26/08/2020
NHẬT KÝ CÁCH LY- HÀNH TRÌNH 21 NGÀY QUA 2 KHU CÁCH LY
Sự việc xảy ra bất ngờ khi nhóm lớp tôi đi đám tang mẹ bạn Đ học lớp thời cấp 2 ngày 27/7/2020 tại Tân Thịnh- Cẩm An. Mẹ bạn Đ mất do bị bệnh thận sau nhiều tháng nằm viện điều trị tại bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng. Ngày 23/7/2020 tôi đọc báo thì biết là Đà Nẵng có 1 ca dương tính vì dịch Vũ Hán nhưng chưa tìm ra FO từ đâu và nguồn lây nhiễm . Vì vậy lớp vẫn đi đám ma bình thường và trong đám ma không đeo khẩu trang nên sự việc bắt đầu từ đây.
Sau khi đi đám ma về thì tôi có đọc báo và biết là nguồn lây phát hiện đầu tiên tại bệnh viện C Đà Nẵng, tiếp tục theo dõi thông tin về những ca nhiễm thì dần dần lộ ra nguồn lây tiếp theo ở bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng.
Ngày 31/7 tôi có lớp học Online vào lúc 18:30 đến 22:00, lúc đang học thì tin nhắn và điện thoại liên tục reo mình nghĩ là có thông tin gấp nhưng đang học không thể bắt máy trả lời được. Đúng như dự đoán là có tin chẳng lành tôi gọi điện lại và thật sự shock vì nghe thông tin người nhà bạn Đ bị dương tính (thông tin nội bộ, chưa công bố trên báo). Cúp máy xong tôi giống như người mất hồn không nghĩ được gì, và nửa tiếng sau kiểm tra tin nhắn trong Group của lớp thấy mấy bạn hỏi ai là F1 và lớp có phải bị đi cách ly hay không làm tôi bấn loạn tinh thần.
Sau khi đã ổn định tinh thần xong tôi suy nghĩ và quyết định đối mặt với thực tế là việc tôi có tiếp xúc nói chuyện với người nhà trong đám tang mẹ bạn Đ, và trước sau gì khi có kết quả họ cũng sẽ gọi tôi đi cách ly thôi nên tốt nhất là tự giác khai báo sớm để được đi cách ly cho yên tâm cho bản thân và cả những người xung quanh tôi.
Một đêm ngồi soạn áo quần chuẩn bị đi, tâm trạng rối bời, ngủ không ngon giấc và suy nghĩ mình cần phải làm gì trước tiên, làm sao để mở lời với ba mẹ để đi cách ly mà không làm họ lo lắng, tiếp theo là tìm số điện thoại của NVYT phường để gọi nói là tôi có tiếp xúc với người nhà bệnh nhân. NVYT nói tôi xuống trạm y tế của phường để khai báo y tế: đi đám tang của ai, đi cùng những người nào ghi rõ tên từng người, trong đám tang tiếp xúc người nào, lúc nói chuyện có đeo khẩu trang không. Khai báo xong đợi họ quyết định có nên đưa đi hay không.
Sau khi khai báo tôi được thông báo là cách ly tại nhà 14 ngày, lúc này tôi thấy không yên tâm và xin đi cách ly tập trung, NVYT bảo tôi về nhà đi có gì chị ấy sẽ liên lạc. Tôi về nhà và đợi lúc 10:40 thì có cuộc gọi đến và nói tôi chuẩn bị có mặt lúc 10:45 tại Trạm y tế phường để xe đến đón đi cách ly.
Trên xe đi cách ly tổng cộng có 11 người: 4 nữ, 7 nam di chuyển khoảng 20 phút đến nơi không biết là nơi nào chỉ biết đến cổng có chữ Sân bóng đá chỉ mũi tên bên phải. Xuống xe lúc 11:05, NVYT đi cùng nói chúng tôi đứng giãn cách, rồi hướng dẫn đến bàn kê khai thông tin: họ tên, địa chỉ, số điện thoại liên lạc, chờ phân phòng và gọi lên nhận phòng.
Khu cách ly này là Ký túc xá sinh viên trường Thủy lợi gồm 3 tầng, nam ở phòng riêng, nữ ở phòng riêng. Trên xe có 4 nữ chúng tôi được phân căn phòng nằm ở tầng 2 của khu cách ly, số phòng 205, trong phòng có 3 giường, mỗi giường có 2 tầng bố trí cho 6 người ở, trên mỗi giường có 1 chiếc chiếu, 1 gối, 1 mền, 1 mùng kèm theo 1 bao đồ gồm khăn, bót đánh răng, kem đánh răng, xà phòng rửa tay Lifeboy, xà phòng gội đầu dây. Nhận phòng xong khoảng 11:30, chúng tôi dọn dẹp lại phòng, lau chùi chổ ở của mình, sắp xếp đồ đạc, bước đầu nói chung là tạm ổn. Những người đi cùng xe còn lại 7 người nam chia phòng bên cạnh là phòng 206, thừa 1 người chia qua phòng 207.
Ngày 1/8: Mọi chuyện sẽ không rắc rối nếu như chỉ có 4 chị em chúng tôi: tôi và V bạn học lớp cấp 2, chị P & sư cô tên N ở với nhau trong căn phòng này, lịch sử tiếp xúc của 4 chị em là tương tự nhau nên cũng yên tâm, khoảng 13:30 anh NVYT dẫn vào phòng 2 mẹ con người mẹ hơn 60 tuổi, người con gái hơn 30 tuổi, bố trí ở 2 giường còn lại ở chung phòng với chúng tôi. Tự nhiên không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt, và sự im lặng bao trùm căn phòng, chúng tôi biết rằng một khi bước chân vào khu cách ly là không có quyền đòi hỏi này nọ nhưng trong lòng vẫn có nổi ấm ức thì cũng đành chấp nhận thôi.
Ngày 2/8: Sau khi ăn sáng chúng tôi được gọi đi lấy mẫu xét nghiệm lần 1, lấy nước bọt và dịch mũi. Ngày trước lúc đi lấy máu đã thấy sợ rồi hôm nay lấy dịch mũi càng ghê hơn gấp nhiều lần, lấy xong dịch mũi nước mắt tôi cứ thế chảy ra, thực sự rất khó chịu. Từ nhỏ đến tận bây giờ tôi chưa từng thấy đau như vậy, những tưởng một mình mình có cảm giác đau thôi thì ra khi lấy mẫu xong trở lại phòng ai cũng nói là đau chịu không nổi.
Ngày 3/8: Tình hình vẫn rất tệ kể từ khi 2 mẹ con cô ấy chuyển đến, chúng tôi chẳng buồn hỏi han hay mở lời nói chuyện với nhau nữa. Đến giờ gọi lấy thức ăn thì chia nhau xuống lấy về phòng phần ai nấy ăn, ăn xong thì mạnh ai nấy ngủ hoặc lướt web. Riêng tôi khi xác định đi cách ly tôi mang theo một quyển sách Tư duy tích cực và 1 bức tranh thêu to tướng để có việc làm khỏi buồn chán.
Ngày 4/8: Ngoài mặt thì im lặng nhưng thật ra chúng tôi đã có những tính toán riêng là nói chị P điện về NVYT phường nói cho chúng tôi ở tách riêng ra khỏi 2 mẹ con cô này vì là người thân trong nhà có đám tang nhà bạn Đ, thuộc diện nguy cơ lây nhiễm cao. Mặc dù đoán trước và xin chuyển phòng nhưng vẫn không được đành sống chung thôi vì chúng tôi không còn sự lựa chọn nào khác.
Ngày 5/8: Không thể thay đổi tình hình thì cũng đành phải ở chung thôi, có một điều lạ lùng là lúc mới vào hỏi thông tin 2 mẹ con cô này nói là chỉ đi đám ma rồi về, nhưng sau khi nghe 2 người nói chuyện mới biết là người con gái đã ở trong đám ma nấu ăn và sau đó ở lại đi đưa đám tang đến ngày cuối cùng (thời gian đi đám từ 27/7 đến 29/7). Qua sự việc này cũng đủ thấy có gì đó không bình thường rồi, hơn nữa sau khi lấy mẫu lần 1, người con tên D có dấu hiệu ho và mệt mỏi. Phòng 205 và 206 ở gần nhau nên hay trao đổi thông tin qua lại và biết kết quả lần 1 cả 2 phòng đều âm tính. Điều này cũng yên tâm phần nào nhưng chúng tôi vẫn cứ lo lắng vì triệu chứng của bé D.
Ngày 6/8: Sau khi ăn sáng chúng tôi lại đi lấy mẫu lần 2, mỗi lần đi lấy mẫu là mỗi lần hồi hộp. Lần nào cũng vậy lấy mẫu xong ai cũng mệt mỏi và lên giường ngủ li bì vì vừa đau vừa bị tâm lý lo sợ kết quả không tốt. Mỗi lần như vậy thì không khí trong phòng im ắng và chẳng có ai nói với ai lời nào.
Ngày 7/8: Thường thì sau ngày lấy mẫu xét nghiệm thì không khí hơi buồn ở tất cả các phòng vì ai cũng lo sợ kết quả không tốt, và những ngày này ít có ai lãng vãng nơi hành lang hay xuống dưới đi bộ. Hôm nay bé D ngủ li bì ko ăn trưa, và khi được mẹ gọi dậy lúc đó 14:00 mới ăn, bình thường thì ăn rất nhanh khoảng 10 phút xong, nhưng hôm nay ngồi ăn trưa mất đến hơn 30 phút vẫn còn thấy ngồi thẩn thờ, vẻ mặt thì mệt mỏi.
Ngày 8/8: Ăn sáng xong thì nghe mấy bạn phòng bên qua nói thông tin nội bộ là Cửa Đại mình 11 người kết quả âm tính, kết quả xét nghiệm sẽ chia theo từng khu vực khác nhau. Phòng 205 có 4 người Cửa Đại, 2 người Cẩm Thanh (2 mẹ con cô đó) nên lúc nào Cửa Đại cũng có kết quả trước vì có người quen cung cấp thông tin. Mọi việc tưởng đã yên ổn rồi, cho đến khi bé D nghe cuộc điện thoại lúc 15:30 của ai đó hỏi từ ngày ở đám ma về đã đi đâu, tiếp xúc với ai…
Kết thúc cuộc gọi lần 1 thì tiếp đến cuộc gọi lần 2 cũng những câu hỏi tương tự, bé D bắt đầu đi vô toilet nghe điện thoại khoảng 15 phút sau thì đi ra. Mọi người trong phòng hỏi có chuyện gì thì bé D nói là không có gì hết. Linh tính cho biết có chuyện không hay nên mình gọi V bạn tôi trao đổi là chắc bé D bị dương tính rồi, bạn V nói với mình căn cứ vào đâu mà khẳng định như vậy. Tôi nói: qua cách nói điện thoại của bé D với người gọi đến tôi đoán biết và khi vừa nói xong thì tin nhắn bạn Q lớp cấp 2 của tôi nói Cẩm Thanh có ca dương tính lúc 16:11’. Tôi không biết nói sao luôn cảm giác giống như ai cầm cái bao trùm đầu lại không cho thở, cố bình tĩnh lại để tìm thông tin tôi nhắn tin hỏi bạn Q: có phải người đó là: H T D, sinh năm 1983, ở Cẩm Thanh không, bạn tôi trả lời: Ừ. Lúc này thật sự tôi đứng không vững nữa, lần đến bên giường ngồi để trấn tĩnh lại, gọi chị P, bạn V, sư cô N lại thông báo ai cũng trố mắt lên kinh hoàng. Kết quả này lúc đầu cũng đã dự đoán phần nào nhưng lại không ngăn được rủi ro vì không có sự lựa chọn.
Quay lại chuyện bé D, kể từ khi nghe cuộc điện thoại thứ 2 thì bé D đi ra khỏi phòng và hình như chạy lên tầng 3 gọi điện cho ai đó và biến mất không dấu vết sau khi nghe điện thoại lần 2. Sau đó 30 phút có anh NVYT đến gọi bé D chuyển đồ đi thì ko thấy đâu, sau đó 15 phút thì thấy bé D xuất hiện với khuôn mặt đầy sợ hãi, NVYT bảo dọn qua phòng khác ở, thế là đã rõ kết quả rồi.
Tối hôm đó, không ai còn thiết ăn uống nữa, mọi người ăn qua loa rồi đi ngủ. Thực ra nói ngủ thôi, chứ đố ai mà chợp mắt nổi, riêng tôi cứ nhắm mắt rồi mở mắt ra nhìn đồng hồ từ cái điện thoại. Cứ làm như vậy không biết bao nhiêu lần nữa mà thấy trời sao lâu sáng quá, một đêm thật dài.
Ngày 9/8: Bình thường buổi sáng khu này rất nhộn nhịp nhưng sáng nay thì im lìm không có ai đi tập thể dục cũng không có ai ra lan can, sau khi ăn sáng thì 4 chị em chúng tôi quyết định gọi điện cho chỉ huy khu cách ly nói chuyển phòng khác chứ không thể ở chung với mẹ bé D nữa vì nguy cơ lây nhiễm rất cao. Trước khi đi cách ly thì 2 mẹ con ở chung nhà, ăn chung mâm và tiếp xúc rất gần nên không thể ở cùng phòng được. Bé D bị dương tính lần 2 chúng tôi phải tính lại ngày cách ly từ đầu có nghĩa là ngày người bị dương tính chuyển đi cộng thêm 14 ngày cách ly nữa. Hôm chuyển đi là ngày 8/8, cộng thêm 14 ngày nếu không có rủi ro gì nữa thì ngày 22/8 mới được về.
Tôi lấy số chỉ huy khu cách ly và điện thoại cho anh, và đã bị từ chối với nhiều lý do là: bé D đã chuyển đi phòng khác rồi, mẹ bé D là cô M thì kết quả âm tính nên không sao, hết phòng vv… Quá ấm ức chúng tôi dẫn nhau xuống sân, ngồi dưới đó và nói là nếu không giải quyết trong ngày chuyển phòng khác thì tối nay chúng tôi xuống sân ngủ chứ không ngủ trong phòng.
Xuống dưới sân tôi tiếp tục nói chuyện trực tiếp với anh chỉ huy phân tích lý do vì sao chúng tôi phải chuyển phòng, anh chỉ huy vẫn từ chối việc cho chúng tôi ở phòng riêng, sau một hồi tranh luận không đi đến thống nhất anh chỉ huy điện thoại cho cấp trên và gọi tôi đến nói chuyện tiếp và lần này anh nói: hiện tại ở trong khu này đã hết phòng, đã xin chỉ đạo của cấp trên là chuyển 4 chị em chúng tôi qua khu Nội trú dân tộc, tôi nói để hỏi lại ý kiến mọi người rồi mới đưa ra quyết định là đi hay không. Sau một hồi thảo luận chúng tôi không đồng ý chuyển qua nội trú và tôi cũng đã trả lời anh là không.
Sự việc cứ kéo dài cho đến trưa, anh chỉ huy thuyết phục tôi nhưng không được, cuối cùng thì tôi thấy có 1 chiếc xe đến chở bé D đi và người ta đã phun khử trùng căn phòng cho người dương tính ở. Sau khi chiếc xe rời đi thì anh chỉ huy gọi tôi đến nói chuyện, anh nói là thật sự bên này hết phòng rồi chứ không thì đã giải quyết, và nếu ai cũng đòi chuyển phòng khi trong phòng có người dương tính thì không có đủ phòng để ở.
Tôi nói với anh chỉ huy rằng ngay từ đầu nếu bên y tế làm kỹ khâu lấy lời khai phân loại người có nguy cơ cao và nguy cơ thấp phối hợp với ban chỉ huy bố trí cho ở riêng biệt thì sẽ không có tình trạng của ngày hôm nay. Tôi cũng nói rằng ai đến đây vì họ bị xui xẻo vướng phải chứ chẳng ai muốn đến đây mà ăn ở không như lời anh NVYT đã điện thoại cho tôi trước đó nói là chị D mới nghi nhiễm thôi chứ không phải dương tính, nhưng ngày 8/8 là đã có kết quả rồi mà qua ngày 9/8 còn dám khẳng định là không bị dương tính mà chỉ nghi ngờ thôi, anh này còn nói là mấy chị lên đây ở nhà nước nuôi mà lo gì. Tôi hỏi lại nếu người nhà anh bị vướng phải đi cách ly anh có vui vì lên ở có người nuôi không thì anh NVYT làm thinh.
Chúng tôi vẫn ngồi dưới sân và anh chỉ huy gọi tôi đến nói chuyện, anh nói là bây giờ giải quyết chuyển phòng cho 4 người nhưng là phòng dành cho người dương tính ở vừa mới được khử trùng có ở không. Lúc đầu tôi nghe cũng hơi rợn người vì nghe đến dương tính là đã sợ rồi, nhưng tôi lại nghĩ thà mình ở phòng đã được khử trùng rồi còn hơn ở với người có nguy cơ dương tính vẫn an toàn hơn. Thế là tôi lại đến thảo luận với 3 người cùng phòng, và thuyết phục họ rằng bây giờ lên nói cô M đi qua phòng đó, nếu cô không đồng ý thì mình phải dọn qua đó thôi vì đã hết phòng rồi.
Tôi quay lại và trả lời anh chỉ huy là đồng ý, đứng nói chuyện thêm lúc nữa thì anh hỏi tôi là có phải bạn là H ở gần cầu Cửa Đại không, tôi ngạc nhiên vì đeo khẩu trang mà có người cũng nhận ra lại là người lạ nữa chứ hỏi lại lần nữa tưởng nhầm. Anh chỉ huy nói tên T, là bạn học lớp cấp 3 hồi đó thấy ít nói sao giờ nói nhiều vậy. Tôi nói đùa do dòng đời xô đẩy nên mới vậy, tôi và bạn T nói chuyện về công việc sau khi ra trường, đời sống cá nhân…
Kết thúc nhanh câu chuyện tôi quay lại cùng 3 người ở cùng lên phòng chuẩn bị tách phòng. Lên đến nơi tôi mở lời nói với cô M rằng mức độ tiếp xúc gần của cô và bé D quá cao tụi con sợ thêm rủi ro nên phải tách phòng. Cô nói như tạt nước vào mặt tôi rằng: ai cũng có người thân và người thân bị như vậy là không ai mong muốn cả, bản thân tôi xét nghiệm âm tính có nghĩa là an toàn…còn những điều khó nghe hơn nữa. Nhưng đặt tình huống vào vị trí chúng tôi thì có ai dám ở với người nguy cơ cao để rồi tăng thêm số ngày cách ly và ngày về ôi quá xa không?
Đúng như dự đoán của tôi cô M không chịu dọn đi, thế là chúng tôi thu dọn hành lý chuyển từ phòng 205 sang phòng 212 (phòng dự bị cho người dương tính ở). Lại 1 lần nữa dọn phòng: lau chùi sát khuẩn bằng cồn 90 độ, mọi ngóc ngách trong phòng đến chiều mới xong. Tôi thì bình thường nhưng chị P có vẻ lo sợ vì nghĩ phòng này người dương tính ở nhưng tôi đã giải thích cho chị hiểu và chị đã an tâm phần nào. Tối đó sư cô N khóc cả đêm phần vì sợ, phần vì tăng thêm số ngày cách ly làm cho tủi thân.
Ngày 10/8: Cũng như mọi ngày nhưng chúng tôi chuyển đến phòng mới nên trong khu có một số người hay ra lan can nhìn qua phòng chúng tôi, có lẽ họ nghĩ tại sao chúng tôi lại chuyển đi hoặc là chuyển đi đến căn phòng đó làm gì sợ chết đi được… Căn phòng này thoáng hơn phòng cũ nhưng nằm hướng Tây nên ánh nắng buổi chiều chiếu thẳng vào phòng nên hơi nóng còn buổi tối thì lại có gió mát, view đẹp. Tôi đùa với mọi người trong phòng là họ cấp phòng một mặt tiền không chịu đòi phải ở phòng 4 mặt tiền mới chịu.
Ngày 11/8: Từ khi chuyển đến đây thì phòng 206 cũng ít qua phòng chúng tôi, vì phòng cũ có lan can gần cửa sổ nên bước ra là nói chuyện được, còn phòng mới là phòng riêng biệt lan can nằm phía sâu trong phòng hướng ra đường nên sẽ bất tiện nếu vào phòng thì sẽ bước vào phòng ngủ luôn. Chỉ có cách nói với qua hoặc nói qua điện thoại thôi.
Ngày 12/8: Là ngày công dân được về địa phương của đợt cách ly đầu tiên hoàn thành đủ thời gian cách ly 14 ngày. Mọi người sửa soạn hành lý theo danh sách mà ban chỉ huy đã đọc chiều ngày 11/8, khuôn mặt ai cũng hớn hở, rạng ngời trông chờ đến giờ làm lễ để được về với gia đình. Đến giờ làm lễ, đọc quyết định trả công dân về địa phương và còn thêm 1 quyết định kèm theo là phòng 205 sẽ cách ly đến ngày 22/8 mới về. Tôi nghe xong thấy chạnh lòng và tủi thân nghĩ ngay đến ngày 14/8 ngày mà chuyến xe chở 11 người đi nay về lại có 7 người còn 4 người ở lại. Tự nhiên nước mắt cứ rơi tôi vội vào toilet rửa mặt rồi ra đứng nhìn tiễn đoàn người ra về trong niềm vui khôn xiết. Sau đó tôi không thiết ăn uống gì nữa lên giường nằm giả vờ ngủ nhưng thực ra là tôi đang khóc, tủi thân nữa nghĩ vì sao mình lại xui xẻo ở cùng với người dương tính để rồi bị tăng thêm ngày. Chúng tôi được gọi đi xét nghiệm lần 3, sau khi lấy mẫu xét nghiệm về phòng tôi nằm như vậy đến 15:00 ăn qua loa cho qua bữa trưa rồi lên nằm tiếp đó là một ngày buồn nhất kể từ khi tôi bước chân đến đây.
Ngày 13/8: Đây cũng là ngày buồn nhưng không phải là ngày của tôi mà là ngày của V bạn tôi, ăn sáng xong thì nó không nói chuyện hay giỡn như ngày thường nữa mà trở nên im lặng đến đáng sợ. Thường thì nó là người hay nói và làm trò trong phòng nhưng hôm nay tự nhiên nó đổi tính nằm dài trên giường không nói lời nào làm không khí trở nên ngột ngạt.
Ngày 14/8: Là ngày mà lẽ ra chúng tôi được về nếu không ở chung phòng với mẹ con cô M, là ngày mà phòng 206 được trả về địa phương như thông báo chiều ngày 13/8. Ngày mà ai cũng mong đợi được về cũng là ngày chúng tôi dọn đi nơi khác để trả lại mặt bằng cho Trường Thủy lợi. Vì phòng chúng tôi là phòng cuối ở đây thêm 1 tuần nữa, cảm giác lúc này thật muốn phát điên. Bạn T- chỉ huy gọi cho tôi nói là chuẩn bị đồ chuyển qua khu nội trú, tôi cũng nhờ bạn sắp xếp dùm cho 4 người ở 1 phòng như bên này và bạn đồng ý. Sau khi những người đã đủ 14 ngày về là chúng tôi cũng đi luôn.
Thế là xe đón chúng tôi qua khu Nội trú dân tộc có cả cô M đi cùng, khi đến khu mới thấy rộng hơn. Chúng tôi được bố trí ở tầng 2 khu B- 213, khu B chỉ có 2 phòng của chúng tôi và cô M là 2 phòng đầu tiên ở trên dãy này. Khi nhận phòng thì thấy choáng vì quá bẩn, tường thì loang lổ, nền nhà thì đen xì, toilet ố vàng nhìn giống khu vệ sinh công cộng trong chợ. Chúng tôi lau chùi, dọn phòng xong thì đến giờ cơm trưa, thực sự lấy cơm lên mà ăn không nổi, V bạn tôi đã khóc khi ăn cơm vì thấy tủi thân ở bên Trường Thủy lợi quen rồi qua đây vừa buồn vừa bẩn ai mà không khóc, tôi cũng buồn lắm nhưng cố không khóc vì còn ở dài ngày mà khóc thì cả phòng càng buồn hơn.
Tôi quan sát thấy nước uống bình 20 lít, chỉ có 3 bình mà lại để quá xa so với khu chúng tôi ở, nước suối 0.5 lít thì ở đây không có, thực sự thiếu thốn đủ thứ tôi đi xuống hành lang thì nghe cô bé khu A ngồi nơi cầu thang điện thoại cho ai đó nói là nơi này không có khẩu trang mỗi lần xin họ chỉ cho 1 cái thôi, thấy thương họ và cũng thương cho mình. Tôi điện thoại thằng bạn nói mua cho tôi thùng nước Aquafina mang vô gởi ở cổng cho tôi. Nhận hàng của người nhà bên này cũng khó chỉ nhận 2 lần/ngày vào giờ cố định là 10:00 sáng và 16:00 chiều. Tôi thực sự nổi điên luôn đã thiếu đủ thứ mà còn quy định này nọ, để nhận được thùng nước suối tôi phải chạy lên xuống 4-5 lần và gọi điện không biết bao nhiêu lần nữa.
Ngày 15/8: Qua nơi mới mọi thứ đều lạ lẫm, không quen ai ở khu này càng không dám đi ra hành lang, thế là phòng tôi chốt kín cửa ở lì trong phòng đến giờ cơm mới xuống lấy, ăn xong lại ở trong phòng. Đến tối có khoảng 18:00 có thêm 6 người từ An Hội đến ở phòng sát bên, tiếp đến thì có thêm 40 người nữa vô ở là đã đầy cả khu B trong vòng 1 tiếng đồng hồ, thật đáng sợ. Lúc đầu chúng tôi đi chung lối đi với những người ở trước đó vài ngày nhưng khi họ thấy chúng tôi đến mà không biết lai lịch họ cũng sợ và kiến nghị với ban quản lý không cho chúng tôi đi lối đó nữa. Vậy là chúng tôi lại đi lối đi cũ lúc mới lên đây.
Ngày 16/8: Khu B tầng 2 ngày mới đến có 2 phòng bây giờ đã đầy cả dãy phòng đến tận khu A, chúng tôi đi lại cũng khó khăn hơn vì đa số là những bạn nhỏ học lớp 6-7 nên hành lang luôn ồn ào và đầy người đứng, thật đáng lo ngại. Mấy bạn nhỏ đến đây giống như đi chơi lúc đeo khẩu trang lúc không đeo, nhạc mở to xập xình cả đêm không cho người khác ngủ. Chập choạng tối khoảng 18:00 có 1 chiếc xe chở khoảng 12 người đến ở khu B- tầng 1 thế là khu này cũng đầy luôn.
Ngày 17/8: Mọi người cũng thích nghi dần với nơi đây nên không khí cũng đỡ buồn hơn, và cũng nhờ có bạn T bên trường Thủy lợi chuyển qua nên chúng tôi dễ gởi đồ vô hoặc thiếu gì nhờ bạn T. Sau bữa trưa chúng tôi được gọi đi lấy mẫu lần 4, lần này lấy mẫu xét nghiệm cho cả khu B- tầng 2 và khu B- tầng 1. Lấy mẫu cũng quen rồi nhưng lần nào đi chúng tôi cũng thấy hồi hộp, lấy mẫu xong lên phòng ai cũng mệt vì lấy dịch mũi lúc nào cũng đau, và lại chờ kết quả.
Ngày 18/8: Có kết quả xét nghiệm cho những trường hợp đặc biệt nên khu B- tầng 1 xôn xao, mọi người bàn tán gì đó phía dưới nhưng chúng tôi sợ cũng không dám ra khỏi phòng, một lúc sau bạn V & chị P đi xuống dưới nghe ngóng là có 1 trường hợp dương tính người này là thầy giáo C dạy toán cấp 2. Nghe nói thầy C đi chăm vợ ở bệnh viện Đà Nẵng về, có đi khai báo nhưng y tế Cẩm Thanh nói tự cách ly ở nhà, rồi thầy đi coi thi trên Quế Sơn về nhà đi chợ… Nghe đến đây tự nhiên chúng tôi thấy mệt, mỗi lần mà nghe ai đó dương tính là thấy buồn và còn những người khác ở chung với họ lại bị liên lụy như chúng tôi đã từng bị như vậy.
Ngày 19/8: Sự thật đã được phơi bày khi 1 chiếc xe y tế đến đón thầy C đi cách ly tại bệnh viện, và tôi cũng có nghe trước khi nhận phòng thầy C biết tình hình sức khỏe của mình nên xin cho 2 ba con và ba của thầy C ở riêng phòng. May quá còn có người biết điều chứ không thì tội cho những người ở chung phòng. Chiều khoảng 15:30 ban chỉ huy thông báo phòng B209 & B210 họp gấp vì tội gây mất trật tự trong khu cách ly.
Ngày 20/8: Tình hình có vẻ xôn xao khi bạn V & chị P xuống dưới sân uống café nghe mấy người ở gần phòng thầy C buôn chuyện về đời tư và về lịch trình thầy C đi tiếp xúc với những ai trong thời gian chưa đi cách ly tập trung, đa số là trách móc và nói xấu về thầy C. Nói chung họ nói đúng, ăn ở không là đi “ngồi lê đôi mách” nét đặc trưng của người Việt Nam.
Ngày 21/8: Ngày cuối cùng chúng tôi ở tại khu này niềm vui hiện rõ lên khuôn mặt từng người, khỏi phải ngày nào cũng lo không biết bữa nay cơm có trùng thực đơn hôm qua không, ăn cơm hộp ngán tới tận cổ, phần thì ngày nào nấu cũng giống nhau, cầm hộp cơm khều khều vài miếng rồi bỏ thùng rác, thấy tiếc nhưng thực tình ăn không nổi. Chúng tôi nói đùa nhau mai về chắc nhớ mấy cái “chuồng” ni lắm, thế là phá lên cười. Chúng tôi được thông báo 8:00 sáng mai sẽ làm lễ trao trả công dân về địa phương.
Ngày 22/8: Cả đêm nôn nao ngủ mà trông đến sáng để được về nhà sao bao ngày lưu lạc tại 2 khu cách ly: Trường Thủy lợi: 14 ngày với 2 phòng (205 & 212), Trường Dân tộc nội trú: 7 ngày phòng B213. Lần đầu tiên trong cuộc đời để lại kỷ niệm mà khi kể lại sẽ cười ra nước mắt, in sâu trong tim mỗi người không bao giờ quên và sẽ theo chúng tôi đến cuối đời.
*Tôi đi cách ly về giảm béo 1.5 kg thịt, ở khu cách ly khuyến maĩ thêm 1 vết trầy chổ mắc cá chân và một số vết xước do tắm nước ở khu cách ly bị ngứa tối nào cũng gãy đàn trước khi đi ngủ.
Ghi chú: Trước khi đi cách ly tôi nghĩ đi vô đây là giống kiểu như bị đi "tù" và người ta đối xử tồi tệ với mình, tưởng tượng đủ các kiểu. Sau khi trải qua rồi mới biết có hơi mất tự do xíu, sinh hoạt hơi bất tiện hơn ở nhà nhưng vẫn có thể chấp nhận được. Tôi đã học được tính nhẫn nhịn, sự chịu đựng, sự thích nghi, và thêm tính cẩn thận... Nơi đây đã cho tôi thấy được nghị lực trong tôi là dù trong hoàn cảnh khó khăn hơn tôi vẫn có thể sống tốt và có thể vượt qua.