17/05/2026
Mưa buồn Đà Lạt
Mưa rơi mỏng như sương chiều lặng
Phố co mình trong tiếng gió hiu hiu
Thông đứng đó, trầm ngâm như kẻ nhớ
Một nỗi buồn không gọi được thành tên
Con dốc nhỏ in đầy dấu chân ướt
Người qua rồi, chỉ còn lại cô đơn
Quán cà phê khép hờ ô cửa gỗ
Khói bay lên như nỗi nhớ chập chờn
Mưa Đà Lạt không ào ào dữ dội
Chỉ rỉ rả như kể chuyện ngày xưa
Chuyện ai đó đã từng ngồi rất lâu
Chờ một người… nhưng người chẳng bao giờ tới
Sương phủ xuống, cả thành phố ngủ quên
Tiếng mưa rơi thành bản nhạc không lời
Ta đứng đó, giữa đất trời se lạnh
Nghe lòng mình… cũng ướt tự bao giờ.