Tây Bang Anh

Tây Bang Anh Grand Duchy of New Harryland. I am the world! Đại Công Quốc Tây Bang Anh. Kinh đô của hướng dẫn viên du lịch.
(224)

[Chia sẻ miễn phí]❇️ Địa đạo Củ Chi - 100 Câu hỏi đáp❇️ Chín đời chúa 13 đời Vua triều Nguyễn⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️Trong ngôn ngữ ti...
02/07/2023

[Chia sẻ miễn phí]
❇️ Địa đạo Củ Chi - 100 Câu hỏi đáp
❇️ Chín đời chúa 13 đời Vua triều Nguyễn
⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️
Trong ngôn ngữ tiếng Việt, có một số từ được mượn từ tiếng Hán để thể hiện. Trong nhiều trường hợp nó tạo được âm sắc, văn cảnh, ngữ cảnh hợp lý, gây hiệu quả trong nói và viết.
Hai từ địa đạo ở đây cũng vậy: Địa nghĩa là đất và đạo nghĩa là đường. Như vậy cả hai chữ ghép lại có nghĩa là đường trong đất hay còn gọi là đường hầm (tunnel) trong lòng đất. Khi căn hầm được khoét sâu vào lòng đất, người ta gọi ngay đó là "địa đạo" như một thói quen và truyền miệng "thành danh" cho tới ngày nay.
⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️
Theo lịch sử, triều Nguyễn có 9 đời chúa và 13 đời vua. Chúa Tiên Nguyễn Hoàng là vị chúa Nguyễn đầu tiên đặt nền móng cho vương triều Nguyễn và Bảo Đại là vị vua cuối cùng, trong khoảng thời gian gần 400 năm bắt đầu từ năm 1558 và kết thúc vào năm 1945.
==============
Hướng dẫn: Nếu bạn muốn có nó, hãy viết lại tên cuốn sách tương ứng xuống phần bình luận, mỗi một cuốn là một bình luận riêng biệt.
📩 Khi tin nhắn yêu cầu bạn xác nhận để tránh các trường hợp không đọc tin và bình luận chơi chơi thì cứ thực hiện trong phần nhắn tin, đừng quay trở lại đây nữa nhá.
-- All the best --
😁😁😁
=======================
Tác giả: Hồ Sĩ Thành
Nhà xuất bản Trẻ
Tác giả: Nguyễn Đắc Xuân
Nhà xuất bản Thuận Hóa
=======================
Xin cám ơn bạn Bùi Minh Nam.

Các xứ sở...⚔️⚔️⚔️⚔️⚔️❇️ Cộng hòa Argentina || Xứ sở vũ điệu Tango❇️ Thịnh vượng chung Úc || Xứ sở chuột túi❇️ Vương ...
01/02/2019

Các xứ sở...
⚔️⚔️⚔️⚔️⚔️
❇️ Cộng hòa Argentina || Xứ sở vũ điệu Tango
❇️ Thịnh vượng chung Úc || Xứ sở chuột túi
❇️ Vương quốc Bỉ || Xứ sở của Chocolate
❇️ Vương quốc Bhutan || Xứ sở bình yên và hạnh phúc
❇️ Cộng hòa Liên bang Brazil || Xứ sở điệu nhảy Samba
❇️ Nhà nước Brunei Darussalam || Xứ sở vô ưu, xứ sở của sự giàu có và yên bình
❇️ Vương quốc Campuchia || Xứ sở chùa tháp
❇️ Liên bang Canada || Xứ sở của cây phong lá đỏ
❇️ Cộng hòa Chile || Xứ sở của thi nhân
❇️ Cộng hòa Cuba || Xứ sở của những điếu xì gà
❇️ Vương quốc Đan Mạch || Xứ sở những câu truyện cổ tích, những chú lính chì
❇️ Cộng hòa Ả Rập Ai Cập || Xứ sở kim tự tháp
❇️ Cộng hòa Phần Lan || Xứ sở nghìn hồ
❇️ Cộng hòa Pháp || Xứ sở lãng mạn của tình yêu
❇️ Cộng hòa Liên bang Đức || Xứ sở của bia, xúc xích và xe hơi
❇️ Cộng hòa Hy Lạp || Xứ sở các vị thần
❇️ Cộng hòa Bulgaria || Xứ sở của hoa hồng
❇️ Cộng hòa Iceland || Vùng đất lửa, băng
❇️ Cộng hòa Ấn Độ || Xứ sở lễ hội của đa tính ngưỡng
❇️ Cộng hòa Indonesia || Xứ sở vạn đảo
❇️ Cộng hòa Hồi giáo Iran (Persian) || Xứ sở ba tư
❇️ Cộng hòa Ireland || Hòn đảo ngọc lục bảo
❇️ Cộng hòa Ý || Xứ sở của những mối tình bất tử
❇️ Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào || Xứ triệu voi, xứ vạn tượng
❇️ Liên bang Mexico || Xứ sở của xương rồng trên thế giới
❇️ Cộng hòa Mông Cổ || Xứ sở chăn nuôi, khoáng sản
❇️ Cộng hòa Liên bang Myanmar || Xứ sở huyền bí
❇️ Vương quốc Hà Lan || Xứ sở hoa tulip, những chiếc cối xay gió
❇️ Nhật Bản Quốc || Xứ sở hoa anh đào, đất nước mặt trời mọc
❇️ Vương quốc Na Uy || Xứ sở của người Viking
❇️ Cộng hòa Peru || Xứ sở của vàng
❇️ Cộng hòa Ba Lan || Xứ sở của thi ca
❇️ Liên bang Nga || Xứ sở bạch dương
❇️ Cộng hòa Nam Phi || Xứ sở cầu vồng
❇️ Đại Hàn Dân Quốc || Xứ sở kim chi, xứ sở bình minh tuơi mát
❇️ Vương quốc Tây Ban Nha || Xứ sở bò tót
❇️ Liên bang Thụy Sĩ || Xứ sở của những chiếc đồng hồ
❇️ Vương quốc Thái Lan || Xứ sở chùa vàng
❇️ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa || Xứ sở gấu trúc
❇️ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan || Xứ sở sương mù
❇️ Hợp chúng quốc Hoa Kỳ || Xứ sở cờ hoa

31/01/2019

¡Part 2! Kỷ niệm những ngày đầu.
⚙️⚙️⚙️
Đi Cần Thơ:
Ăn sáng tại khách sạn Viễn Đông xong, mình với 2 khách hôm bữa đi Cần Thơ.
Dọc đường khách được mình cho dừng chụp hình lúc bà con nông dân đang gặt lúa, đập lúa...khách chồng có vẻ rất sướng ...chụp hình liên tục...vợ vẫn ngồi trên xe...Mình có linh cảm bà vợ trẻ này hình như không vui...cô ấy có vẻ bồn chồn...mặt lúc xanh lúc đỏ...ít nói chuyện ...thỉnh thoảng ông chồng hỏi nhỏ nhỏ gì đó...
Tới ngã ba Trung Lương (đi thẳng thì vô Mỹ Tho, còn quẹo trái thì đi Vĩnh Long - Cần Thơ - và các tỉnh miền Tây khác)...anh chồng đề nghị dừng lại và kiếm chỗ đi toilet...trời ạ...những năm trước thì khu vực Trung Lương còn nhếch nhác như dưới gầm cầu Long Biên đó...và toilet thì chủ yếu là...lòng lề đường, bụi cây, bờ kênh, và...(mình sẽ kể sau...)...chứ làm gì có toilet như Nhà hàng Trung Lương bây giờ...mình đánh liều hỏi khách "in đờ bú shờ (in the bush)?, ok?..." - "No...no...private for women...for my wife (không ...chỉ chỗ riêng tư cho phụ nữ thôi)!" - "pípồ hia đu nót đu in hau sờ (people here do not do in house)...đây đu au sai (they do outside)" - mình cố giải thích cho khách hiểu - "Do where? (ở đâu?)...is there no private toilet in the house? (không có nhà vệ sinh riêng trong nhà à?)" - "nô (no)...nô (no)...toi lét i sờ đơ ti (toilet is dirty)...nô toi lét in hau sờ (no toilet in house)!" - mình cố gắng giải thích lần nữa "but my wife needs to change clothes right now (nhưng vợ tôi phải thay ngay bây giờ) because she is dirty now (vì cổ bị dơ rồi)!" - "gì kì dzậy?" - mình thóang nghĩ "mới đi có một chút mà bị dơ là sao???" - anh chồng cố giải thích thêm "she got a woman time...every month...sorry! (cổ đang trong thời gian của người phụ nữ...hàng tháng...xin lỗi...)" - xin lỗi con trai 19 tuổi như tụi mình hồi xưa thì làm sao biết được chuyện hàng tháng của mấy chị phụ nữ...- "chú Phước ơi khách muốn đi vệ sinh trong nhà dân..." - "làm gì có nhà vệ sinh trong nhà dân Thanh"- chú Phước nói " kêu nó đi đại trong bụi cây trước mặt đi..." - không được chú ơi vì cô này muốn thay quần áo vì chồng cổ nói cổ bị dơ hàng tháng hay sao đó..."........kkkkkkké...é....é...é ...é ...é ...tttttttt ...chú Phước thắng xe lại bên lề đường- " nó bị tháng đó Thanh ơi...xui thấy mẹ luôn đó...hỏi coi nó có giấy tờ gì bịt lại không...ra sau cóp xe mày lấy cái nùi giẻ lau...coi chừng dây ra nệm xe la hư hết..." - Mình chưng hửng...không hiểu ông Phước này đang nói tiếng Việt hay tiếng Anh nữa...nhưng cũng chạy ra sau cóp xe mở cóp lấy nùi giẻ lau xe đưa cho khách..."no...no..no...it 's dirty...can you find...cái gì đó nghe cũng không ra...like paper...?" - "chú Phước ơi ổng hỏi giấy với cái gì đó con không hiểu..." - " hả...ờ đúng rồi...mầy chạy lại cái chỗ bán tạp hóa đằng kia hỏi mua 1 cuộn MAI LAN CỨT CHÓ đi..." - "gì...???" - "Cứ nói vậy mấy bà đó hiểu hà..." - Thanh ba chân bốn cẳng chạy thẳng tới tiệm...vừa thở vừa hỏi "có MAI LAN CỨT CHÓ không gì?" - "Có - mấy cuộn?" - "nhiều không? ...lấy đại cho con 5 cuộn..."- "500 đồng 1 cuộn..." - Thanh lại ba chân bốn cẳng chạy lại hỏi chú Phước "Giấy đi ỉa này hả chú?" - "ừ mầy đưa cho bả nhanh lên đi để dây dưa dơ dái lắm..." - "hia đơ pấy pờ mit sờ tờ du (here paper Mr you....(quên mẹ cái tên của khách luôn!!!..)..." - "wow, Vietnamese women use these? (hả, phụ nữ Việt Nam dùng những cái này hả?)..." - "de sờ (yes)! " - mặt dù mình chả hiểu ông này hỏi cái quái gì nữa, nhưng cứ yes búa xua đại...Còn bà vợ cầm mấy cuộn giấy và thốt lên "Vietnamese women are...too big!!! (những phụ nữ Việt Nam...quá to!!!"......hìhìhì....bó tay.
-----------------------------
-----------------------------
¡Part 1!
-----------------------------
Đó là vào thời điểm của nhiều năm trước…
Mẫu chuyện phỏng vấn…
“Em tên gì?” –
“Dạ em tên Thanh” – Mình trả lời
“Em có làm hướng dẫn lần nào chưa?” –
“Dạ thưa anh chưa bao giờ ạ…bạn em nói anh cần một người để dắt mấy người tây đi chơi phải không anh? Em biết chút đỉnh tiếng Anh vì em tốt nghiệp khoa ngôn ngữ Anh…nhưng em chưa bao giờ nói chuyện với người nước ngoài và dắt tây nói tiếng Anh đi chơi vòng vòng thì được chứ em không biết làm hướng dẫn là làm như thế nào đâu anh ơi…” – Mình giải thích lòng vòng…
“Em biết nói tiếng Anh phải không? OK, khỏi thử việc…Anh cho em 2 tiếng về nhà chuẩn bị đồ…chiều nay đón 2 khách…dắt đi ăn tối sau đó đi luôn 45 ngày Sài Gòn, Cần Thơ, Sài Gòn, Đà Lạt, Ban Mê Thuộc, Kontum, Qui Nhơn, Đà Nẳng, Hội An, Huế, Quảng Bình, Thanh Hóa, Ninh Bình, Hà Nội, Mai Châu, Sơn La, Điện Biên, Sin Hồ, Lai Châu, Phong Thổ, Sapa, Hà Nội, Chùa Hương, Hạ Long, Rồi về Hà Nội kết thúc tour …sau đó em về với tài xế…Ăn ngủ của em tài xế lo, lương hưởng hàng tháng (cỡ gần 2x triệu bây giờ!!)…Xong tour này nếu khách không chê em thì anh sẽ nhận em làm ở đây với chức danh là HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH…(hồi đó không phải như bây giờ cần thẻ các kiểu)” –
Xỉu…….
(Nhưng phải đi cho “thằng” này biết….dù gì cũng có được cái chức HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH chứ bộ…!!!)

⚙️ Đón khách

- 4.30 phút chiều….Đói….Vì chưa ăn trưa… Thôi ráng nhịn vì tối nay được ăn nhà hàng…S….Ư….Ớ….N….G….!!!
- 02 khách, 01 hướng dẫn và 01 anh tài xế 56 tuổi (Lai người Pháp, da đen tên Phước hay gọi Phước Đen) lên xe…
- “Gút ắp tơ nun du (Good afternoon you!)…Mai nem i sờ Thanh (My name is Thanh)…Ai đu nót sờ pít ính lịch vé ri queo (I do not speak English very well)…du thót (you talk)….mi thót (me talk)..…du át sờ íp du đu nót ân đờ sờ ten (you ask if you do not understand)!!!” – Mình mở đầu như thế đó các bạn…

⚙️ Đi Củ Chi
Sáng đi Củ Chi….còn run nhưng không bị ói (Lạ thiệt xưa nay hễ lên xe đò là ói mà sao chạy từ sáng tới giờ vẫn chưa ói…chắc còn run…)
Chạy ngang Nghĩa Trang Liệt Sĩ Củ Chi (Lần đầu tiên mình đi Củ Chi…cũng là lần đầu thấy Nghĩa Trang Liệt Sĩ Củ Chi)…Khách hỏi:”What is it? (cái gì vậy?)”….”trời…chú Phước ơi chú Phước…khách hỏi con cái đám gò mả này là cái gì?” – Mình hỏi chú Phước tài xế… “là nghĩa trang liệt sĩ đó” – “chết bà…con quên từ ‘nghĩa trang liệt sĩ ‘ bằng tiếng Anh rồi chú ơi!” – “Để chú..” – kkkkkkkké é é é é é é …t.t..t.t.t.t..t.t.t.t.t…Chú Phước thắng xe lại…quay 1 vòng xe chạy thẳng trước cổng nghĩa trang…Chú mở cửa bước xuống xe, mở cửa sau… “du du (you…you!)!” – Chú kêu khách..và khách hơi bất ngờ vì không biết chuyện gì xảy ra…nhưng vẫn xuống xe …và theo chú Phước… “du…du…(you…you!)…ờ mé ri căng (American)…ờ mé ri căng (American)…vi xi (VC – tiếng lóng của người hồi còn chiến tranh gọi mấy bác làm cộng sản là Việt Cộng hay VC)…vi xi (VC)… pằng…pằng…pằng…vi xi đai (VC die)…
Trời…chả hiểu khách có hiểu gì không nhưng cứ gật đầu lia lịa ....mình thì…bó tay…phục chú Phước sát đất…
----------------------------------
Anh Hồ Trí Thanh kể :)))

11/09/2018

Ngôn ngữ miền tây!
++++++++++++
++++++++++++
Source: Phạm Hoàn Khải (Fahoka xê dịch)

Bạn Thiên Tử kể về câu chuyện tâm linh trên đường dẫn tour.
08/09/2018

Bạn Thiên Tử kể về câu chuyện tâm linh trên đường dẫn tour.

Có một nhà thờ như trời âu ở Đồng Nai! ⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️ Tới sống ảo đi mấy đứa! Giáo xứ Đông Vinh.===========Source: Yellow Te...
08/09/2018

Có một nhà thờ như trời âu ở Đồng Nai!
⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️
Tới sống ảo đi mấy đứa!
Giáo xứ Đông Vinh.
===========
Source: Yellow Tea; fanpagedongnai

Sài Gòn và Tam Kỳ.⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️Tôi (Andi Nguyễn Ánh Nhật!) không bao giờ so sánh một điều gì khập khiễng. Bởi điều ấy bao g...
07/09/2018

Sài Gòn và Tam Kỳ.
⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️
Tôi (Andi Nguyễn Ánh Nhật!) không bao giờ so sánh một điều gì khập khiễng. Bởi điều ấy bao giờ cũng làm cho con người khó chịu. Tôi đã sinh sống tại Sài gòn gần 20 năm, một quê hương thứ 2 của tôi. Còn Tam Kỳ, Quảng Nam luôn ở trong trái tim tôi. Tôi đã yêu mãnh đất này với tình yêu hầu như là máu thịt. Bài viết này vui là chính, tôi không còn gì khác hơn (Hoặc đây là cuốn “Tự điển bỏ túi” cho “Bà con” trong Sài Gòn). Hơn nữa bài viết này có thể còn nhiều điều sai sót mong quý độc giả lượng tình bỏ qua. Xin thành thật cám ơn!

❇️ Vị trí và Địa lý.

Sài gòn : Là một Thành phố lớn với 19 Quận và 5 Huyện, với hơn 10 triệu dân – Thành phố trực thuộc Trung ương
Tam Kỳ: Là một Thành phố nhỏ có 100 ngàn dân – Thành phố trực thuộc ……”Địa phương”
Sài Gòn : Thành phố còn trực thuộc xứ ủy Nam kỳ
Tam Kỳ : Có đến……”Ba kỳ” (Tam là ba), một trong những cái “kỳ” là không có ngã tư (!?)
Sài Gòn : Từ xưa kia đã có Ngã 5, Ngã 6, Ngã 7
Tam Kỳ : Chỉ có một công viên là “Quảng Trường tỉnh”
Sài gòn : Có vô số nơi để cho các “đôi tình nhân ẩn nấp”
Tam Kỳ: Chỉ cách trung tâm thành phố 1 Km đã là ngoại ô, nơi đồng lúa mọc
Sài Gòn : Ngoại ô là nơi mọc lên Nhà máy ,Xí nghiệp và Công ty
Tam Kỳ : Ga Tam Kỳ có 2 tên “ Ga Tam kỳ” hay còn đọc là “Gà Tám ký”
Sài Gòn : Ga ở Sài Gòn cũng có 2 tên : “Ga Hòa Hưng và Ga Sài gòn”
Tam Kỳ : Chỉ có Hồ Xử lý nước “Môi trường” trong thành phố
Sài Gòn : Có Hồ con Rùa, hồ Đầm sen, hồ bơi, hồ to, hồ nhỏ
Tam Kỳ : Nhà rộng ,sâu và thấp
Sài Gòn : Nhà nhỏ , ngắn mà cao.

⚛️ Văn hóa sống.
❇️Văn hóa thời trang:

Sài Gòn : Mẫu mã tự làm ra
Tam Kỳ : Lấy người ta về làm
Sài Gòn : Đàn bà con gái đi vớ mà không đi giày
Tam Kỳ : Đàn ông có thể đi giày mà không đi vớ
Tam Kỳ : Giày đẹp ở đâu thì mi chỉ cho tau mua với!
Sài Gòn : Giày mày đẹp rồi, tau kiếm thứ khác để …không đụng hàng!
Sài Gòn : Người ta có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào khách sạn New World
Tam Kỳ : Người ta có thể thấy các bác xe ôm mặc Vest đứng ở Ngã tư Nguyễn Hoàng hay ở Ga
Sài Gòn : Xe gắn máy tất cả các loại gọi là xe Honda
Tam Kỳ : Xe gắn máy cỏn gọi là …xế nổ
Sài Gòn : Đi xe máy có thể lượn lờ trước mũi xe hơi – nhưng đừng có dại dột mà rẽ ngang, rẽ ngược tùy ý
Tam Kỳ : Có thể vượt đèn đỏ thỏa mái hay đi vào phần đường xe hơi.
Sài gòn : Đèn đỏ thì được quyền rẽ phải
Tam Kỳ : Đèn đỏ rẽ phải sẽ bị phạt ngay !
Sài Gòn : Có nhiều Đại lộ : Xa lộ Biên Hòa , Xa lộ Đại Hàn, Đại lộ Nguyễn Huệ và Đại lộ Nguyễn Văn Linh v.v.v
Tam Kỳ : Không Đại lộ hay Xa lộ mà chỉ có ….Quốc lộ 1A
Tam Kỳ : Đường chính là đường Phan Chu Trinh
Sài Gòn : Đường Phan Chu Trinh là đường ….phụ!
Tam Kỳ : Hiếm thấy những xe đời cũ.
Sài Gòn: Xe đời cũ là mốt ăn chơi
Tam Kỳ ; Đường phố thiếu cây xanh, cây cổ thụ
Sài Gòn: Cây xanh, cây cổ thụ “dập dìu” trong phố
Tam Kỳ : Gọi là giàu khi nhìn sang nhà hàng xóm có cái như mình không?
Sài Gòn : Là ai tiêu tiền nhiều nhất !?
Tam Kỳ : Đàn ông ra ngoài ban ngày, ban đêm về với Vợ
Sài Gòn : Đàn ông ban ngày ở với Vợ, ban đêm ra ngoài nhậu

❇️ Văn hóa giao tiếp.

Tam Kỳ : Có bảng quảng cáo :” Công ty cổ phần đầu tư, tư vấn, quy hoạch, thiết kế, thi công xây dựng công trình cầu cống, dân dụng v.v.v Thành phố Tam Kỳ”, chẳng hạn.
Sài Gòn : Càng ngắn , càng gọn, càng thu hút khách!
Tam Kỳ : Thấy cái gì bẩn là thét lên : “ Nhớp kinh !”
Sài Gòn : Thì sao dơ dzây !?
Tam Kỳ : Đi chợ khi trả giá : “Cái ni mấy nghìn?”
Sài Gòn : Chỉ hỏi ….”nhiêu?”
Tam Kỳ : Cái ni mấy nghìn?
Sài Gòn : Cái đây mấy ngàn ?
Tam Kỳ : Chị ơi bán cho em cái túi Nylon
Sài Gòn : Chị ơi cho em bịch xốp
Tam Kỳ : Đến nhà người yêu về là chào :’” Xin phép cô, dì con về !”
Sài Gòn : Thưa dì hoặc cô con dzìa !
Tam Kỳ : Khi chửi nhau : “Đồ ba nhe” !
Sài Gòn : Đồ mắc dịch
Tam Kỳ : Khi khen cái gì to :” To gớm”
Sài Gòn: Bự bành ki
Tam Kỳ : Ai cho cái gì :” Cám ơn bạn nghe!”
Sài Gòn : “ Trời dữ hông!”
Tam Kỳ : Mất điện, mất nước
Sài Gòn : Cúp điện, cúp nước
Tam Kỳ : Có nhiều người lai tiếng Bắc “Dạ , vâng!”
Sài Gòn : Dạ thì không có vâng!
Tam Kỳ : Nặng về nói lái
Sài Gòn : Nặng về cử chỉ
Tam Kỳ : Cái chi mà nhanh rứa
Sài Gòn : Sao lẹ ghê !
Tam Kỳ : Khi mấy bà chửi nhau “ Ngứa hả?”
Sài Gòn : Đồ quỷ sứ, đồ quỷ.
Tam Kỳ : Nói cho vào trong đầu, trong óc, suy nghĩ để mà hiểu
Sài Gòn : Nói cho dể hiểu, không cần để suy nghĩ
Tam Kỳ : Đi thưa về trình bằng lời nói.
Sài Gòn : Chỉ cần cử chỉ cúi đầu
Tam Kỳ : Khách đến nhà :” Mời anh, chị dùng nước!”
Sài Gòn : Cu Tí ra quán mua cho Ba chai nước!

❇️ Văn hóa ẩm thực.

Tam Kỳ : Ăn mặn
Sài Gòn : Ăn cái gì cũng ngọt
Tam Kỳ : Quả Thơm thì gọi là quả Thơm
Sài Gòn : Trái Thơm gọi là trái Khóm
Tam Kỳ : Mởi cơm …Ấy mà dám ăn!
Sài Gòn: Mời cơm là … phải ăn mới được
Tam Kỳ : Không có Chùa chiền ăn chay miễn phí
Sài Gòn : Hằng hà sa số.
Tam Kỳ : Cuối tuần cả gia đình quây quần nấu ăn
Sài Gòn: đi ăn tiệm.
Tam Kỳ : Phở không ngon bằng…. cơm Gà !
Sài Gòn : Cơm Gà không ngon ……như Phở!
Tam Kỳ : Có bún chả cá
Sài Gòn : Cơm tấm là “hảo hảo”
Tam Kỳ : Khi khen món ăn ngon : “Ngon kinh!”
Sài Gòn : Ngon “Bá cháy, bò chét!”
Tam Kỳ : Trong quán ăn cái tô không đi theo cái đĩa, đĩa chỉ đựng rau
Sài Gòn : Tô Hủ tiếu, Phở , Bún được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Tam Kỳ : Không bao giờ uống trà đá
Sài Gòn : Trà đá uống quanh năm, có nơi là miễn phí
Tam Kỳ : Khi ăn bún như “Em bé ăn” khi không có rau, có cỏ
Sài Gòn : Làm sao ăn phở, ăn bún được khi mà không có rau, có giá?
Tam Kỳ : Nếu ai nào đó mời đi nhậu thì trong người chẳng cần một đồng keng, có thể nhậu …
Sài Gòn : Nhậu nhớ mang theo tiền dằn túi
Tam Kỳ : Chai rượu hay chai bia đều rót đều cho mọi người
Sài Gòn: Uống “Bia ôm” , phần ai nấy uống.
Tam Kỳ : Rượu từ gạo nấu ra gọi là Rượu Gạo
Sài Gòn : Cũng như vậy nhưng gọi là Rượu đế.
Tam Kỳ : Khi uống rượu, gọi cái tẩy thì người ta mang ra cái …tẩy
Sài Gòn : Khi gọi vậy người ta mang ra ly nước đá.
Tam Kỳ : Cà phê ít đá , ít nước, ít đường
Sài Gòn : Thức giải khát nhiều đường, nhiều nước.
Tam Kỳ : Cà phê với …..”Con ngựa”
Sài Gòn : Cà phê :” Cho em một điếu con Mèo đi anh Hai!”.
Sài Gòn: Thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm
Tam kỳ: Thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi ..đi ngủ
Sài Gòn : Chuyện bình thường cô tiếp viên cúi gập người chào khách là lịch sự của quán.
Tam Kỳ : Gặp “vụ này” là…đồ dở hơi

❇️Văn hóa “Ăn chơi”.

Tam Kỳ : Ở Karaoke vui là chính cứ nghêu ngao hát, “ ca lẻ” chứ không phải là “Ca sĩ”
Sài Gòn : Đừng giỡn chơi người ta cười mà muối mặt
Tam kỳ : Con gái dễ tán , khó bỏ
Sài Gòn : Con gái dễ bỏ, khó tán
Tam Kỳ : Con gái da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện
Sài Gòn : Con gái da trắng hay rám nắng đều ăn nói dễ thương
Tam Kỳ : Con gái Tam Kỳ hứa là phải làm bởi bản tính nhớ dai.
Sài Gòn : Con gái đỏng đảnh nhưng lại mau quên
Tam Kỳ : Con gái khi yêu còn phải giữ….
Sài Gòn : Chơi luôn, bệnh gì cử
Tam Kỳ : Người yêu thì gọi anh yêu, em yêu
Sài Gòn : Ông xã, bà xã!
Tam Kỳ : Cô gái đã yêu nhưng trả lời :” Em không biết nữa!”
Sài Gòn : “Tại sao là không nhỉ !”
Tam Kỳ : Có quán gội đầu hớt tóc thư giãn
Sài Gòn : Hớt tóc máy lạnh, hớt tóc thanh nữ
Tam Kỳ : Sinh viên như ….nhà quê lên tỉnh
Sài Gòn : Sinh viên như Cave, Cave như sinh viên.
Tam Kỳ : Chỉ có gái điếm chứ không có cave
Sài Gòn : Cave cũng là gái điếm

Tam Kỳ : Điếm gọi là …Đỉ

Sài Gòn : Đỉ gọi là …Điếm.
Tam Kỳ : Tiếp thị bia thường xin 10 ngàn đi về xe ôm
Sài Gòn : Bớt cho anh 10 ngàn lần sau nhớ quán em nghe.
Tam Kỳ : Có điện thoại giữa đường, vô tư gọi nghe cho người ta biết
Sài Gòn : Thôi rồi “Đi về đâu hỡi em !” ( Bị giật Điện thoại)

❇️ Văn hóa làm ăn :
Tam Kỳ : Gặp nhau : “ Tau nhờ mi cái ni!”
Sài Gòn : Eh! Tao nói cho mày nghe cái này nè!
Tam Kỳ : Khi đi xin việc xếp hỏi “Cậu là con cháu của nhà ai?”
Sài gòn : Xếp hỏi : “Cậu biết gì về công ty của tôi.?..(Còn tiếp)

Andi Nguyễn Ánh Nhật !

04/09/2018

Vua Bảo Đại và Hoàng Hậu Nam Phương tại thành phố Cannes - 1955.
⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️
British Movietone

Tại sao Thụy Sĩ là một quốc gia trung lập?⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️Trong nhiều thế kỷ, quốc gia bé nhỏ bên dãy núi Alps mang tên Thụy S...
31/08/2018

Tại sao Thụy Sĩ là một quốc gia trung lập?
⚛️⚛️⚛️⚛️⚛️
Trong nhiều thế kỷ, quốc gia bé nhỏ bên dãy núi Alps mang tên Thụy Sĩ đã kiên định với một chính sách quốc phòng trung lập trong các vấn đề toàn cầu. Thụy Sĩ không phải là quốc gia trung lập duy nhất của thế giới – các quốc gia như Ireland, Áo và Costa Rica đều giữ lập trường không can thiệp tương tự – nhưng Thụy Sĩ vẫn là quốc gia trung lập lâu đời nhất và có uy tín nhất. Làm thế nào mà Thụy Sĩ có được vị trí độc đáo của mình trong nền chính trị thế giới như vậy?

Động thái đầu tiên hướng tới vị thế trung lập của Thụy Sĩ được bắt đầu từ thời điểm năm 1515, khi Liên bang Thụy Sĩ chịu một thất bại nặng nề trước nước Pháp trong trận Marignano. Sau thất bại này, Liên bang đã từ bỏ những chính sách bành trướng và nỗ lực tránh xung đột trong tương lai nhằm tự bảo vệ mình.

Tuy nhiên, các cuộc Chiến tranh Napoleon mới thực sự là điều đã xác lập lập trường của Thụy Sĩ như là một quốc gia trung lập. Thụy Sĩ đã bị xâm lược bởi Pháp vào năm 1798 và sau đó trở thành một nước phiên thuộc trong đế chế của Napoleon Bonaparte, điều đã buộc quốc gia này phải từ bỏ lập trường trung lập của mình. Nhưng sau thất bại của Napoleon tại Waterloo, các cường quốc châu Âu kết luận rằng một Thụy Sĩ trung lập sẽ đóng vai trò như là một vùng đệm có giá trị giữa Pháp và Áo, qua đó góp phần vào sự ổn định trong khu vực. Tại Hội nghị Vienna năm 1815, các quốc gia này đã ký một tuyên bố khẳng định sự “trung lập vĩnh viễn” của Thụy Sĩ trong cộng đồng quốc tế.

Thụy Sĩ duy trì lập trường trung lập của mình qua Thế chiến I, khi nước này điều động quân đội và chấp nhận người tị nạn, nhưng từ chối đứng về bất kỳ phía nào về mặt quân sự. Trong khi đó, năm 1920, Hội Quốc Liên mới thành lập cũng đã chính thức công nhận tính trung lập của Thụy Sĩ và thành lập trụ sở chính của tổ chức này tại Geneva. Một thách thức lớn hơn đối với tính trung lập của Thụy Sĩ xuất hiện trong Thế chiến II, khi nước này bị bao vây bởi các quốc gia phe Trục. Trong khi Thụy Sĩ duy trì sự độc lập của mình bằng cách tuyên bố sẽ trả đũa trong trường hợp bị xâm lược, nước này vẫn tiếp tục giao thương với Đức Quốc Xã, một quyết định đã gây ra nhiều tranh cãi sau này khi chiến tranh kết thúc.

Kể từ Thế chiến II, Thụy Sĩ đã thực hiện một vai trò tích cực hơn trong các vấn đề quốc tế thông qua hỗ trợ các hoạt động nhân đạo, nhưng quốc gia này vẫn kiên quyết duy trì lập trường trung lập trong các hoạt động quân sự. Quốc gia này chưa bao giờ gia nhập Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) hay Liên minh châu Âu, và chỉ mới gia nhập Liên Hợp Quốc vào năm 2002. Mặc dù có vị thế trung lập lâu đời, quốc gia này vẫn duy trì một lực lượng quân đội cho mục đích quốc phòng và yêu cầu tất cả nam giới trong độ tuổi từ 18 từ 34 thực hiện nghĩa vụ quân sự bán thời gian.

Source: History.com

Tây Nguyên là vùng đất hùng vĩ có 5 tỉnh là Kon Tum, Gia Lai, Đăk Lăk, Đăk Nông, Lâm Đồng với  nhiều dân tộc khác nhau c...
30/08/2018

Tây Nguyên là vùng đất hùng vĩ có 5 tỉnh là Kon Tum, Gia Lai, Đăk Lăk, Đăk Nông, Lâm Đồng với nhiều dân tộc khác nhau cùng sinh sống trong đó có dân tộc Xơ Đăng, Bana, Ê Đê, Mnông, Kơ Ho, Stiêng,…. và không thể không nhắc đến dân tộc Jrai. Nói đến người Jrai thì phải nói đến cái nét đẹp của con người nơi đây cùng với những truyền thống tốt đẹp mang đậm bản sắc dân tộc.Từ xa xưa cho đến bây giờ, dân tộc Jrai đã trải qua bao nhiêu là lịch sử của dân tộc, nào là những phong tục, tập quán,…cho đến cách sinh hoạt của họ.
==============
Hướng dẫn: Nếu bạn muốn có nó, hãy viết lại tên cuốn sách xuống phần bình luận 😊😊😊😊😊
📩 Khi tin nhắn yêu cầu bạn xác nhận để tránh các trường hợp không đọc tin và bình luận chơi chơi thì cứ thực hiện trong phần nhắn tin, đừng quay trở lại đây nữa nhá.
-- All the best --
😁😁😁
=======================
Tác giả: Rơ Chăm Oanh
Nhà xuất bản văn hóa dân tộc.

Từ 2 người xa lạ ---> họ thích nhau ---> yêu nhau ----> vui vẻ, hạnh phúc ---> xuất hiện những chuyện không ngờ + mâu th...
01/08/2018

Từ 2 người xa lạ ---> họ thích nhau ---> yêu nhau ----> vui vẻ, hạnh phúc ---> xuất hiện những chuyện không ngờ + mâu thuẫn ----> rạng nức, đổ vỡ, chia tay đầy nước mắt ---> trở thành kẻ thù ---> đường ai nấy đi.

Sài Gòn xưa: Chuyện thành ngữ “Bỏ qua đi Tám!”❇️❇️❇️❇️❇️Người Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị: công chức, ngư...
24/07/2018

Sài Gòn xưa: Chuyện thành ngữ “Bỏ qua đi Tám!”
❇️❇️❇️❇️❇️
Người Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị: công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy?

Chiều muộn hôm qua có cậu bạn đi công việc ghé ngang nhà rủ làm ly cà phê tán dóc. Nói chuyện lan man một hồi, tự nhiên anh chàng kể công ty em có ông già gác cửa rất hay nói câu “bỏ qua đi Tám”…

“Em không hiểu, có lần hỏi thì ổng nói đại khái là dùng khi can ngăn ai bỏ qua chuyện gì đó, nhưng sao không phải là Sáu hay Chín mà lại là Tám thì ổng cũng không biết”, cậu bạn thắc mắc.

Dựa vào những câu chuyện xưa cũ, những giai thoại, nên kể ra đây chút nguyên cớ của câu thành ngữ có lẽ sắp “thất truyền” này…

Trước hết, phải biết là câu này phát sinh ở khu vực Sài Gòn – Chợ Lớn từ thời Pháp thuộc, khoảng đầu thế kỷ 20. Thời đó, cách xưng hô thứ bậc trong xã hội rất phổ biến và phần nào phản ánh vị trí xã hội, giai cấp… một cách khá suồng sã và dễ chấp nhận.

Thứ Nhất: Đứng trên hết là các “Quan Lớn” người Pháp hoặc các quan triều nhà Nguyễn, thành phần này thì không “được” xếp thứ bậc vì giới bình dân hầu như không có cơ hội tiếp xúc đặng xưng hô hay bàn luận thường xuyên.

Thứ Hai: Kế đến là các công chức làm việc cho chính quyền, họ ít nhiều là dân có học và dân thường hay có dịp tiếp xúc ngoài đời, là cầu nối giữa họ với các thủ tục với chính quyền, hoặc đó là thành phần trí thức, đó là các “thầy Hai thông ngôn”, hay “thầy Hai thơ ký”…

Thứ Ba: Là các thương gia Hoa Kiều, với tiềm lực tài chính hùng hậu và truyền thống “bang hội” tương trợ, liên kết chặt chẽ trong kinh doanh, các “chú Ba Tàu” nghiễm nhiên là thế lực đáng vị nể trong mắt xã hội bình dân Sài Gòn – Chợ Lớn thời đó.

Thứ Tư: Là các “đại ca” giang hồ, những tay chuyên sống bằng nghề đâm chém và hành xử theo luật riêng, tuy tàn khốc và “vô thiên vô pháp” nhưng khá “tôn ti trật tự (riêng)” và “có đạo nghĩa” chứ không tạp nhạp và thiếu nghĩa khí như các băng nhóm “trẻ trâu” hiện đại. Các “anh Tư dao búa” vừa là hung thần, vừa ít nhiều lấy được sự ngưỡng mộ của giới bình dân (và cũng không ít tiểu thư khuê các) thời đó.

Thứ Năm: Là vị trí của giới lưu manh hạ cấp hơn: các anh Năm đá cá lăn dưa, móc túi giật giỏ, hay làm cò mồi mại dâm…

Thứ Sáu: Bị giới bình dân ghét hơn đám lưu manh côn đồ là các “thầy Sáu phú-lít (police)”, “thầy Sáu mã tà”, “thầy Sáu lèo”. Chức trách là giữ an ninh trật tự, chuyên thổi còi đánh đuổi giới buôn gánh bán bưng bình dân, nhưng các “thầy Sáu” này cũng không từ cơ hội vơ vét ít tiền mọn “hối lộ” của họ để “nhẩm xà” (uống trà).

Thứ Bảy: Và trong giới buôn bán thì không thể thiếu chuyện vay vốn làm ăn, mặc dù Tàu hay Việt cũng đều có tổ chức cho vay. Nhưng phổ biến và “quy củ” nhất ở cấp độ trung – cao khu vực Sài Gòn – Chợ Lớn thời đó là các “anh Bảy Chà và”, các anh này là các nhà tài phiệt người Ấn, vừa giàu vừa ít bị “ghét”, vừa ít nhiều có quan hệ qua lại với giới chức người Pháp, lại làm ăn đúng luật lệ, ít thừa cơ bắt chẹt lãi suất nên khá được giới kinh doanh tín nhiệm.

Thứ Tám: Xếp thứ Tám chính là lực lượng đông đảo nhất xã hội bình dân bấy giờ: họ là giới lao động nghèo chỉ có sức lực làm vốn nuôi miệng, từ bốc vác, gánh nước bồng em, đến “sang” hơn chút xíu là phu xe kéo…

Tuy đông nhưng lại yếu thế nhất vì thất học, không có tiền như thầy Hai, anh Ba, cũng hiền lành chứ không bặm trợn phản kháng bạt mạng như các anh Tư anh Năm nên họ thường xuyên chịu sự áp bức, bắt nạt từ mọi phía. Cách để yên thân khả dĩ nhất với họ là khuyên nhau cắn răng nhẫn nhịn, quên đi để sống: “Bỏ qua đi Tám”, bây giờ chắc là đã dễ hiểu rồi.

Thứ Chín: Không còn liên quan nữa, nhưng nhân tiện sẵn nói luôn về thứ bậc chót cùng trong xã hội thời đó: các cô, các chị Chín xóm Bình Khang chuyên “kinh doanh” bằng “vốn tự có”.

Dài dòng tí để trình bày chút kiến giải về một câu thành ngữ đang dần bị quên lãng dùng để bày tỏ thái độ khuyên người hoặc tự an ủi mình hãy đừng để ý những chuyện không vui, hay bị ai đó “chơi không đẹp”. Nếu lỡ đọc thấy không có gì thú vị thì thôi, “bỏ qua đi Tám”.

“Anh Hai Sài Gòn” thì là cách gọi vui, thân mật, nhưng cũng thể hiện tính cách phóng khoáng, dám làm dám chịu của dân Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung. Vì sao lại là “Anh Hai” chứ không là “Anh Cả”?

Năm 1558, Nguyễn Hoàng vào trấn thủ Thuận Hóa, bắt đầu gây dựng chính quyền Chúa Nguyễn ở Đàng Trong. Đây là cái mốc quan trọng của quá trình “Nam tiến” trong lịch sử Việt Nam, cũng là quá trình hình thành văn hóa vùng đất phía Nam trong xu thế mang theo và gìn giữ văn hóa cội nguồn, đồng thời tiếp nhận những yếu tố văn hóa của cư dân vùng đất mới.

Đến năm 1698, Phủ Gia Định được thành lập, Sài Gòn – Gia Định hình thành từ đó. Chỉ hơn 300 năm nhưng người Sài Gòn đã kịp định hình một bản sắc riêng dễ nhận biết giữa những người của vùng miền khác. Điều này hình thành từ nguồn gốc lưu dân và hoàn cảnh lịch sử xã hội của miền Nam /Sài Gòn.

Lưu dân người Việt vào Nam trước hết và đông nhất là những người “Tha phương cầu thực” vì không có đất đai, không có phương kế sinh sống ở quê hương. Thành phần thứ hai là những người chống đối triều đình, quan lại địa phương bị truy bức nên phải tìm đường trốn tránh. Thứ ba là những tội đồ bị buộc phải ly hương (một hình phạt nặng của thời phong kiến). Ngoài ra, còn có số ít người tương đối giàu có, muốn mở rộng và phát triển việc làm ăn trên vùng đất mới nên nhập vào hàng ngũ lưu dân tới miền Nam…

Khi Sài Gòn được hình thành như một trung tâm của vùng đất phía Nam thời chúa Nguyễn, một đô thị lớn thời thuộc Pháp thì nơi đây cũng là nơi dân tứ xứ tiếp tục đổ về. Người nhập cư là thành phần hữu cơ của bất cứ đô thị nào, Sài Gòn vốn hình thành từ những lớp “người nhập cư” rồi trở thành “người Sài Gòn”, rồi lại tiếp tục thu nhận và chia sẻ cho những lớp người nhập cư mới.

Sống trong những điều kiện lịch sử luôn biến động, người dân miền Nam /Sài Gòn đã tạo dựng một nếp sống tinh thần ấm áp, bình đẳng, lấy tình nghĩa, nghĩa khí làm trọng…

Người Sài Gòn không phân biệt “quê”, “tỉnh”, “đồng hương” hay không…

Có thể nói, tính cách người Sài Gòn bắt nguồn từ yếu tố, điều kiện thực tế nhất ở Sài Gòn là “Làm”: “Làm ăn”, “Làm chơi ăn thiệt”, “Làm đại”, “Dám làm dám chịu”… được thể hiện một cách giản dị, thiết thực, “liều lĩnh” nhưng cũng đầy trách nhiệm

Ở Sài Gòn, “dư luận xã hội” không nặng nề khe khắt với những cái khác, cái mới. Người Nam khá dân chủ trong các mối quan hệ xã hội và cả trong gia đình, từ cách xưng hô (người Nam thường xưng “tui”) đến việc cá nhân ít lệ thuộc, phụ thuộc vào cộng đồng.

Chỉ vậy thôi, bất kể người tỉnh nào vùng miền nào, miễn là sống ở Sài Gòn, rồi có tính cách như vậy, thì đó là Người Sài Gòn… Có lẽ vì vậy mà người ta thường gọi người Sài Gòn một cách trìu mến là “Anh Hai Sài Gòn”.

Ở miền Bắc con trai trưởng trong nhà gọi là Anh Cả nhưng miền Nam lại gọi Anh Hai. Vì sao là Anh Hai mà không phải là Anh Cả? Có thể từ vài giả thuyết sau: Chúa Nguyễn Hoàng là người con trai thứ hai của Nguyễn Kim, mở đường vào Nam khai phá nên để tôn trọng ông, người dân gọi người con lớn của mình, trai hay gái, cũng chỉ là (thứ) Hai.

Hoặc, có ý kiến cho rằng, khi có phong trào lưu dân vào Nam khai khẩn, trong gia đình thường để con trai thứ ra đi vì người con trai trưởng có vai trò ở lại quê nhà phụng dưỡng cha mẹ và thờ cúng tổ tiên. Cũng có người cho rằng, trong làng quê miền Nam xưa có ông Cả (Hương Cả) là người đứng đầu, vì vậy trong các gia đình chỉ có người thứ Hai…

Tuy khác nhau về nguồn gốc “thứ Hai” của “anh Hai Sài Gòn” hay “anh Hai Nam Kỳ” nhưng có thể nhận thấy có chung một điểm: Đó là người con thứ không bị ràng buộc trách nhiệm nặng nề “giữ hương hỏa, nền nếp” như người con trưởng nên có thể “rộng chân” ra đi, tự do hơn khi tiếp nhận cái mới, thay đổi cái cũ lạc hậu, dễ thích nghi, có khi thử, liều. Nhưng vì không có gia đình họ hàng bên cạnh để mà dựa dẫm “tại, vì, bởi…” nên phải có trách nhiệm “dám chịu” nếu lỡ sai lầm.
============
Nguyễn Thị Hậu
Đăng lại từ bài viết “Chuyện thầy Hai con Tám Sài Gòn xưa” trên Tongphuochiep.com

Adress

Đại Công Quốc Tây Bang Anh
Stockholm
79000

Aviseringar

Var den första att veta och låt oss skicka ett mail när Tây Bang Anh postar nyheter och kampanjer. Din e-postadress kommer inte att användas för något annat ändamål, och du kan när som helst avbryta prenumerationen.

Kontakta Affären

Skicka ett meddelande till Tây Bang Anh:

Dela