Phang Luôn

Phang Luôn Información de contacto, mapa y direcciones, formulario de contacto, horario de apertura, servicios, puntuaciones, fotos, videos y anuncios de Phang Luôn, Agencia de viajes, Buenos Aires.

06/01/2026
Chuyến đi số 10 - Mẫu Sơn mùa tuyết đổNhững ngọn gió mùa đông.Một ngày cuối tháng 1/2016 - Một chuyến đi đột xuất, khi n...
05/01/2026

Chuyến đi số 10 - Mẫu Sơn mùa tuyết đổ

Những ngọn gió mùa đông.

Một ngày cuối tháng 1/2016 - Một chuyến đi đột xuất, khi nghe tin thời tiết Hà Nội còn vài độ, đoán rằng trên Mẫu Sơn kiểu gì cũng có tuyết hoặc băng, thế là mở cung tìm thành viên hôm trước hôm sau đi luôn. Tưởng là ko ai đi ))) nhưng cuối cùng vẫn được 8 người.

Chiều thứ 7 mới xuất phát, cả nhóm chạy từ HN đi Bình Gia (Lạng Sơn) trong đêm ))) mưa và lạnh như thế mà vẫn phi như gió ))). Về nhà 1 cô em trong nhóm ở Bình Gia. Có một sự trùng hợp nhẹ, ngày hôm sau sẽ diễn ra lễ mừng thọ cho bà nội em ý (người Nùng), còn tối hôm trước sẽ có lễ cúng (ko nhớ tên của lễ), chỉ biết là thầy cúng đến cúng và có 2 con lợn quay làm lễ, nhìn ngon quá mà ko dám nói ))).

9h tối mới đến nhà bạn Yến. Ở nhà đã chuẩn bị sẵn thức ăn thiết đãi anh em chúng tôi. 1 nồi lẩu gà cựa thiến, rau nấm hái trong vườn, ngồi gần chậu than hồng ấm nóng. Bữa ăn ngon thật, vừa đói vừa lạnh lại được ăn lẩu gà thì đúng là cực phẩm. Ăn xong cả lũ kéo sang nhà bà ngồi xem lễ cúng. Ở trên nhà thấy cúng đang làm việc, ở dưới thì mọi người đang chuẩn bị đồ ăn cho ngày cỗ hôm sau, mọi người đang làm món khâu nhục thì phải – đặc sản Lạng Sơn.

Tục lệ của người Nùng khi mừng thọ người cao tuổi hơi khác với người Kinh. Gia đình sẽ làm mừng thọ cho ông bà khi bắt đầu ở tuổi 70, năm nào cũng làm mừng thọ cho đến khi các cụ khuất núi, sau khi mất sẽ gia đình sẽ không làm giỗ nữa. Đó là phong tục của người Nùng (ko biết có nhớ sai chỗ nào ko).

Sáng chủ nhật, dậy thật sớm chuẩn bị chạy. Sau 1 đêm mưa rét, nhiệt xuống thấp làm cho nước mưa đóng băng trên cành cây, có bông hoa đào nở rực giữa băng giá. Ra dắt xe, thật sự mệt mỏi. Xe rất khó khởi động, đạp chân nổ đến cả 10p mới được, đổ mồ hôi )). Chào cô chú, các em chủ nhà anh em chúng tôi chạy tiếp từ Bình Gia đến TP Lạng Sơn. Sáng hôm nay vẫn cơ mưa và lạnh hơn tối qua khá nhiều. Quần áo thì đủ ấm nhưng còn bàn tay thì đành chịu, chỉ có thể lấy mọi thứ để đeo vào tay thôi. Từ găng tay y tế đeo tận 2 đôi, ở ngoài là đôi găng hay chạy xe máy mà vẫn cóng buốt.
Đi được một hồi, thấy có 2 xe biển Thái Nguyên bị hết xăng (chắc cũng tính chạy lên Mẫu Sơn), ae dừng lại cho ít xăng, ko biết có đủ chạy đến cây xăng tiếp theo ko nữa.

Dừng chân ở 1 quán cháo lòng để ăn sáng. Lạnh. Ăn xong xin đến mấy đôi găng nilon đeo thêm vào tay )))). Càng đến gần TP trời càng lạnh hơn thì phải. Lạnh đến mức mà những hạt mua rơi xuống đã kịp đông cứng thành băng (ko phải mưa tuyết) rơi cộp cộp vào mũ và đầu xe, vừa đi vừa lo nó làm mình chấn thương ))).
Khoảng 9h sáng đến TP Lạng Sơn hay gì đó (ko nhớ lắm). Cả nhóm quyết định là lên thẳng Mẫu Sơn chơi rồi trưa xuống TP ăn uống. Sau này mới biết đó là tính toán sai lầm và mọi sai lầm đều phải trả giá ))).

Đường lên Mẫu Sơn là 1 cung đèo dài tầm 15km. Quãng đường đi lạnh dần theo độ cao. Càng đi càng khó vì đường bắt đầu đóng băng trơn trượt. Cả lũ bắt đầu hú hét đầy phần khích khi nhìn thấy những mảng tuyết đầu tiên ven đường (tuyết nhé, ko phải băng vì nó tơi xốp). Bánh xe bắt đầu quay tít, loạng choạng vì mặt đường đóng băng đến vài cm. Xe tôi gặp vấn đề, kẹt tay ga, nó không tự trở về trạng thái ban đầu mà bị kẹt lại, máy rú ầm ầm, phải xoay chìa khóa tắt máy khi đang chạy, vẫn còn số. Khực. Đứng im giữa đoạn cua. May mà đang leo dốc, chứ đổ đèo là ăn cám rồi. Đành dừng nghỉ 1 lúc, uống nước đi về sinh )). Trời ơi, chưa bao giờ đi vệ sinh lại khó đến như này ))))). Nhiệt độ lúc này là 0,5cm, lôi thằng em ra mà mò mãi mới thấy, may mà nước vẫn ra chứ ko phải là mấy cục băng

Chúng tôi đi thêm 1 đoạn thì nhận thấy răng ko thể chạy tiếp được nữa khi mà bánh sau nó cứ xoay ngang. Cố lết đến gần khu nhà gỗ, bảo mọi người bỏ xe lại đi bộ thôi, lúc này cách đỉnh 4km. Mọi người cũng lo bị nhẩy xe, nhưng thôi kệ mọe ))). Bắt đầu đói, trưa rồi mà, bát cháo lòng buổi sáng giờ ko biết đang ở đâu. Vừa đi vừa nghĩ xem có thể ăn gì, ở đâu, chẳng lẽ thò tay bốc tuyết cho vào mồm ))). Gặp vài người đi bộ ngược xuống cũng hỏi xin xem còn gì ăn được ko, chẳng có gì. Thất vọng. Lần sau nhớ mang gì ăn theo người nhé mấy ông, người ta xin rồi mà ko có là sao??? Nhớ lại bữa ăn tối qua mà chạnh lòng ))) ăn không hết, giờ thì đói mốc mồm.
Để tiết kiệm tgian, anh em ko còn đi theo cái đường đèo vòng vèo kia nữa, cứ đến khúc quanh nào là lại rủ nhau đi cắt, cũng đỡ được ít.

Cuối cùng cũng đến nơi. Một khung cảnh trắng xóa tràn ngập Mẫu Sơn. Việc đầu tiên là tìm kiếm quán bán đồ ăn, may thế có 1 quán như vậy. Cửa hàng khá nhỏ, có cửa kính. Vào kiếm xem có gì: mì tôm hết, chỉ còn mấy gói bánh thôi ăn đỡ đói cũng được vậy. Từ trong nhà nhìn ra cảm giác như trời đang có nắng, nhưng không phải, đó chỉ là ánh sáng phản chiếu vào tuyết mà thôi. Ở trên đỉnh này nhiệt độ đang là -5˚C (từ TT khí tượng ở Mẫu Sơn), tuyết dày đến mắt cá chân. Cũng lạnh nhưng đỡ hơn là vừa lạnh vừa mưa. Đi bộ thì ok chứ dừng lại là thấy cóng, tê buốt tay và chân.

Tuyệt vời!

Những cành cây băng phú trắng xóa, chỉ cần bẻ nhẹ là gẫy cành, những con đường, mái nhà dày cộp tuyết, khung cảnh thật tráng lệ. Một điều lạ là không có nhiều người ở trên này, vì họ chưa biết tin Mẫu Sơn có tuyết hay là ngủ dậy muộn ))).

Mẫu Sơn là một đình núi cách TP khoảng 30km, không cao nhưng luôn là nơi đầu tiên có tuyết ở miền bắc khi không khí lạnh tràn về, do đây là 1 đỉnh cao thuộc khu Đông Bắc Bộ, nơi đầu tiên đón gió lạnh từ phía Bắc. Không khí lạnh ở Việt Nam là do khu vực khí áp cao Siberi (Nga) tràn về lệch đông, qua Mông Cổ, Trung Quốc rồi tới Việt Nam. Do đặc điểm địa hình của miền Bắc nên khu vực các tỉnh biên giới Đông Bắc Bộ như là Cao Bằng, Lạng Sơn sẽ là nơi đón gió lạnh đầu tiên. Còn khu Tây Bắc có dãy Hoàng Liên che chắn nên sẽ đón lạnh sau. Vì vậy mà Mẫu Sơn luôn là nới lạnh nhất của khu Đông Bắc (cùng với đỉnh Phia Hoắc của Cao Bằng). Giới thiệu chuyên môn tí )))).

Chụp ảnh, chơi bơi chán rồi về thôi. Lại cuốc bộ vài km đến khu lán gỗ để lấy xe. Lúc này đã là giữa chiều (2h - 2 rưỡi gì đó). Người đổ lên MS giờ mới đông, nhưng chủ yếu họ dừng lại ở khu lán gỗ này, có lẽ vì đường lên đỉnh quá khó với mặt đường đóng bằng dày vài cm nhưng vậy, chỉ có xe địa hình hoặc quấn xích vào bánh thì đi ngon. Mấy cái xe vẫn còn nguyên, nước đọng trên xe đã đóng băng hết cả. Dây phanh dây ga đông cứng đơ hết cả, phải xoa bóp cho bọn nó mới đi được ))). Cái dây thun buộc đồ ở sau xe của tôi giờ cứng như 1 cành cây, chạm nhẹ là gãy, gãy mất 1 đoạn )))). Có 1 xe bị đứt dây phanh do bị đông cứng, cũng may là còn lại 1 phanh, đổ đèo vẫn ok.

Trên đường xuống, chúng tôi đi ngược lại với dòng người đang lao lên MS, giờ còn lên làm gì ))) tắc đường, nhích mãi mới xuống ngã 3 về TP. Loằng ngoằng 1 lúc cũng xong, kiếm 1 quán ăn tối. Cô em ở Lạng Sơn nhờ người nhà mang ra 1 ít lợn quay mừng thọ, ngon thế k*k. Giờ cũng là xẩm tối.

Ăn uống no nên lại lên xe phi về Hà Nội. 8h có mặt ở nhà. Hà Nội vẫn còn mưa, nhiệt độ chỉ vào khoảng 5-6˚C nhưng vì có mưa ẩm nên cảm giác lạnh cắt da hơn nhiều cái lạnh âm nhưng khô ở Mẫu Sơn. Cái lạnh kèm theo mưa ấm len lỏi ngấm vào da thịt thật sự kinh khủng. Hai bàn tay bắt đầu phù nề vì lạnh, phải đi làm ngay 1 chậu nước nóng + muối + gừng rồi ngâm chân tay vào đấy, may mà hôm sau ko vấn đề gì.

Một chuyến đi đáng nhớ lần đầu tiên được thấy tuyết. Tuyết rơi ở Việt Nam mới đặc sắc chứ còn ra nước ngoài thấy tuyết thì lại quá bình thường )))), có khi phải chục năm nữa mới có một đợt lạnh như vậy.

Nhiều năm sau này nghe tin báo đài thì vẫn có vài nơi xuất hiện băng giá, có chút mưa tuyết ở Fansipan nhưng vẫn chưa thể gặp lại cảnh tượng tuyết rơi dày như thế.



Câu chuyện thứ 9 – Tà Xùa dịp Tết dương lịch năm 2016.Nhảy cóc qua mấy chuyến để kỷ niệm 10 năm đón tết dương lịch trên ...
31/12/2025

Câu chuyện thứ 9 – Tà Xùa dịp Tết dương lịch năm 2016.
Nhảy cóc qua mấy chuyến để kỷ niệm 10 năm đón tết dương lịch trên Tà Xùa – Bắc Yên – Sơn La (cũ).

Khu vực xã Tà Xùa là một vùng núi cao thuộc huyện Bắc Yên của tỉnh Sơn La (cũ), có thể hình dung trung tâm huyện nằm trong thung lũng bao quanh bởi vài dãy núi, mà Tà Xùa nằm trên dãy núi đó. Vào khoảng nửa cuối năm 2015 có một tài khoản facebook tên là Trần Việt Dũng bắt đầu chia sẻ nhiều tấm ảnh, clip về biển mây trên Tà Xùa, mọi người thấy đẹp quá nên bắt đầu rủ nhau lên đây để săn mây. Có thể nói rằng anh Dũng này là người có công lớn trong việc quảng bá hình ảnh Tà Xùa đến mọi người, để bây giờ nó trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng cả nước.

Một ngày nọ 20/12/2015 tôi bắt đầu lên lịch trình và rủ mọi người đi một chuyến lên Tà Xùa đón năm mới 2016, hành trình sẽ đi lên Tà Xùa – Mộc Châu trong 2 ngày 2 đêm. Chốt lại danh sách thành viên gồm có 8 xe 16 người, cộng thêm thằng Tuân nó lên thằng và gặp nhóm trên Tà Xùa là 17 người.

Như mọi khi, trước mỗi chuyến đi đều có một thủ tục đó là họp mặt các thành viên trong đoàn để nghe phố biển, chuẩn bị và làm quen nhau. Lần đi Tà Xùa này tôi tổ chức gặp mặt nhóm ở trước cổng công viên Nghĩa Đô, Cầu Giấy. Hơi bất ngờ vì thằng Trà nó chạy từ Xuân Hòa, Vĩnh Phúc xuống để họp, mặc dù nó có thể không đến cũng được vì ở xa, đây cũng là lần đầu nó đi phượt thì phải. Chính ra trong cái nhóm này có nhiều người được tôi dẫn dụ vào con đường phượt phọt này, truyền cảm hứng cho nhiều người thế mà đéo nhận được giải cống hiến gì cả.

Trước Tà Xùa, nhóm đã tổ chức đi Mộc Châu mùa hoa cải, quỹ nhóm đi Mộc Châu còn thừa 350k và không tổ chức ăn uống off nhóm thì phải. Nên là tôi nhắn cho mọi người đi Mộc Châu để xin phép lấy 350k đó cộng thêm nhóm Tà Xùa trích ra 150k, là 500k dùng để mua bánh kẹo mang lên gửi tặng các cháu ở điểm trường mầm non trên Tà Xùa, ai cũng đồng ý nhiệt tình. Về sau không nhớ là xe đứa nào chở thùng bánh kẹo đó.

Lịch trình chúng tôi đi như này: sáng sớm ngày 01/01/2016 tập trung ở cổng trường Đại học Ngoại ngữ, mặt đường Phạm Văn Đồng, chạy theo quốc lộ 32 hướng Ba Vì – Tam Nông – đồi chè Thanh Sơn - Thu Cúc – Bắc Yên – Tà Xùa; chơi ở Tà Xùa, trưa ngày 02/01 sẽ qua phà Vạn Yên để đi Mộc Châu rồi về Hà Nội. Cung đường cơ bản như vậy, nhưng chuyến này đi được nhiều địa điểm ngoài dự kiến mà lại không bị quá thời gian.

Từ Hà Nội đi một mạch đến Ba Vì thì cả nhóm dừng ăn sáng. Đây là cách đẫn đoàn của tôi, cố gắng đi sớm chạy khoảng 1,5-2h là đến nhịp dừng nghỉ kết hợp ăn sáng, đổ xăng luôn; những chuyến dài thì dừng nghỉ ở đâu sẽ đổ đầy bình xăng ở đó; buổi trưa dừng ăn thì sẽ đưa các bạn ngồi sau đến quán trước để gọi đồ, còn lái xe sẽ đi đổ xăng; tối trước khi vào chỗ ngủ nghỉ cũng đi đổ đầy bình để sáng hôm sau có thể đi sớm được, tránh việc gặp cây xăng họ mở cửa muộn hoặc phải xếp hàng lâu, tất cả xe đều phải đổ xăng cùng nhau kể cả có mua 10-15k cũng được. Đoàn đông người nên phải tính toán đi như vậy mới tiết kiệm được thời gian.

Tiếp tục đi thêm và dừng chân ở mấy quán nước dọc đường chỗ đồi chè Thanh Sơn, tôi còn nhớ ra mua mấy cân táo ta để cả nhóm ăn. Từ đoạn Thanh Sơn mà đi Thu Cúc là đường bắt đầu có nhiều khúc cua hơn, đến ngã 3 Thu Cúc chúng tôi rẽ trái để hướng đi Bắc Yên, hình như ăn trưa ở Bắc Yên thì phải, tôi không nhớ lắm. Đề vào thị trấn Bắc Yên phải đi qua một con đèo cũng dài và của gấp khúc, không nhớ tên nhưng đường đèo cũng đẹp.

Từ trung tâm thị trấn Bắc Yên có mấy đường để lên Tà Xùa:
- Một đường rẽ phải từ chợ lên, đường này dốc dựng ngược nhưng ngắn hơn
- Một đường là đi hết chợ một quãng rồi vòng phải chỗ tòa nhà công sở đi lên, đường này thoải hơn, xa hơn chút.
Trung bình khoảng 15km để lên được xã Tà Xùa.

Bây giờ có lẽ đường lên Tà Xùa đã được mở rộng, sửa chữa tốt hơn nhiều rồi, chứ còn trong trí nhớ của chúng tôi thì con đường này thật sự là offroad. Mặt đường qua mùa mưa bị sạt lở trơ ra toàn đá to gập ghềnh, bụi đất từ bánh xe hất tung lên bụi mù, mấy xe đi sau ăn đủ, may xe mình là dẫn đoàn nên không sao.

Còn Tà Xùa bây giờ đã khác trước rất rất nhiều rồi, ai trong nhóm đi mà đến giờ mới quay lại chắc có khi không còn nhận ra được nữa. Ngày đó chỗ chúng tôi ở là trung tâm của xã Tà Xùa, có nhiều nóc nhà nhất, có một quán tạp hóa kiêm quán ăn (nếu đặt trước); có một nhà homestay duy nhất của anh Dũng kia mở ra, lấy tên là Ngỗng Tà Xùa đối diện quán tạp hóa kia luôn, sau này quay lại tôi cũng không nhìn thấy biển tên nữa. Mà homestay này cũng mới mở sắp khai trương thôi, hôm chúng tôi đến còn chưa có cả đệm nằm, chơi một lúc mới thấy chiếc ô tô tải chở đệm lên, cả nhóm cũng xúm vào khiêng giúp để lên từng giường. Ở đây là giường 2 tầng khung sắt, có vẻ chúng tôi là người khai trương của homes này rồi, hôm sau tính giá là 60k/ người. Tôi còn nhớ như in là thằng Tuân nó nằm giường tầng 2 kêu bị đau lưng =)) phải nằm sấp rồi kê thêm cái gối gì đó =)) tí tuổi đã đau lưng chắc tại xem phim nhiều quá =)).

Dự định của nhóm là đem thùng bánh kẹo mang từ HN lên để tặng các cháu học sinh ở điểm trường mầm non trên này, nhưng lại quên mất Tết Dương lịch trường cũng nghỉ học =)), thế là phải gửi lại homestay nhờ bạn quản lý tặng lại trường sau. Chiều hôm ý là lên chỗ đỉnh Gió, chỗ cây táo mèo cô đơn chụp ảnh hoàng hôn, hồi đấy đối diện cây táo mèo vẫn là ruộng trồng chè của dân. Hoàng hôn cũng không phải quá đẹp nhưng cũng ngắm được mặt trời lặn, có chút mây để không phụ lòng kì vọng của cả đám.

Ăn tối xong chả có gì chơi, bên ngoài thì tối om, chó sủa inh ỏi mỗi khi có tiếng cười đùa. Rảnh rỗi quá nên mấy đứa rủ nhau tìm chỗ đốt lửa trại, đi lên một con dốc thấy có bãi đất trống rất lý tưởng để đốt lửa, anh em hò nhau đi kiếm củi về đốt, vui phết.

Sáng hôm sau nấu mì tôm ăn thì phải rồi chạy theo hướng Háng Đồng vào sống lưng Khủng Long, đường đi rất xấu, nếu hôm nào trời mưa thì còn khổ hơn. Thời điểm đó trong khu này chẳng có gì ngoài đồi núi. Như bây giờ thì nhà nghỉ, hàng quán mọc lên san sát rồi. Hôm nay trời cũng có chút mây, tuy chưa đủ dày và cuộn như biển nhưng cũng đẹp tương đối để mọi người có mấy bức ảnh, chứ mà dính sương mù thì chán lắm. Chơi xong ở sống lưng, chúng tôi chạy thêm vào sâu trong Háng Đồng. Cũng không nhớ là ở đoạn nào, nhưng chúng tôi bắt gặp rất nhiều người dân H’mông, trẻ em mặc những bộ váy mới, vòng cổ, xà tích xúng xính đi chơi. Họ chơi ở những bãi cỏ rộng ven đường, bọn tôi cũng vào chơi ném còn cùng đám trẻ, nhìn họ mặc đẹp nổi bật nên ai cũng muốn chụp hình chung. Giờ đám trẻ đó chắc lập gia đỉnh rồi sinh vài đứa rồi ấy chứ, chục năm rồi. Đi chơi nhiều tôi nhận thấy rằng người vùng cao họ đón các ngày lễ rất vui, rất to, như tết dương, 2/9 chứ không như ở HN, chỉ coi tết dương lịch như một đợt nghỉ ngơi không đặc biệt lắm.

Cả nhóm căn thời gian để xuống Bắc Yên ăn trưa, trên đường ra thì thằng Trà bị ngã xe chắc do ôm cua chưa quen, xây xát một ít ở đầu gối, rách ngay cái quần mới. Cũng may trong đoàn lúc nào cũng có người làm về y tế, lần này có mụ Kha, em Phương (đang học Y Hà Nội), sơ cứu cho nó xong đi tiếp. Đang trên đường xuống thì xe của tôi bị thủng săm, thế là phải dừng lại để vá, lúc mở săm ra tôi thấy cũng nát rồi, vá tạm đi xuống dưới thay săm mới sau.

Lúc vào đến quán ăn, thấy thằng Trà nó ra vứt cái quần rách vào thùng rác rồi thay luôn cái mới y hệt. Tôi đoán là thằng này đi lần đầu nên còn hơi sĩ diện, vứt nguyên cái quần đi trong khi rách có tí. Sau này tôi hỏi nó thì đúng thế thật =))) sĩ diện 1 tí.

Ăn trưa xong cả nhóm chạy ra bến phà Vạn Yên để sang Mộc Châu, quãng đường khoảng 45km, giá vé cả người cả xe cũng khá rẻ, hình như là sông Đáy thì phải, phà chạy chậm phà phà đủ để mình ngắm nghía cảnh vật 2 bờ sông. Sang gần đến bờ bên kia thì bắt đầu nhìn thấy những vạt đồi tím tím, về sau khi đi qua mới nhận ra đấy là hoa cứt lợn nở rộ, lần đầu tiên mình thấy được vẻ đẹp tiềm ẩn của hoa cứt lợn khi nở hoa đồng loạt, cảnh tượng này còn thấy khi sang đến Mộc Châu. Lên đến bờ rồi chạy tiếp cũng tầm 45km là đến đất Mộc Châu.

Từ Tà Xùa mà sang Mộc Châu cũng có đâu đó 2-3 đường, tôi từng chạy một đường ven sông, không phải qua phà, không nhớ rõ lắm nhưng đại loại là đi bên phía thị trấn nông trường mộc châu, qua nhà máy chè một đoạn rồi rẽ trái đi vào hướng thác Chiềng Khoa, Nàng Tiên, nhưng không rẽ mà chạy thẳng, cứ ven sông mà đi, đường này thì xa hơn đi phà một chút.

Sang đến Mộc Châu cũng tầm cuối giờ chiều, nên tôi dẫn mọi người vào thằng nhà nghỉ, vẫn ở nhà vợ chồng bạn Giang, bằng tuổi tôi, nhà ở gần ngay cổng Rừng thông Bản Áng. Ngày xưa đi Mộc Châu bao nhiêu lần toàn ở nhà đây. Sau này hai vợ chồng bán cái nhà đó được vài tỉ rồi ở lui vào bên trong, nghe mang máng thì cũng là đất nhảy dù thì phải. Cái nhà sát bên cạnh thì giờ trở thành một khu nghỉ dưỡng đẹp lung linh, còn Rừng thông giờ muốn vào là phải mua vé, nên lần sau có lên MC tôi cũng chẳng vào nữa.

Chơi ở Mộc Châu cũng không được nhiều vì không có thời gian, chúng tôi chỉ tranh thủ lên cửa khẩu Loóng Sập chơi, trên đường đi có ghé một vườn cải trắng để chụp ảnh. Thời tiết trên cửa khẩu lúc chúng tôi lên thì sương mù dày đặc, gửi xe ở đồn biên phòng rồi đi bộ qua cửa khẩu để sang Lào chơi. Thời này cửa khẩu bên Lào họ chưa thu tiền, cứ thế đi sang, còn về sau thì thu mỗi người 10k thì phải. Đi bộ một lúc thì nắng lên, sương tan hết, trời lại trong xanh, ra mốc 255 chụp ảnh khá đẹp, rồi vào quán tạp hóa gần đó mua đồ các thứ =)) quán thì ở bên Lào nhưng chủ quán thì là người Việt. Tôi thì chỉ đổi mấy đồng kíp Lào để kỉ niệm, mọi người lại mua bia Lào, bò húc Lào (chai bé bé nhìn như chai thuốc sâu phun lúa ngày xưa). Có lần tôi dẫn đoàn khác vào quán này, ông chủ gạ mua vò rượu 138 mà không đứa nào dám vác về mặc dù giá rẻ, chỉ dám mua vài chai 500ml tối về nhà nghỉ uống.

Trên đường về Hà Nội chúng tôi có tạt té vào thủy điện Hòa Bình để chơi, tiếc là không thể thấy được thủy điện xả nước. Về Hà Nội cũng tối tối.

Ngồi biên tập lại bài này mà tôi còn chưa biết Tết Dương lịch năm nay có nên đi chơi đâu không, chắc phải xem công việc nhà ổn chưa hoặc thợ có nghỉ làm không, nếu có chắc sẽ lên Tam Đảo leo 3 đỉnh đi về trong ngày thôi.


BẢN GIỐC 28-30/8/2015Chuyến thứ 2 của tour ôn lại kỷ niệm rong ruổi trên đường.Nói đúng ra thì phải là chuyến thứ 3 của ...
23/12/2025

BẢN GIỐC 28-30/8/2015
Chuyến thứ 2 của tour ôn lại kỷ niệm rong ruổi trên đường.
Nói đúng ra thì phải là chuyến thứ 3 của nhóm, sau khi đi Pha Luông về, mấy anh em có làm một buổi đi chơi ở thác 3 ao. Đợt đi 3 ao này trên đầu tôi vẫn còn cái gạc cầm máu vì mới bị viên gạch rơi vào đầu, nên không có nhảy thác hay bơi lặn gì được. Ăn trưa ở chợ Xuân Hòa, cơm rang dưa bò. Đường vào thác 3 ao đi qua 5,6 con suối thích thật sự, ai ko quen là có thể bị sặc nước vào ống bô, có đoạn sâu quá phải lấy gậy khiêng từng xe qua. Ngồi giữa mùa đông Hà Nội mà nhớ lại vẫn thấy cảm giác mát lạnh của nước suối, mùi thơm thịt xiên tre nướng =)). Lâu lắm cũng không lên 3 ao, thấy bảo trong đó xây khu nghỉ dưỡng, chả biết xong chưa.
Đi Bản Giốc cuối tháng 8 năm 2015 khi thời tiết vẫn còn mưa nhiều. Ngày đó đúng kiểu thích là đi không cần phải xem thời tiết, ngày giờ gì cả, chỉ cần lúc xuất phát trời tạnh ráo là được. Chốt được 10 xe 20 người, có nhiều người từ Pha Luông đi tiếp, có thêm thằng Tuân lần đầu đi với nhóm, thằng Cường bé nhất hội cho đến vài chuyến sau nó vẫn là bé nhất hội. Đợt này có thằng Tú là chạy xe ga, nó đi SH, ban đầu tôi cũng không muốn nhận xe ga, đi đường đèo mà không biết lái cũng nguy hiểm, về sau phỏng vấn thấy nó đi cũng nhiều nơi rồi nên ok.
Chạy lần này cả nhóm đi từ chiều thứ 6, tan làm về vác đồ đạc là ra điểm tập kết. Cung đường lên Cao Bằng lần này rất dài, tương đương với Hà Giang nhưng dễ đi hơn, vì thế mà phải chạy 2n2đ.
6h chiều cả nhóm có mặt trại cổng khu đô thị Ciputra chân cầu Thăng Long, trời vẫn còn ở giai đoạn cuối mùa hè nên trời vẫn còn nắng. Ai cũng đầy đủ dụng cụ từ áo phản quang, giáp chân tay, cờ buộc trên gương … nhìn rất là nguy hiểm, chạy tối nên áo phản quang là thứ không thể thiếu. Tôi cũng không nhớ là nhóm chạy cầu Thăng Long hay cầu Nhật Tân để ra quốc lộ 3 nữa, nhưng trong lịch trình là đi qua cầu Nhật Tân, mà khả năng cao là như thế vì tiện đường nhất. 2 chục người nối đuôi nhau chạy dọc quốc lộ 3 lên TP Thái Nguyên rồi dừng ăn tối, mục tiêu là dừng chân và ngủ đêm ở TP Bắc Cạn. Chạy qua Thái Nguyên đến địa phận tỉnh Bắc Cạn thì xe máy của tôi bị tắt hẳn đèn pha, phải chạy sau 1, 2 người để soi đường hộ, chạy cố tìm cửa hàng sửa xe, giờ khuya nên quán nào cũng đóng cửa. Tìm mãi mới được 1 hàng vào để họ thay cho cái bóng đèn rồi chạy tiếp.
Lên đến TP Bắc Cạn là khoảng 11h tối, tôi chọn một nhà trọ có dãy nhà cấp 4 để cả nhóm ngủ lại 1 đêm, sáng sớm mai chạy tiếp. Nhà này về sau tôi cũng vào ngủ 1 tối, khi chạy từ Hà Giang – Cao Bằng về, chuyến đi full cắm trại, đi qua nhìn cái cổng nhớ ra thế là vào.
Thứ 7, ngày 29/8 chúng tôi dậy sớm vẫn chạy theo quốc lộ 3 hướng lên Cao Bằng. Cách đi với một đoàn đông người thì tôi sẽ không đợi ăn sáng xong mới chạy, mà chạy một quãng vừa với nhịp dừng nghỉ thì sẽ dừng xe để ăn sáng, vừa ăn vừa nghỉ ngơi sau 1 chặng lái xe, như thế sẽ tiết kiệm thời gian rất nhiều; tất cả đồ đầy xăng khi ra điểm tập kết, dừng ăn ở đâu là đổ đầy xăng ở đấy, đổ đầy bình trước khi đi ngủ để sáng hôm sau cứ thế là đi luôn không mất thời gian xếp hàng đổ xăng và cũng tránh trường hợp cây xăng mở muộn sẽ lỡ nhịp chạy.
Hôm nay trời bắt đầu mưa, đi qua cái biển đánh dấu địa phận Cao Bằng – Bắc Cạn độ một quãng xa xa là trời mưa nhỏ phải mặc áo mưa, đường lên Cao Bằng sẽ khó đi hơn, qua 5-6 con đèo mới tơi, đèo Giàng, đèo Gió, Khau Khang, Cao Bắc … tổng quãng đường sẽ khó và dài hơn đi từ Lạng Sơn lên, nhưng cũng đẹp hơn.
Chúng tôi lên đến TP Cao Bằng cũng khá sớm, chạy vòng ngắm nghĩa thành phố rồi đi thẳng lên Trùng Khánh, ăn trưa ở đó trước khi vào Bản Giốc. Quán ăn trưa gần chợ Trùng Khánh thì phải, có khá nhiều cán bộ chính quyền họ cũng vào ăn vì thế mà đồ ăn cũng đảm bảo với ngon hơn, nhớ mãi đĩa cá suối rán giòn chấm mắm cốt, hình như mấy bạn còn gói hộp để mang theo ăn tối.
Từ Trùng Khánh đi vào thác tầm 25-30km, đường đi thì rất đẹp, cả đoạn qua đèo Mã Phục trước đó nữa. Cảnh đẹp không có núi cao hùng vĩ như bên Hà Giang, nhưng cũng sẽ chạy xuyên qua thung lũng, 2 bên là cánh đồng lúa đang ương vàng sắp đến mùa gặt. Chạy vào nhà nghỉ cất đồ gửi xe rồi mọi người kéo nhau đi bộ xuống thác, lúc đi là đường dốc xuống có vẻ nhà, đến lúc quay về thì thở há hết mồm vì leo dốc =)). Thời điểm chúng tôi vào thác cũng đã khác rất nhiều so với hồi 2009, ngày xưa trong này làm gì có nhà nghỉ hay homestay, chỉ có cái khu nhà của bên biên phòng vừa làm nhà hàng vừa có phòng nghỉ. Sau này có thêm các nhà nghỉ, homestay mọc lên mới ra dáng một khu du lịch, giờ chắc là ở khu nhà đá Khuổi Ky là đẹp, trên nhà ở dưới chuồng trâu, đi một đoạn là ra con suối to.
Thác Bản Giốc mùa mưa nước lớn, nước đổ trắng xóa, đi đến gần mà nước văng không khác gì mưa, nhưng mà đẹp, hùng vĩ, đứng từ xa đã nghe thấy tiếng vọng ầm ầm. Mụ Kha còn bảo là không ngờ thác lại đẹp thế. Con thác lớn trắng xóa hiện ra giữa xung quanh là màu xanh biếc của đồng lúa, của từng núi nhìn thật sự kì vĩ. Lúc này nước sông Quây Sơn vẫn chưa lên cao, mọi người vẫn có thể đi bộ ra cột mốc biên giới. Tôi với mấy đứa con trai thì ra bơi ở con thác nhỏ bên phía Việt Nam, có mấy đứa thì trèo lên dốc phía sau cột mốc để lên nhìn thác từ trên cao. Về sau này thì người ta cấm hết, vì có người chếc đuối rồi, dạng như bị cuốn vào cái hàm ếch ở chân thác.
Tối về homes ăn uống, có gặp một nhóm khác cũng ở cùng. Ngồi ăn ở sân tầng 1 thì thằng Long Trần chạy xuống giao lưu, hắn là dẫn đoàn của nhóm kia thì phải, từ đấy về sau hắn đi cùng nhóm tôi suốt, ai ngờ một buổi giao lưu lại chơi với nhau mãi đến sau này.
Sáng chủ nhật, cả nhóm đi vào động Ngườm Ngao, vào mộ anh Kim Đồng rồi chạy sang khu di tích Bắc Pó. Lịch trình tham lam như này khiến cả nhóm về Hà Nội lúc tối muộn. Tôi còn nhớ chuyện này, chạy xe tối lúc đi qua đoạn Thái Nguyên – Sóc Sơn, đường vẫn còn những khúc cua cong cong, tôi chạy xe chậm lại đi cuối đoàn. Dẫn đoàn thì nhiều nhưng lúc này mới thấy được vẻ đẹp của đoàn xe chạy đêm, trời tối như mực không có ngọn đèn đường nào, mọi người mặc áo phản quang phản chiếu ánh sáng từ đèn pha ánh lên loang loáng như một vệt sáng dài hết cua bên trái lại cua bên phải. Đến bây giờ tôi cũng không quên được cảnh tượng đó, mọi người khác thì chắc sẽ nhìn quen hơn.
Độ 9h tối nhóm chúng tôi về đến Thái Nguyên, dừng nghỉ ở trước cửa 1 quán café vườn, chỗ đường giao nhau mà bây giờ là đoạn bắt đầu của cao tốc TN-HN. Vừa nghỉ mệt vừa chạy ra giải phân cách có tán cây lùm xùm để đi đái.
Về đến HN là tầm hơn 11h tối gì đó, mọi người chia tay ở chỗ bến xe Nam Thăng Long cũ, ai về nhà nấy. Sau này Cao Bằng, Hà Giang tôi cũng đi lại nhiều, đi chơi, đi cắm trại nhưng chuyến đi mưa gió này vẫn có một vị trí đặc biệt trong bộ nhớ.

Bản Giốc, cuối tháng 8/2015
21/12/2025

Bản Giốc, cuối tháng 8/2015

Giờ ngồi xem lại mấy bài viết từ hồi mới lập ra nhóm PL tự nhiên cười một mình, tất cả mọi thứ thật vui vẻ, có thêm tí b...
17/12/2025

Giờ ngồi xem lại mấy bài viết từ hồi mới lập ra nhóm PL tự nhiên cười một mình, tất cả mọi thứ thật vui vẻ, có thêm tí buồn cười.

Sau khi tham gia nhiều chuyền phượt xe máy trước đó thì đến tầm tháng 5-6/2015 tôi có ý định đi Mộc Châu chinh phục đỉnh Pha Luông cái tên mà ai cũng biết qua văn thơ từ thời học sinh, lại còn vào mùa mưa, đúng là không biết sợ là gì. Đây cũng chính là lý do mà tên nhóm được đặt, tên của chuyến đi đầu tiên do tôi tự tổ chức. Ngày đó có mấy nhóm phượt có số lượng thành viên lớn trên facebook, như là Phượt Hà Nội (sau này bị hack nhóm, tạo nhóm mới), Phuot.vn, S+ …, tôi tìm kiếm thông tin, rủ thêm thành viên từ các hội nhóm đó, cộng với một vài người bạn đã quen từ các chuyến trước, như cái Nga rồ.

Nhớ một câu chuyện về việc tuyển thêm thanh viên, tôi không thể nhớ chi tiết, có lẽ phải mở lại tin nhắn cũ.

Chuyện 1, về mụ Kha, tay lái nữ duy nhất của đoàn đi PL và đến cả những chuyến đi sau này. Hắn nhắn cho tôi để xin tham gia đoàn leo PL. Ngày đó tôi tự đặt ra tiêu chuẩn để tuyển thành viên cho đoàn, nhắn tin phỏng vấn cứ như tuyển dụng nhận sự: có xe máy không, xe gì, đã đi những cung nào rồi … Tôi vẫn nhớ rõ việc mụ Kha năn nỉ (hơi quá một tí vì không tìm được từ khác) để tham gia đoàn, mà đến mãi sau này hắn vẫn nhắc lại chuyện này, rằng thì là sao hồi đấy tôi lại phải năn nỉ ông để được đi nhỉ =))). Cuối cùng xe của Kha là 2 bạn nữ, duy nhất trong đoàn, nhưng lái xe thì khỏi nghĩ chả kém ai cả, sau này cũng thế.

Chuyện 2, về thằng Thành. Nó cũng năn nỉ tôi để tham gia, nhưng hình như là trong cuộc phỏng vấn nó bảo chưa đi đâu, vì thế nên tôi không nhận nó. Về sau anh em đi với nhau nhiều nó vẫn nhắc, bảo là sao ngày đấy xin đi mà anh có cho em đi cùng đâu =))).

Quay trở lại về sự chuẩn bị cho chuyến đi. Giữa tháng 6 bắt đầu mưa nhiều . Chúng tôi dự kiến đi vào khoảng 15-20/6, không nhớ chính xác vì bài lịch trình đó đã được xóa để thay bằng một lịch trình khác, cho đỡ nhầm. Gần ngày đi xem đài báo, trên Mộc Châu mưa to quá, tôi liên hệ lên đồn biên phòng Lóong Sập, trạm Pha Luông thì được biết đường sạt lở hết, đi lại khó khăn. Trên ti vi thì thấy hình ảnh mấy xã trên đó nước chảy cuồn cuộn. Nhưng hình như cái máu đi nó lấn át tất cả, tôi quyết định chỉ rời lịch lại, khi nào thời tiết ổn thì đi. Lúc đó có một bạn trong nhóm, nhưng không tham gia đoàn đi, luôn cập nhật tình hình thời tiết trên đó cho tôi. Sau khoảng 1 tuần hoặc hơn, tôi thông báo trong nhóm răng trên đồn báo về là đường sá đã đi được rồi.
Vậy là lịch trình leo đỉnh Pha Luông được chốt vào ngày 4-5/7/2015. Tổng cộng có 11 xe, 22 người.
Để nói thêm, những chuyến đi đầu tiên tôi tổ chức trong nhóm, thì trước khi khởi hành độ 1 tuần tôi sẽ có một buổi gặp mặt các thành viên để trao đổi, làm quen, thông báo một số lưu ý rồi phân công chuẩn bị đồ đạc, các thứ. Thánh địa của chúng tôi ngày đó là trà chanh ngã 4 Sở, quán số 8 số 9 gì đó loanh quanh. Giờ không biết mấy quán đó còn mở không. Chuyến leo Pha Luông cũng vậy, chúng tôi gặp nhau một buổi ở đó.
22 người tham gia thì thật sự tôi cũng không thể nhớ hết từng người vào nhóm theo cách nào, nhưng đại khái là từ nhiều nguồn, trực tiếp nói chuyện với tôi, thành viên giới thiệu … có cả những người tham gia để chữa cháy vì thiếu xế, như thằng Bảo ở Ninh Bình.
Sáng sớm ngày 4/7/2015, cả nhóm tập trung ở ngã tư Nguyễn Trãi – Khuất Duy Tiến để 6h bắt đầu chạy. Địa điểm tập trung cũng là chỗ quen thuộc sau này, trước cửa quán gà KFC, ở đấy có 1 hầm chung cư để ai đó có thể gửi lại xe máy nếu cần. Cung đường di chuyển dọc theo Quốc lộ 6 để lên Mộc Châu. Dừng chân vài chỗ như đèo Đá Trắng, đường chữ S. Lúc này thời tiết vẫn đẹp lắm, nắng vàng vỡ cả đầu, tôi mừng thầm thế này thì đẹp rồi không sợ mưa lũ rồi =))) ai mà ngờ đấy chỉ là phút ban đầu. Cứ như kiểu thời tiết cho chúng tôi cảm giác an toàn, chủ quan để rồi khi mà không thể quay đầu thì mới dập cho mấy đứa một trận.
Giữa trưa chúng tôi đến Thị trấn Mộc Châu, tìm một quán ăn bên phía TT Nông trường Mộc Châu, ăn xong mấy đứa kê ghê nằm la liệt ở quán để tranh thủ chợp mắt. Lái xe thì nguy hiểm nhất là buồn ngủ, vì thế phải có thời gian cho mắt được thư giãn. Sau đó vào chơi ở thác Dải Yếm, một con thác đất cũng không phải đẹp lắm =)). Đang chơi thì mưa, dấu hiệu bất ổn đầu tiên. Nhưng đã đến đây rồi thì lại bỏ cuộc? Không thể thế được, nên có lẽ mọi người đều tự trấn an rằng mưa ở đây thôi, mưa nhỏ thôi, vào trong kia không sao đâu.
Mọi người đều đứng trú ở mấy chỗ có mái đá nhô ra, chỉ có tôi với thằng Hải chạy cố lên mấy cái lán bán hàng bên trên. Lúc này mới để ý đến mấy cô bé bán hàng ở đây, đều là người Thái Trắng, váy trắng đen ôm sát người. Trong đó có hai dì cháu đều sinh năm 9 mấy, nhìn họ đẹp thật sự, da trắng, khuôn mặt dễ thương. Giờ không biết có còn mấy cái ảnh chụp 2 dì cháu không nữa. Nhưng phải công nhận con gái Thái đẹp quá. Hôm sau chung tôi cũng gặp một chị là vợ của cán bộ trên trạm Pha Luông, cũng đẹp y như thế.

Tất cả mặc áo mưa rồi tiếp tục chạy theo hướng lên cửa khẩu Loóng Sập, tới một ngã 3 lông lá nào đó thì rẽ trái, đi tiếp vài km rồi rẽ phải xuống dấu, đến một trường mầm non bên tay phải là sẽ thấy một con dốc đi lên, tiếp một quãng là sẽ hết đường bê tông để bắt đầu con đường đất đá, gập ghềnh đầy thử thách.
Trước khi tổ chức chuyến đi, tôi đã phải liên hệ với cán bộ trên đồn Pha Luông, vừa để cập nhật tình hình, vừa để nhờ một số việc. Ban đầu tôi liên hệ với một anh tên là Chiều (thì phải), sau đó anh này chuyển công tác thì cho tôi số của một cán bộ tên là Vui, anh ý bảo liên hệ với “chú Vui”, tôi lại hiểu nhầm là “chú” tức là một người lớn tuổi, chức vụ Phó đội công tác Pha Luông cơ mà. Nhưng về sau khi đến đồn biên phòng rồi mới biết Phó đội Vui sinh năm 95, 2 anh em gặp nhau cứ cười, hắn thì tưởng là một đứa sinh viên nào đó gọi điện nên mới gọi là chú =))). Giải thích một chút, tại sao một người trẻ tuổi như Vui lại được giữ chức Phó đội công tác, những người tốt nghiệp đại học (học viên biên phòng) thì sẽ được phân công làm lãnh đạo các đội công tác của đồn biên phòng. Còn lại sẽ là chiến sỹ, cho dù tuổi đời có lớn hơn.

Tôi nhờ anh em trên đồn chuẩn bị giúp đồ ăn, họ mua một con lợn mán tầm 20-30kg thì phải, hôm đó có đoàn của tôi 11 xe 22 người và một nhóm nữa 8 xe 18 người, hai nhóm sẽ ở chung và ăn cùng tại đồn, chia nhau chi phí con lợn đó.

Từ chỗ trường mầm non, bắt đầu đoạn đường đất dốc lên đó chúng tôi chạy dễ dàng cũng chỉ được 1 đoạn ngắn, rồi bắt gặp 1 đoạn sạt lở, có vẻ như là vết tích của đợt mưa mới đây, cũng may là đất đã kịp khô. Nhóm tôi cùng với 1 nhóm nữa (gặp nhau trong đồn biên phòng) phải dừng lại để từng xe đi qua, mọi người trong nhóm hỗ trợ nhau kéo, đẩy từng xe một. Đường đất xốp nên bánh xe bị ngập nhưng vẫn qua được chỉ tốn ít thời gian xếp hàng, lúc này tôi không nghĩ được là hôm sau chỗ này là ác mộng, gặp mưa xuống nó thành bùn nhão.

Vượt qua được chỗ sạt lở đó thì liên tiếp là các con dốc đứng, mặt đường hằn sâu vệt bánh xe cày xới, tất cả các xe đều phải thả người ngồi sau xuống đi bộ cho nhẹ để đi được xe. Đường đi không chỉ dốc đất mà còn có những tảng đá lớn nằm ngang, dọc, đi không khéo thì rất dễ sập gầm vỡ lốc máy. Quãng đường không quá dài nhưng cả nhóm chắc phải mất 3 tiếng mới vào được đến đồn biên phòng.

Bên trong đồn có mấy gian nhà cấp 4, khoảng sân rộng có bàn trà nhìn ra khung cảnh bên dưới rất đẹp. Mấy anh em cán bộ thì đang làm nốt công đoạn chế biến con lợn để tối đánh chén. Chúng tôi sắp xếp đồ đạc rồi ra suối tắm, lúc xong việc thì trời cũng đã tối rồi.

Khoảng 7h mọi người vào ăn tối. Không nhớ hoặc tôi không tìm được tấm ảnh nào chụp lúc này cả, nhưng nhớ là cả 2 nhóm + anh em cán bộ đồn ngồi ăn chung ở một gian nhà tập thể, mà lúc sau chúng tôi trải nệm ra nằm ngủ luôn ở đó. Thịt một con lợn làm được khá nhiều món, ai cũng đói nên ăn thấy ngon, thêm mấy chén rượu giao lưu nữa, rất vui. Đang ăn thì trời đổ mưa to, mái ngói có đôi chỗ dột, mưa một lúc thì cắt điện, chúng tôi phải lấy đèn pin, điện thoại soi để ăn nốt. Lúc này thật sự không vui được nữa, trong đầu tôi nghĩ đến việc có thể leo lên đỉnh Pha Luông vào sáng ngày mai không, mưa như này thì đường về có đi được không hay kẹt lại ở đây. Nhiều thứ lắm, nhưng mà cũng chẳng thể làm được gì. Ngay lúc này việc có thể làm là dọn dẹp, đi ngủ và mong là trời sớm tạnh mưa.

Sáng hôm sau, chúng tôi nấu mì tôm với chỗ thịt còn tối hôm qua để ăn sáng. Ở trên núi mà ngửi thấy mùi mát mì tôm nóng hổi nó thơm lắm, ngồi viết lại bài nhật ký này mà vẫn phải nuốt nước miếng. Trời vẫn còn mưa nhỏ rả rích, kèm theo là sương mù bao trùm tất cả. Nắng to rồi lại mưa thì rất nhiều sương mù. Ăn xong cả nhóm ngồi thất thần không biết phải làm gì tiếp theo =)) 2 nhóm góp tiền trả con lợn tối qua, chia đôi chi phí. Tôi trả tiền nhưng có gọi thêm em Loan Béo đi cùng để tránh việc không rõ ràng tiền bạc, vừa trả tiền ăn vừa đăng ký, nộp chứng minh thư, đóng phí mỗi người 10k cho việc đi rừng. Việc chia đôi này về sau thằng Tùng Min’s trưởng đoàn kia có bảo tôi trên đỉnh PL là nhóm em bảo chia đôi không hợp lý vì nhóm em ít người hơn. Ừ thì đúng nhưng mà giờ anh cũng không tính lại được với nhóm nữa, nên thôi bảo mọi người vui vẻ =)) Thật ra là tôi kệ nó vì lười không muốn tính lại thôi.

Trong lúc chờ đợi, thì có 1 anh cán bộ vác xe máy ra để xuống thị trấn, 2 bánh xe có quấn vòng xích chống trượt. Và tôi cũng nhìn thấy chị vợ người Thái trắng của một cán bộ đồn, như đã kể ở trên. Chứng kiến cả việc mấy cán bộ cho gọi một ông nào đó vào hỏi han, kiểm tra tay nải, đây là địa bàn trọng điểm về buôn bán matuy, gần biên giới với Lào mà.

Cuối cùng trời cũng tạm gọi là ngớt mưa chỉ còn thi thoảng vài hạt. Tôi hỏi ý kiến mọi người rồi quyết định leo lên đỉnh, đã đến tận đây rồi mà bỏ dở giữa chừng thì tiếc lắm, nhóm kia cũng vậy. Phải đến 8h hơn gì đó chúng tôi mới xuất phát leo, men theo con dốc bên hông nhà đi lên. Ai có đồ ăn nhẹ, bánh kẹo, hoa quả gì đều cầm theo vì chắc chắn phải quá trưa mới về đến nơi.

Đường đi trong rừng sau cơn mưa rất khó khăn, đất ẩm bám vào dày, nước mưa còn đọng nên ai cũng phải mặc áo mưa hoặc cầm theo người. Cũng không nhớ đi hết bao lâu để lên đến đỉnh, cái này phải mò lại ảnh tôi chụp đồng hồ lúc chạm đỉnh mới rõ, chỉ biết là tôi với 1,2 người nữa lên đỉnh trước các bạn khác tầm 2-30p.

Đứng trên đỉnh gió to, sương mù đặc chả thẩy gì cả =)) Mọi tưởng tượng về khung cảnh đẹp đẽ của Pha Luông biến mất. Nhưng vì có gió to mà sương mù được thổi bạt đi, nên có một khoảng thời gian trời trong và thoáng hơn, lúc này có thể nhìn được xa sang bên Lào, những dải mây trắng vắt ngang lưng dãy núi xanh mướt, cũng đẹp =)).

Điểm check in của Pha Luông là mỏn đá nhô ra, nhìn giống đầu rùa lắm, bên dưới là vực nên ai sợ thì ko dám treo ra tận ngoài mà chỉ ngồi mon men phía trong được thôi. Check in đến khi sương mù lại bao đặc xung quanh cộng thêm cái bụng đói thì chúng tôi bắt đầu xuống núi.

Khi xuống đến đồn biên phòng thì trời lại bắt đầu mưa to, mưa rất to. Chúng tôi lại đợi, đợi đến khi trời tạnh mưa mới tính tiếp được, lúc này chắc ai cũng lo cho việc lái xe xuống núi như thế nào. Không nhớ là chúng tôi có ăn trưa hoặc ăn gì trong lúc đợi mưa hay không nữa, mà chắc lúc đó làm gì có ai còn tâm trạng lo cho cái bụng nữa, lo cho sự an toàn khi xuống núi mới là quan trọng. Trong lúc này thì tôi đưa ra quyết định là thuê mấy anh em người dân tộc, ở khu này chắc chủ yếu là người H’Mong, để họ lái xe máy của chúng tôi xuống, còn mọi người thì đi bộ, vậy cho an toàn. Vì đường trơn trượt toàn đất sét, mất lái là có ngay một suất ở dưới vực, kể cả bọn tôi có lái được xe đi nữa thì cũng khó có thể chở thêm một người ngồi sau. Tôi có trao đổi với cả nhóm là chỉ để một mình tôi đàm phán với mấy anh em dân tộc thôi. Ban đầu thì là như thế, thống nhất được là 50k một xe máy, họ bắt đầu về để gọi thêm người, nhưng có 1-2 thằng trong nhóm lại hiểu nhầm là họ không đồng ý thuê nữa, chắc bọn nó sốt ruột nên đi ra nói trực tiếp với mấy người kia. Tự ý tăng giá lên 100k. Đây mới là lúc hỗn loạn và thảm họa cho những người khác trong nhóm. Mấy người dân tộc thấy thế bắt đầu kì kèo để đẩy giá thuê lên, từ 100 – 150 – 200k, lý do là không có người, nhưng cả tôi và mọi người đều hiểu lý do là gì. 200k mà mấy thằng kia nó vẫn đồng ý, thế là cả nhóm phải theo chúng nó. Đây cũng là lý do mà các chuyến đi sau này tôi không cho phép thành viên nào trong đoàn tự ý đàm phán, nói chuyện với người bản địa nhất là về vấn đề mua bán, thuê mướn hay tiền bạc, ai làm thế là tôi cho ra khỏi đoàn ngay lập tức, nhưng tôi chưa phải làm thế lần nào.

Chắc cũng phải tầm đầu giờ chiều thì trời mới tạnh được mưa, bắt đầu giao xe cho đội dân tộc họ đi xuống, còn chúng tôi thì cuốc bộ để ra điểm trường mầm non ngoài kia. Đường đi thì trơn, vừa mệt vừa đói, cả nhóm áo mưa mũ nón dắt díu nhau nhìn cũng tội. Lúc đi đến con suối mà tối qua các bạn ra tắm, tôi thấy nước chảy siết quá, nước chỉ gần đến đầu gối nhưng chảy rất siết, mọi người phải dùng gậy để giúp nhau bám vào mà đi qua. Có bạn Loan và một bạn nữa thì phải bị trượt chân, may mà mọi người kéo lại được, chứ không trôi xuống va vào mấy tảng đá lớn giữa suối thì cũng không phải chuyện đùa.

Đi nhiều mọi người cũng mệt, nhưng tôi vẫn phải thúc đi nhanh hơn, nghỉ mệt thì chỉ tính bằng 30s một lần rồi đi tiếp, vì phải ra khỏi đây trước khi trời tối, nếu không sẽ rất vất vả và nguy hiểm. Cuối cùng cũng tới được chỗ sạt lở ngày hôm qua, chỗ đất xốp ngập bánh xe máy giờ đã trở thành đống bùn nhão nhoét, ngập đến quá nửa cẳng chân. Bản thân tôi đi vào đó sụt bùn nhấc lên mà chỉ thấy mỗi bàn chân, còn chiếc giày thì ở lại =))) thò tay móc lên xỏ giày, buộc thật chặt sợi dây rồi mới đi tiếp được. Đi qua 2 cây cầu gỗ, chiều qua vẫn thấy rất thơ mộng, mà giờ nước suối lên sát mặt cầu, cầu thì nghiêng trực bị cuốn trôi, cảm thấy may mắn khi chúng tôi vẫn còn cầu mà đi, nếu không thì ở lại tầm đôi ngày là ít.

Đến khúc này rồi thì chỉ còn một quãng ngắn là ra tới trường mầm non. Chúng tôi ra đấy thì đã có vài xe đến trước, còn vài xe đến sau một lúc. Việc đầu tiên là vào nhà dân gần đó để xin nước rửa chân tay qua loa.

Khi trả tiền cho mấy anh em dân tộc, thì tôi thấy có một xe bị cong bàn đạp phanh chắc do bị xòe hoặc va chạm mạnh vào đá, tôi đàm phán để giảm 50k cho anh em vào sửa lại. Xong xuôi tất cả lên xe để ra ngoài thị trấn Mộc Châu, giờ mới cảm thấy lạnh khi mà người thì ướt lái xe thì hứng gió lạnh, thế nên nhiều người dừng lại để mặc áo mưa, ai lỡ bỏ lại lúc nãy thì tạt vào mua. Mặc cái áo mưa vào tôi cảm thấy ấm hẳn, thoải mái để lái xe tiếp.

Ra đến thị trấn cũng phải 8h tối, tôi kiếm ngay một quán ăn rộng rãi nhất, có nhà vệ sinh cũng rộng để mọi người vào thay quần áo khô, chứ không cảm lạnh thì nguy. Phải thay rửa xong mới ngồi vào bàn ăn cơm, tầm 9h thì phải. Ăn uống xong cũng xấp xỉ 10h tối. Tôi hỏi mọi người về phương án cho hiện tại, một là chạy đêm về HN để kịp thời gian đi làm vào ngày mai (thứ 2), hai là ở lại Mộc Châu rồi mai thong thả về. Tất nhiên là mọi người đều đồng ý chạy đêm về HN, vì không ai muốn nghỉ làm ngày thứ 2.

10h đêm bắt đầu chạy về. Nhưng lại có một sự cố về xe cộ, xe của thằng Bảo, có vẻ liên quan đến cái xích xe, nó chạy đi loanh quanh tìm hàng sửa hình như cũng sửa được rồi nó chạy ra chỗ mà chúng tôi đứng đợi. Đi được một đoạn, xe nó lại không đi được nữa, con wave cờ đỏ =))) Tôi đành bảo nó là thôi ở lại mai sửa xe rồi về. Nhưng vấn đề là xe nó chở theo em Thảo thì phải, em ý đi lần đầu cũng sợ, mà ở lại cùng một bạn nam thì cũng ngại, cho dù có thể thuê 2 phòng khác nhau. Vậy là một vài đám phán nhỏ diễn ra. Người ngồi sau xe của mụ Kha là em Nga (không phải Nga rồ đâu, đừng hiểu lầm), em này thì sợ phải chạy xe máy về trong đêm, nên là đồng ý đổi xe cho em Thảo về cùng Kha, em Nga sẽ ở lại mai về cùng thằng Bảo.

Chốt như thế và chúng tôi bắt đầu về. Sau này tôi cũng không nhớ rõ về sau 2 đứa kia có về luôn không hay ở lại Mộc Châu, mọi người có kể lại nhưng tôi không nhớ, chắc phải nhắn hỏi mấy đứa xem nhớ không.

Vấn đề tiếp theo, xe của tôi bị hỏng đèn pha, không thể chạy đầu được nữa nên tôi bảo anh Toàn đi trước (ông này về sau mọi người còn đi thăm lúc nằm viên, nhưng rồi cũng nhận ra là hắn toàn chém gió, nói điêu nên cũng ko giao du gì nữa). Cả nhóm đi cũng không nhanh vừa đi vừa nghỉ, thống nhất với nhau là ai mệt, chớm buốn ngủ thì phải dừng ngay, mọi người sẽ đợi nhau để đảm bảo an toàn, an toàn là cao nhất chứ không việc gì phải vội. Tôi không nhớ là chỗ nào, nhưng đến một điểm dừng nghỉ, xe của Nga rồ đi với thằng Chí, chúng nó làm một việc mà mãi sau này nhớ lại đều cười. Bọn nó sợ ngã nên lấy thắt lưng buộc 2 đứa vào nhau =))) ý là có ngã thì rơi cả 2 cho nó đều. Cứ mỗi lần dừng nghỉ là mọi người lại pha trò, giờ ngồi nhớ lại thấy vui thật, nhưng cũng thấy sợ, ngày đó dúng là liều thật, nhiều người mới chạy mà đã chơi quả hết hồn.

À nói về đoàn của thằng Tùng Min’s, bọn nó ở lại Mộc Châu thứ 2 mới về, nó có bảo với tôi là sợ cướp ở đèo đá trắng, tôi bảo là sợ cái đéo gì, nhóm anh 11 xe, nhóm mày 9 xe tổng là 40 người thì sợ cái gì, nhưng nó vẫn ở lại vì mọi người trong nhóm quyết vậy. Sau này 2 anh em còn gặp nhau độ đôi lần trên Tà Xùa (Bắc Yên).

Chúng tôi về đến Hà Đông là tầm 4 rưỡi sáng, càng gần sáng tôi càng thấy mắt mình mỏi nhiều hơn, nhiều cơn buồn ngủ hơn, tôi phải bảo em Trang ngồi sau là thỉnh thoảng phải gọi anh, lắc vai cho anh tỉnh, được vài lần nhưng sau chắc em ý cũng ngủ gật nên tôi mới là người phải gọi cho em ý tỉnh =))). Nhóm chia tay nhau đâu đó ở vườn hoa Hà Đông, tôi không nhớ có đưa em Trang về tận nhà không hay là chuyển qua xe khác để tiện đường, em ý ở mạn Nguyễn Ngọc Vũ ven sông Tô Lịch.

Tôi về đến nhà là 5h sáng, tắm giặt thay đồ, rồi tôi chạy lại Hà Đông để đi làm. Chạy cả chặng Mộc Châu – Hà Nội thì không sao mà lúc này đi làm mới mệt và buồn ngủ, về đến nhà tâm lý thả lỏng nên cơn mệt mới tràn đến, cứ đi một đoạn là mắt cứ díu lại, có lúc ngủ gật đến 1-2s trên xe, phải tạt vào lề cho tỉnh rồi mới đi tiếp, vài lần như thế tôi mới bò được đến chỗ làm.

Hỏi lại trong nhóm thì mọi người đều về nhà an toàn cả, thế là mừng rồi. Còn 2 đứa ở lại đêm qua thì thật sự giờ không nhớ được =)).

Tối ngày 7/7 nhóm tôi ngồi ăn lẩu trên đường Quan Hoa để tổng kết, ăn nốt ít tiền thừa của chuyến đi. Em Loan người Tam Nông, Phú Thọ mang đến mấy hộp thịt chua, hình như quán đó cũng có cả bia hơi thì phải. Đó là cách làm thường xuyên sau mỗi chuyến đi, off trước khi đi và sau khi về, chả nhớ là việc làm này đến chuyến đi nào thì bỏ, nhưng về sau đi về cũng thôi không off nữa.

Vậy là chuyến đi đầu tiên của nhóm Phang Luôn diễn ra đầy sóng gió như vậy, nhưng vì thế mà lại có nhiều kỷ niệm không thể quên được, đó cũng là chuyến đi đầu tiên mà tôi tự đứng ra tổ chức, để rồi số lượng tính đến hiện tại cũng hơn trăm chuyến rồi. Lần đầu tiên mà cũng bài bản ra phết, tổ chức tốt đi về an toàn, là động lực để tôi rủ rê anh em những chuyến sau.

Tái bút, tôi quyết định đi chuyến này là vì thằng Tuân nó mới đi cách đấy ít lâu, về nó bảo anh ơi người ta làm đường bê tông sắp ra đến ngoài rồi, đi luôn đi. PL thử thách nhất là con đường offroad mà lại làm đường bê tông thì nói chuyện gì, thế là tôi mới gấp rút để lên lịch leo. Ai ngờ lên đến nơi đường bê tông có được tí ở phía ngoài. Không hiểu thằng này nó lừa mình hay là ngu người mà không thấy cái đoạn bê tông ngắn tí nhỉ =)))

Dừng bút khi hết 7 trang A4.

Dirección

Buenos Aires

Página web

Notificaciones

Sé el primero en enterarse y déjanos enviarle un correo electrónico cuando Phang Luôn publique noticias y promociones. Su dirección de correo electrónico no se utilizará para ningún otro fin, y puede darse de baja en cualquier momento.

Compartir

Categoría