28/10/2024
Những đêm trăng sáng ở nhà nội cùng với tiếng còi tàu lướt qua, luôn là những hình ảnh thân thuộc đã neo tựa tâm hồn tôi khi đi xa quê hương.
Sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn năm một chín chín mấy, tuổi thơ tôi là những buổi trưa hè sặc mùi rơm rạ sau thu hoạch, là mùi khói lam chiều nội đang nhóm bếp thổi cơm, là cánh diều chao lượn đủ sắc màu một ngày lộng gió, là đoàn tàu sắt Bắc Nam náo nhiệt, sáng rực ồm ồm lướt qua con ngõ nhỏ sau hè nhà nội…
Lớn lên, tôi có học Hai đứa trẻ của Thạch Lam. Tôi vụng nghĩ, nếu mà ông Thạch Lam gần nhà nội mình, thì chắc hẳn ông phải đổi tên thành Ba Đứa Trẻ, hoặc Nhiều Đứa Trẻ. Vì tôi và chắc hẳn nhiều đứa trẻ ở quê tôi cũng như thế - luôn yêu thích ngắm nhìn hình ảnh đoàn tàu lướt qua con ngõ nhỏ quê mình. Cứ mỗi lần có tiếng còi báo tàu đến từ xa, nội đã lay tôi dậy để kịp xem tàu từ nơi phố thị đang mang ánh sáng, sự náo nhiệt và đủ thứ tiếng địa phương qua vùng quê nghèo.
Tôi cứ ngỡ mình yêu thích đoàn tàu đấy lắm, nhưng sau này khi lớn lên bay nhảy trong những khoảng trời rộng lớn hơn, tôi mới biết điều luôn ở trong tim mình đó chính là nội - người luôn đánh thức tôi để tôi không bỏ lỡ điều mình yêu thích. Tôi thích ngắm tàu, vì nội lay tôi dậy, vì tàu đi qua nhà nội, vì tàu chở ước mơ của nội - đứa cháu của nội ngày nào đó cũng có mùi thị thành như những người trên tàu kia. Bây giờ, ngọn khói trăm nhà, đường xa trăm ngả, tôi đều từng đi qua và trở lại, duy chỉ có nội và đoàn tàu ngày xưa, tôi mãi không thể trở về.
Tàu hiện đại và rộng lớn chừng nào, tôi vẫn không thấy yêu như con tàu của nội.
Một hôm đi ngang đường ray cũng là lúc tàu chạy ngang bỗng dưng bao kí ức ùa về 🥹