảnh khắc ấy, sự lạnh lẽo biến mất, nhường chỗ cho một sự kiên định đến đau lòng.

"Mọi người nhìn thấy một khoản nợ và những bức tranh số. Còn tôi, với tư cách là một nhà đầu tư độc lập, tôi nhìn thấy một tài năng," Phong gõ nhịp ngón tay lên bục. "Việc tài khoản quốc tế của vợ tôi bị khóa là do đối tác cũ giở trò bẩn, và đích thân đội ngũ luật sư của tôi đang giải quyết. Các vị gọi những tác phẩm của cô ấy là 'vớ vẩn'? Chỉ trong vòng một tháng qua, gian hàng trực tuyến của vợ tôi đã lọt top trending trên các nền tảng thương mại điện tử lớn nhất toàn cầu về mảng nghệ thuật trang trí số. Tỷ suất lợi nhuận ròng của mô hình kinh doanh không cần kho bãi này lên tới tám mươi phần trăm."

Phong bước xuống khỏi bục, tiến thẳng về phía Hạ Vy. Anh không ngần ngại quỳ một chân xuống trước mặt cô giữa sự sững sờ của cả khán phòng, nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh cóng của cô.

"Tôi đầu tư vào xưởng vẽ của cô ấy trước khi chúng tôi kết hôn. Và tôi yêu cô ấy bởi chính sự kiên cường, không gục ngã trước đống đổ nát đó," Phong ngẩng lên nhìn chú Hùng, giọng sắc như dao. "Hạ Vy không phải là bức bình phong. Cô ấy là vợ tôi, là người phụ nữ tôi dùng cả sự nghiệp và sinh mạng này để bảo vệ. Ai dám nghi ngờ nhân cách của cô ấy, chính là đang tuyên chiến với Trần Hoàng Phong này."

Cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Chủ tịch Trần ngồi trên ghế chủ tọa khẽ gõ cây gậy đầu rồng xuống sàn, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt tái mét của Trần Trọng Hùng, rồi mỉm cười hài lòng.

Hạ Vy sững sờ nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình. Lớp băng giá cô dày công dựng lên trong mấy ngày qua bắt đầu xuất hiện những vết nứt chân chim. Anh không màng đến chiếc ghế CEO đang lung lay, không bận tâm đến ánh nhìn của giới thượng lưu, công khai đứng về phía cô, dùng cách của một doanh nhân tàn nhẫn nhất để đòi lại danh dự cho cô.

Dù có là "kẻ thế thân", khoảnh khắc bàn tay to lớn của anh bao trọn lấy tay cô, truyền đến một hơi ấm vững chãi, trái tim Hạ Vy biết rằng mình đã hoàn toàn thua trong ván bài hợp đồng này.

Bầu không khí căng thẳng kéo dài suốt mấy ngày liền sau buổi triển lãm. Phong vùi đầu vào công việc ở tập đoàn, thường x...
03/04/2026

Bầu không khí căng thẳng kéo dài suốt mấy ngày liền sau buổi triển lãm. Phong vùi đầu vào công việc ở tập đoàn, thường xuyên trở về Vườn Trăng khi đồng hồ đã điểm sang ngày mới. Hạ Vy cũng tự nhốt mình trong phòng, điên cuồng hoàn thiện các bản vẽ digital art. Cửa hàng trực tuyến của cô đang có dấu hiệu khởi sắc trở lại, những tệp tranh printable wall art liên tục nhận được đánh giá năm sao từ khách hàng quốc tế.

Nhưng sâu thẳm bên trong, tiếng lạch cạch của chuột máy tính hay những bản nhạc lofi quen thuộc cũng không thể át đi cảm giác bồn chồn khó tả trong lòng cô.

Chiều thứ Sáu, quản gia đưa cho Hạ Vy một phong bì tài liệu, nói rằng đó là hồ sơ thuế của xưởng in cần Phong ký bảo lãnh với tư cách người giám hộ hợp pháp trên giấy tờ. Nhìn trời chạng vạng tối, Hạ Vy quyết định bắt taxi đến thẳng trụ sở Tập đoàn Trần Thị. Cô ghé qua một quán quen, mua thêm một ly Americano đá – thức uống Phong thường dùng để ép bản thân tỉnh táo.

Tầng 68 của tòa cao ốc vắng lặng. Thư ký riêng của Phong đã tan làm từ lâu. Hạ Vy rón rén bước trên mặt thảm nỉ dày cộp, tiến về phía phòng Tổng giám đốc. Cánh cửa gỗ sồi khép hờ, một dải ánh sáng vàng vọt hắt ra hành lang.

Cô vừa định đưa tay gõ cửa thì một giọng nữ thanh tao cất lên từ bên trong, khiến bàn tay cô khựng lại giữa không trung.

"Anh không lừa được em đâu, Phong. Chú Hùng đã nói cho em biết tất cả rồi." Là giọng của Minh Khuê.

Hạ Vy nín thở. Qua khe cửa hẹp, cô nhìn thấy Minh Khuê đang đứng quay lưng lại, đối diện với Phong đang ngồi trên chiếc ghế da quyền lực. Khói từ điếu xì gà cháy dở trên gạt tàn lượn lờ tạo thành những vệt mờ ảo, hệt như một khung truyện tranh mang tông màu noir xám xịt và ngột ngạt.

"Chú ấy nói gì không quan trọng. Quan trọng là cô đang vượt quá giới hạn rồi đấy, Khuê." Giọng Phong lạnh lẽo, đều đều, không gợn chút cảm xúc.

"Giới hạn sao? Anh lấy một cô gái gánh trên vai đống nợ nần, xuất thân bình thường chỉ để làm bức bình phong che mắt ông nội! Anh nghĩ em không biết anh đang cố bảo vệ ghế CEO của mình trước sự nhòm ngó của chú Hùng à?" Minh Khuê bước tới, chống hai tay lên bàn làm việc của anh, giọng có chút kích động. "Nhưng tại sao lại là cô ta? Trong giới thượng lưu thiếu gì những tiểu thư sẵn sàng ký hợp đồng hôn nhân với anh?"

Khoảng lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Hạ Vy nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Ly cà phê trên tay cô bắt đầu rịn nước, lạnh buốt.

"Bởi vì cô ấy thực dụng. Giữa chúng tôi chỉ có tiền bạc, sòng phẳng và không rắc rối," Phong lên tiếng, tay mân mê chiếc bút ký bằng kim loại. "Và..."

"Và gì?" Minh Khuê gặng hỏi.

Phong ngước lên, ánh mắt lướt qua khoảng không mờ mịt. "Và bóng lưng của cô ấy lúc làm việc, sự bướng bỉnh lúc bảo vệ những bức tranh của mình... rất giống em của bảy năm trước. Ông nội từng biết tôi phát điên vì dáng vẻ đó của em thế nào. Một kẻ thế thân mang hình bóng của người phụ nữ tôi từng yêu say đắm, ông ấy tự nhiên sẽ tin cuộc hôn nhân này là thật."

Như một tia sét như rạch ngang tâm trí Hạ Vy. Tai cô như ù đi, cả thế giới xung quanh cô bỗng chốc chao đảo.

Một kẻ thế thân. Bốn chữ ấy sắc lẹm, cứa thẳng vào lòng tự tôn của cô gái nhỏ. Hóa ra, sự bảo bọc ở nhà thờ tổ, ánh mắt dịu dàng anh nhìn cô lúc cô ngủ gục trên bàn vẽ, hay đêm cô ngồi canh anh ngủ... tất cả chỉ là ảo ảnh. Trong mắt Trần Hoàng Phong, Lâm Hạ Vy không phải là một người vợ hợp đồng sắc sảo, mà chỉ là một chiếc bóng rỗng tuếch để anh lấp đầy khoảng trống của quá khứ và đối phó với hiện tại.

Bàn tay cầm ly Americano của Hạ Vy run lên bần bật. Nước đá tan ra, nhỏ từng giọt xuống mặt thảm. Cô cắn chặt môi dưới đến rướm máu để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra.

"Mày đang mộng mơ cái gì vậy, Hạ Vy? Tỉnh lại đi! Đã nói là diễn kịch cơ mà..." Cô tự nhủ thầm trong đầu, cố gắng nuốt ngược sự cay đắng vào trong. Sự rung động chớm nở những ngày qua bị thực tế tàn nhẫn bóp nghẹt không thương tiếc.

Không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa, Hạ Vy lùi lại một bước. Cô lặng lẽ đặt tập tài liệu và ly cà phê lên chiếc bàn nhỏ của người thư ký ngoài hành lang. Rút từ trong túi xách ra một tờ giấy note, cô viết vội dòng chữ: "Hồ sơ thuế cần anh ký. Tôi để ngoài này. - Đối tác."

Chữ "đối tác" được cô tô đậm đến mức hằn cả vết hằn rách trên mặt giấy.

Hạ Vy quay người, sải những bước thật nhanh về phía thang máy. Khi cánh cửa kim loại khép lại, nhốt cô trong không gian chật hẹp, những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ mới lặng lẽ lăn dài trên má.

Hợp đồng này, từ ngày mai, cô sẽ tuân thủ nó một cách máy móc và tuyệt tình nhất. Tuyệt đối không để bản thân trở thành trò hề trong vở kịch của bất kỳ ai.

Sáng hôm sau, bầu không khí tại biệt thự Vườn Trăng có một sự thay đổi lạ kỳ. Phong bước xuống lầu với gương mặt tỉnh tá...
03/04/2026

Sáng hôm sau, bầu không khí tại biệt thự Vườn Trăng có một sự thay đổi lạ kỳ. Phong bước xuống lầu với gương mặt tỉnh táo hơn hẳn, không còn vẻ u ám của những đêm trắng. Ánh mắt anh vô tình dừng lại ở góc phòng khách, nơi tối qua Hạ Vy đã ngồi "canh chừng" cho mình. Một cảm giác ấm áp nhen nhóm, nhưng ngay lập tức bị bản năng của một doanh nhân dập tắt.

"Ranh giới cá nhân," anh tự nhắc nhở mình, dù bàn tay vẫn khẽ siết lấy mảnh giấy note màu vàng trong túi quần.

Cùng lúc đó, tại một văn phòng tối tăm ở góc khác của thành phố, Trần Trọng Hùng đang lật giở một tập hồ sơ dày cộp. Trên đó là ảnh chụp trộm Hạ Vy tại xưởng in và các ảnh chụp màn hình cửa hàng digital art của cô trên Etsy và Gumroad.

"Họa sĩ vẽ tranh in tường? Nợ nần chồng chất? Tài khoản bị đóng băng?" Lão Hùng nở một nụ cười đắc ý, điếu xì gà trên tay tỏa khói nghi ngút. "Phong ơi là Phong, cháu chọn 'con mồi' này cũng khéo đấy. Để xem cái vỏ bọc hôn nhân này chịu được bao nhiêu cú đấm từ quá khứ."

Buổi chiều, Phong đưa Hạ Vy đến một buổi triển lãm nghệ thuật thượng lưu – nơi tập trung những gương mặt đình đám trong giới kinh doanh và nghệ thuật để "hâm nóng" hình ảnh vợ chồng hạnh phúc.

Hạ Vy diện một chiếc váy lụa trắng đơn giản nhưng tinh tế, trông cô thanh thoát như một nhân vật bước ra từ những thước phim anime lãng mạn. Cô đang say sưa ngắm nhìn một bức tranh trừu tượng thì bỗng thấy cánh tay Phong siết chặt lấy eo mình. Một cảm giác cứng đờ lan tỏa từ cơ thể anh.

"Phong? Đã lâu không gặp."

Một giọng nói thanh tao, dịu dàng vang lên. Từ phía sau những bức tranh, một người phụ nữ xuất hiện. Cô ta đẹp một cách kiêu sa, khí chất sang trọng và đầy tri thức. Đó là Minh Khuê – tiểu thư tập đoàn đá quý, cũng là người duy nhất từng khiến "tảng băng" Trần Hoàng Phong tan chảy năm xưa trước khi cô ấy chọn đi du học và để lại một vết thương chưa lành trong lòng anh.

Hạ Vy cảm nhận rõ nhịp tim của Phong đang đập nhanh hơn bình thường. Ánh mắt anh nhìn Minh Khuê chứa đựng một sự dao động mãnh liệt mà cô chưa từng thấy trước đây.

"Chào chị," Hạ Vy mỉm cười, chủ động tiến lên một bước, bàn tay nhỏ bé đan vào tay Phong như một lời khẳng định chủ quyền, kéo anh về thực tại. "Tôi là Hạ Vy, vợ của anh Phong."

Minh Khuê hơi khựng lại, ánh mắt sắc sảo lướt qua chiếc nhẫn kim cương trên tay Vy, rồi dừng lại ở nụ cười tự tin của cô gái nhỏ. "Vợ? Phong, anh kết hôn nhanh thật đấy. Tôi cứ ngỡ..."

"Mọi thứ đều có thời điểm của nó, Khuê ạ," Phong lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng tông giọng có chút khàn đi. Anh quay sang nhìn Vy, ánh mắt phức tạp. "Chúng ta đi chỗ khác thôi, anh hơi mệt."

Khi hai người quay lưng bước đi, Minh Khuê đứng lặng nhìn theo. Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Muốn biết sự thật về cô vợ của Phong không? Gặp tôi ở chỗ cũ. - Trần Trọng Hùng."

Tối đó, khi về đến nhà, không khí rơi vào im lặng cực độ. Phong lao ngay vào phòng làm việc, không nói với Vy một lời nào.

Hạ Vy đứng giữa phòng khách, nhìn lên tầng hai. Cô biết, "vở kịch" này bắt đầu trở nên khó diễn hơn bao giờ hết. Sự xuất hiện của Minh Khuê không chỉ đe dọa đến bản hợp đồng, mà dường như còn chạm vào một góc khuất nào đó trong lòng cô – một cảm giác nhói lên mà cô chưa thể đặt tên.

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa tầm tã. Trong bóng tối, kẻ săn mồi và những bóng ma quá khứ đang dần bao vây lấy họ.

Đồng hồ điểm hai giờ sáng. Biệt thự Vườn Trăng chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn duy nhất ánh đèn vàng nhạt hắt ra ...
02/04/2026

Đồng hồ điểm hai giờ sáng. Biệt thự Vườn Trăng chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn duy nhất ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ khe cửa phòng Hạ Vy.

Cô vươn vai, xoay xoay chiếc cổ đang mỏi nhừ. Trên màn hình máy tính bảng là một bức minh họa nhân vật mang đậm phong cách manga/anime đang trong quá trình hoàn thiện. Nhờ số tiền tạm ứng của Phong, cô không chỉ trả được nợ xưởng in mà còn đang tranh thủ thiết lập lại hệ thống bán hàng. Hạ Vy vừa nhấp chuột hoàn tất việc tích hợp cổng thanh toán quốc tế Stripe và Payoneer cho cửa hàng digital art của mình. Từ giờ, cô có thể yên tâm nhận đơn đặt hàng từ khách quốc tế.

Bụng réo lên một tiếng "ùng ục". Hạ Vy xoa bụng, quyết định rón rén mở cửa phòng, mò xuống bếp tìm chút đồ ăn lót dạ.

Hành lang tối om. Cô rón rén bước từng bậc cầu thang, cố không tạo ra tiếng động. Khi vừa chạm chân xuống phòng khách, Hạ Vy chợt khựng lại.

Trên chiếc sofa lớn bằng da thật, một bóng đen đang ngồi bất động. Ánh trăng nhạt nhòa xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, hắt lên sườn mặt sắc sảo của Trần Hoàng Phong. Trái với vẻ phong độ, áp đảo ban tối, Phong lúc này trông tiều tụy đến khó tin. Cà vạt đã bị vứt sang một bên, hai cúc áo sơ mi mở b**g, tay anh cầm một ly rượu vơi quá nửa, bên cạnh là một lọ thuốc an thần đã mở nắp.

Anh đang nhắm nghiền mắt, hàng chân mày chau lại đau đớn, nhịp thở nặng nhọc như đang đấu tranh với một cơn ác mộng khi còn đang thức.

"Anh... Trần tổng?" Hạ Vy khẽ gọi, bước lại gần.

Phong giật mình mở bừng mắt. Ánh mắt anh vằn lên những tia máu đỏ, mang theo sự cảnh giác tột độ và sát khí của một con thú bị thương, nhưng khi nhận ra đó là Hạ Vy, ánh mắt ấy từ từ dịu lại, thay vào đó là sự mệt mỏi rã rời.

"Cô làm gì ở đây giờ này?" Giọng anh khàn đặc, khô khốc.

Hạ Vy liếc nhìn lọ thuốc trên bàn, xâu chuỗi lại dáng vẻ căng thẳng của anh lúc ở nhà thờ tổ và quầng thâm nhạt dưới mắt anh. "Anh bị mất ngủ mãn tính à?"

"Không phải chuyện của cô. Nhớ điều khoản số 3 không? Ranh giới cá nhân." Phong lạnh nhạt đáp, toan cầm ly rượu lên uống tiếp.

"Nhưng anh là 'đối tác' kiêm 'nhà đầu tư' của tôi," Hạ Vy bước tới, dứt khoát giật lấy ly rượu từ tay anh, đặt mạnh xuống bàn. "Nếu anh đột tử vì uống thuốc an thần chung với cồn, ai sẽ trả nốt 50% số tiền còn lại cho tôi?"

Phong hơi sững người trước hành động to gan của cô. Anh chưa từng thấy ai dám giật đồ từ tay mình, lại còn dùng lý do sặc mùi tiền bạc một cách vô cùng quang minh chính đại như vậy.

Không để anh kịp phản ứng, Hạ Vy quay lưng đi thẳng vào bếp. Một lát sau, cô bưng ra một cốc sữa nóng bốc khói nghi ngút, thoang thoảng mùi mật ong và quế.

"Uống đi," cô đẩy chiếc cốc về phía anh. "Rượu chỉ làm hệ thần kinh anh căng thẳng thêm thôi. Mẹ tôi từng bảo, dạ dày ấm thì tâm trí mới yên được."

Phong nhìn cốc sữa, rồi lại nhìn cô gái nhỏ đang mặc bộ đồ ngủ lùng thùng hình gấu, mái tóc kẹp vội có vài lọn rủ xuống gò má. Sự đối lập giữa vẻ lạnh lẽo của căn nhà và hơi ấm từ cốc sữa khiến anh có chút bàng hoàng.

Anh đưa tay nhận lấy. Hơi ấm truyền từ thành cốc qua những ngón tay đang lạnh ngắt của anh.

Hạ Vy không quay về phòng ngay. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, khoanh chân lại, lôi điện thoại ra. "Tôi không can thiệp đời tư của anh, nhưng tôi đang bảo vệ 'công cụ kiếm tiền' của mình. Anh cứ nhắm mắt lại đi, tôi ngồi đây canh chừng cho anh khoảng mười lăm phút."

Nói rồi, cô bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng - loại nhạc lofi êm dịu cô thường nghe khi vẽ tranh. Tiếng nhạc khe khẽ vang lên giữa không gian rộng lớn.

Phong tựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm sữa. Vị ngọt dịu của mật ong và mùi quế lan tỏa, làm dịu đi cái buốt giá trong lồng ngực. Dưới ánh sáng mờ ảo, khung cảnh trước mắt anh đẹp và tĩnh lặng như một khung tranh anime hoàn mỹ: một cô gái nhỏ bé đang gõ gõ ngón tay theo nhịp điệu, bảo vệ giấc ngủ cho anh theo một cách kỳ quặc nhất.

Sự cảnh giác bao năm qua dần buông lỏng. Mùi hương thanh mát quen thuộc thoảng qua, kết hợp với giai điệu êm đềm, mi mắt Phong nặng trĩu. Lần đầu tiên sau nhiều tháng trời, anh thiếp đi một cách tự nhiên mà không cần đến thuốc.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng khách, Phong tỉnh giấc. Anh nhận ra mình đang nằm gọn trên sofa, trên người đắp một chiếc chăn mỏng có mùi hương của cọ vẽ và nắng mai. Hạ Vy đã biến mất từ lúc nào, trên bàn chỉ còn lại một tờ giấy note màu vàng chói lọi được dán ngay ngắn cạnh ly sữa trống không:

"Nhà đầu tư thân mến, nhớ chuyển khoản tiền thưởng diễn xuất tối qua nhé. Tái bút: Cấm uống rượu với thuốc an thần! - Vợ hờ."

Khóe môi Phong bất giác vẽ nên một nụ cười thực sự, xua tan đi sự lạnh lẽo thường trực trên gương mặt vị tổng tài.

Chiếc Maybach đen bóng lướt êm ru qua cánh cổng sắt đồ sộ của nhà thờ tổ họ Trần. So với biệt thự Vườn Trăng, nơi này gi...
02/04/2026

Chiếc Maybach đen bóng lướt êm ru qua cánh cổng sắt đồ sộ của nhà thờ tổ họ Trần. So với biệt thự Vườn Trăng, nơi này giống như một tòa lâu đài thu nhỏ, toát lên vẻ quyền uy và cổ kính đến nghẹt thở.

Hạ Vy ngồi cứng đơ trên ghế phụ. Cô đang khoác trên mình chiếc váy dạ hội lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, ôm sát vòng eo nhỏ nhắn, mái tóc được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ thiên nga và sợi dây chuyền kim cương đồng bộ với chiếc nhẫn trên tay.

Nhận ra sự căng thẳng của cô, Phong khẽ nghiêng người sang. Mùi hương gỗ đàn hương từ áo vest của anh thoảng qua mũi cô.

"Nhớ kỹ những gì tôi đã dặn," Phong thì thầm, hơi thở ấm nóng sượt qua vành tai Hạ Vy khiến cô khẽ rùng mình. "Từ giờ phút này, cô là người phụ nữ tôi yêu say đắm. Đừng để chú Hùng bắt được bất kỳ sơ hở nào."

Chưa kịp để cô phản ứng, Phong đã chủ động nắm lấy tay cô. Bàn tay anh lớn, những ngón tay thon dài bao trọn lấy bàn tay đang lạnh toát vì hồi hộp của Hạ Vy. Một luồng nhiệt nhè nhẹ truyền sang, như một điểm tựa vững chắc.

Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra. Không khí trong phòng tiệc lập tức chùng xuống. Ở đầu chiếc bàn dài là ông nội Phong – Chủ tịch Trần, người đàn ông với mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sắc như dao cạo. Ngồi phía tay phải ông là Trần Trọng Hùng – người chú ruột luôn nhăm nhe chiếc ghế CEO của Phong.

"Cháu chào ông nội, chào chú Hùng," Phong cất giọng rành rọt, tay vẫn đan chặt mười ngón với Hạ Vy, kéo cô bước tới. "Đây là Hạ Vy, vợ sắp cưới của cháu."

Hạ Vy mỉm cười dịu dàng, cúi đầu chào đúng chuẩn mực. Bữa tối diễn ra trong sự tĩnh lặng áp bách. Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên lanh canh.

Đột nhiên, ông chú Trọng Hùng đặt nĩa xuống, nhấp một ngụm rượu vang rồi cất giọng ề à: "Cháu dâu tương lai trông xinh xắn quá. Nhưng Phong này, dạo này cháu bận rộn yêu đương, có vẻ lơ là việc tập đoàn rồi thì phải? Dự án nhập khẩu thiết bị phụ tùng ngành thép mà cháu đang phụ trách tiến độ chậm hẳn. Lô hàng máy móc hạng nặng từ đối tác nước ngoài vẫn chưa thể thông quan. Nếu cháu thấy mệt, cứ để chú tiếp quản mảng cung ứng vật tư này cho."

Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng. Lão Hùng đang công khai giáng đòn mỉa mai, muốn dùng lý do Phong "chìm đắm trong tình ái" để hất cẳng anh khỏi dự án công nghiệp cốt lõi của tập đoàn.

Khóe môi Phong hơi mím lại, ánh mắt sau tròng kính lóe lên tia nguy hiểm. Ngay khi anh định lên tiếng phản bác, một bàn tay mềm mại đã gắp một miếng cá tuyết hấp đặt vào bát anh.

"Anh Phong, dạo này anh thức khuya họp trực tuyến với đối tác nước ngoài nhiều, phải ăn nhiều cá để bồi bổ," giọng Hạ Vy vang lên trong trẻo, ngọt ngào, ánh mắt cô nhìn anh ngập tràn sự xót xa và ngưỡng mộ.

Sau đó, cô quay sang mỉm cười lễ phép với Trần Trọng Hùng: "Chú Hùng quá lo lắng rồi ạ. Anh Phong ngày nào cũng làm việc đến tận hai, ba giờ sáng để rà soát từng bộ hồ sơ hải quan cho lô thiết bị thép đó. Hôm qua anh ấy còn bảo, thiết bị công nghiệp nặng là xương sống của tập đoàn, thà chậm một chút để kiểm tra chất lượng còn hơn nhập ồ ạt mà sai sót kỹ thuật. Cháu phận làm phụ nữ không hiểu chuyện kinh doanh, chỉ biết xót anh ấy vất vả thôi."

Cả bàn ăn sững sờ. Lời nói của Hạ Vy vừa mềm mỏng, vừa khéo léo phản bác lại cáo buộc "lơ là công việc", đồng thời gián tiếp tâng bốc sự cẩn trọng của Phong trước mặt ông nội.

Chủ tịch Trần khẽ gật gù, ánh mắt nhìn Hạ Vy bớt đi vài phần dò xét, thêm một tia tán thưởng. "Phải đấy. Làm ăn lớn thì cẩn trọng là trên hết. Hùng, chuyện của Phong cứ để nó tự giải quyết."

Trần Trọng Hùng mặt đỏ lên rồi chuyển sang tái mét, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cười gượng gạo: "Vâng, thưa ba."

Bữa tiệc kết thúc êm đẹp. Khi bóng dáng chiếc Maybach khuất sau rặng cây, rời khỏi nhà họ Trần, Hạ Vy mới thở hắt ra một hơi dài, buông thõng vai, ngả người ra ghế nỉ. Cô nhanh chóng rút tay mình khỏi tay Phong.

"Phù... Tôi diễn đạt chứ, Trần tổng?" Cô quay sang, nháy mắt tinh nghịch, rũ bỏ hoàn toàn dáng vẻ điềm đạm, e ấp ban nãy.

Phong nhìn cô, ánh mắt lướt qua gò má ửng hồng vì chút rượu vang và đôi mắt sáng lấp lánh của cô. Trong lồng ngực anh, một nhịp đập vừa khẽ chệch đi. Người phụ nữ này không chỉ là một bình hoa di động để ký hợp đồng. Cô sắc sảo, nhanh trí và biết cách bảo vệ "đối tác" của mình một cách hoàn hảo.

"Khá khen cho phản xạ của cô. Tháng này tôi sẽ cộng thêm mười phần trăm tiền thưởng vào tài khoản cho cô," Phong nhếch mép, giọng điệu có phần thả lỏng hơn.

"Chốt deal!" Hạ Vy cười tươi rói.

Xe lăn bánh trong đêm vắng. Ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt góc cạnh của Phong. Anh nhắm mắt lại, định chợp mắt một chút, điều mà chứng mất ngủ khiến anh hiếm khi làm được trên xe. Nhưng thoang thoảng bên cạnh, mùi hương thanh mát từ mái tóc của Hạ Vy khiến tâm trí đang căng như dây đàn của anh bỗng chốc dịu lại...

Cuối tuần đến nhanh hơn Hạ Vy tưởng. Tiếng động cơ rì rì của chiếc xe tay ga Yamaha 50cc nhỏ nhắn vang lên giữa con đườn...
02/04/2026

Cuối tuần đến nhanh hơn Hạ Vy tưởng. Tiếng động cơ rì rì của chiếc xe tay ga Yamaha 50cc nhỏ nhắn vang lên giữa con đường rợp bóng cây dẫn lên khu biệt thự cao cấp ngoại ô thành phố. Khối tài sản kếch xù của gia tộc họ Trần hiện ra sau cánh cổng sắt rèn hoa văn tinh xảo, uy nghi và lạnh lẽo y như chủ nhân của nó.

Chiếc xe tay ga xỉn màu của cô lọt thỏm giữa lối đi rải sỏi rộng thênh thang, hai bên là những hàng cây được cắt tỉa sắc lẹm không một chiếc lá thừa. Hạ Vy chống chân, tháo chiếc mũ bảo hiểm, ngước nhìn căn biệt thự "Vườn Trăng" mang phong cách châu Âu hiện đại. Chỗ này... to đến mức khiến người ta có cảm giác ngộp thở.

Phía trước cửa chính, Trần Hoàng Phong đã đứng đợi sẵn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen bỏ ngỏ hai cúc đầu, tay áo xắn lên để lộ chiếc đồng hồ cơ đắt tiền, trông bớt đi vẻ cứng nhắc của một vị tổng tài trên thương trường nhưng lại thêm phần bức người.

Nhìn lướt qua ba thùng carton được buộc chằng chịt phía sau gác baga chiếc Yamaha 50cc của cô, hàng chân mày của Phong khẽ nhíu lại.

"Toàn bộ gia tài của Trần phu nhân tương lai chỉ có thế này thôi sao?" Giọng anh trầm đều, pha chút mỉa mai nhẹ nhàng.

"Một nửa trong đó là bảng vẽ điện tử, máy quét và vài bản in mẫu printable wall art của tôi rồi," Hạ Vy nhún vai, tháo dây ràng đồ một cách dứt khoát. Nhờ khoản tiền cọc của Phong, xưởng vẽ của cô đã tạm thời qua cơn nguy khốn, nên tâm trạng cô lúc này khá nhẹ nhõm. "Với lại, hợp đồng chỉ có hai năm. Mang nhiều đồ quá lúc dọn đi lại mất công, Trần tổng ạ."

Ánh mắt Phong khẽ động. Anh không nói thêm gì, chỉ hất cằm ra hiệu cho người quản gia lớn tuổi tiến lại xách đồ giúp cô.

"Phòng của cô ở tầng hai, cuối hành lang bên trái. Cạnh phòng tôi." Phong vừa bước vào trong vừa chậm rãi đưa ra các quy tắc. "Tầng một là không gian sinh hoạt chung. Bất cứ lúc nào có người làm hoặc người của nhà họ Trần ghé qua, cô phải lập tức bước vào trạng thái 'vợ mới cưới'. Còn lại, thời gian riêng tư, tuyệt đối không làm phiền nhau."

Hạ Vy bước theo anh. Không gian bên trong biệt thự chuộng tông màu xám lạnh và đen tối giản, sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm của một "ngôi nhà".

Khi cánh cửa phòng ngủ dành cho cô mở ra, Hạ Vy hơi sững sờ. Trái ngược với vẻ lạnh lẽo bên ngoài, căn phòng ngập tràn ánh sáng tự nhiên nhờ hệ thống cửa kính sát trần. Khung cảnh nhìn thẳng ra một khu vườn nhỏ. Rất hoàn hảo để đặt bàn vẽ.

"Tuyệt quá..." Cô vô thức thốt lên, đôi mắt sáng rực như chứa cả ngàn vì sao.

Phong đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay nhìn biểu cảm sinh động trên gương mặt cô gái nhỏ. Trong đầu anh bỗng hiện lên một khung hình cắt cảnh: Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa kính, phủ lên mái tóc rối bồng bềnh của cô một lớp bụi vàng óng ả. Sự rạng rỡ, tràn đầy sức sống của cô dường như hoàn toàn đối lập với thế giới xám xịt, đầy toan tính mà anh đang sống.

"Đừng vội mừng," Phong lạnh lùng lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung của chính mình. Anh ném lên giường một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm. "Tối mai là tiệc tối định kỳ của gia tộc họ Trần. Mở ra xem đi. Đeo nó vào, và chuẩn bị tinh thần để diễn vở kịch lớn nhất đời cô. Ông nội tôi không dễ qua mặt đâu."

Hạ Vy tiến lại gần, cẩn thận mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương được chế tác tinh xảo, viên đá chủ lấp lánh phản chiếu những tia sáng chói mắt. Nó đẹp, đắt giá, và cũng nặng nề y như bản hợp đồng mà cô vừa ký.

Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Phong đang dán chặt vào mình.

"Yên tâm đi, đối tác," Hạ Vy mỉm cười, đóng nắp hộp cái cạch. "Tôi nhận tiền để làm việc. Kỹ năng diễn xuất của tôi chắc chắn sẽ không làm anh thất vọng."

Address

340 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 02, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City
700000

Telephone

+84922469999

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ngôn tình mỗi đêm - Ký ức không màu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share