11/11/2021
Bạn có kỉ niệm nào với mùa quỳ tháng 11 không? Kể cho Tripee Dalat nghe nhé
TẢN VĂN [...TRAO ĐÓA DÃ QUỲ CHO EM...]
Ikig*i Room buổi sớm, Em kéo toang nhẹ tấm màng mỏng hứng chút nắng, vươn vai nghít mũi theo mùi hoa cỏ ướm sương mai tinh khiết, bừng lên xông vào phòng nhỏ từ cánh rừng xa.
- Em! Mau lên – Anh với tay, vẫy vẫy, giơ cái máy chụp hình nhỏ cũ kỹ đeo trên cổ Anh.
- Sao anh đến sớm vậy! Em vọng xuống
- Còn sớm, đi với anh chỗ này, chụp hình cho em! Anh chở Em đi! – Anh tíu tít.
- Khoan! Đi đâu cái đã? – Em ngờ vực
- Suỵt! Bí mật! – Anh đặt ngón trỏ lên miệng, mỉm cười.
* * *
Tháng 11, Chiều Hồ Xuân Hương phai nắng. Mây xà, bao trọn trắng xóa xuống cả mặt hồ. Em xách đôi guốc đỏ gãy ngang lửng thửng dạo bước thảm cỏ. Chiều hôm nay không khí hanh hanh se sắt, đôi chân trần tím lên lạnh. Anh - Phô-tô-ráp-phơ nghiệp dư đang chụp choẹt gần đó, lia điện thoại đủ kiểu. Cả hai, Em và Anh, đều một mình.
* * *
- Em ơi! Cho anh xin chụp em một tấm hình nhé – Anh hớn hở, e dè nhỏ nhẹ, giơ 1 ngón tay, hành động rụt rè.
- Tự nhiên đi anh! – Cô nhìn thăm thẳm xa, có lẽ không quan tâm.
- Nè! Đẹp và thơ mộng quá, cảm ơn Em! – Anh khoe thành quả.
Em ấy vẫn đủ cảm xúc nhìn vào màn hình nhỏ của anh, nhát gừng và mỉm cười thật nhạt!
– Uh! Đẹp! Giữ kỹ nhé! Bước khẽ, chợt Em ngại ngùng xoay ngược nói vọng về phía Anh.
- Ok! Em! Cafe cùng Anh chứ! Cảm ơn em vì tấm ảnh! – Anh lại tíu tít
- Được thôi! Lạnh quá! Tìm một quán ấm nhé! - Cô túm đôi tay, phù hơi tỏa khói
- Lên xe nè! - Anh nhanh nhảu chạy lấy chiếc xe gắn máy thuê đặt phía trên bờ Hồ.
Anh tháo vội chiếc áo Jacket:
– Nè! Em lạnh đó! Mặc vào đi! Tới quán trả anh! – Anh thật gỏn lọn.
Chiều đến vội với một cơn mưa phùn. Cả hai nép vào một quán nhỏ và cũ nằm nép một góc bên bờ hồ.
- Bailey Cafe sữa nóng, Anh nhé! – Em lướt nhanh menu và chọn món quen thuộc nói với Anh phục vụ.
- Socola sữa nóng! Anh chọn.
- Đây! Trả anh áo khoát! – Cô chuyển ngang vô tự lạnh lùng.
- Em giữ đi, một chút sẽ lạnh, Cho anh địa chỉ em cư ngụ đi, Mai anh đến nhận! – Anh cũng háo hứng và nhiệt thành.
- Hana House Đào Duy Từ phường 4, nơi quen thuộc mỗi khi Em lên Đà Lạt – Em nói.
- Bạn em đâu? Anh hỏi
- Em đi một mình! Lại vẫn kiểu nhát gừng, Em nói:
- Ờ! Anh cũng thế! Chút, lên xe anh chở về nhé! – Anh đởm đáng, ga lăng.
- Được thôi, hứa nhé! Cô mỉm cười.
22h00, Em được Anh đưa về. Tạm biệt đầu hẻm. Đèn đường ủ một lớp bóng loáng do cơn mưa phùn, nhem nhém hắt nhẹ ánh đèn loang ướt lên ngỏ nhỏ. Chiếc cửa sổ phòng Ikig*i ấy lùa vào hơi sương lạnh ngắt. Thật đã, Em thả lỏng người nơi căn phòng nhỏ, ngắn mưa phùn hắt ngoài hiên.
Buổi cà phê mải miết đầy đủ những cung bậc cảm xúc của hai kẻ lữ hành cô đơn tự tìm bình yên nơi vùng đất lạnh. Trong tận thâm tâm, có một nỗi niềm khôn tả của Em và của Anh. Điều đó điều được nhận ra từ cả hai. Chẳng biết câu chuyện của họ thế nào, nhưng só một sự thật sau câu chuyên, tưởng chừng trái tim sẽ bớt se thắt lại để tìm bình an tại vùng đất Đà Lạt, nhưng xúc cảm và sự tổn thương dường như rất khó hiểu và cho qua:
- Anh sợ yêu phải không? Cô hỏi trong lúc ngớp một chút Bailey nóng và mắt nhìn xuống cốc.
- Chân thành quá! Nên cũng là một cái lỗi sao? Anh do dự, nhưng ánh mắt trìu mến
- Em thì đã đánh rơi một ân tình – Cô hối lỗi chia sẻ
- Chắc duyên chỉ đến đó thôi! – Anh an ủi và hiểu biết.
* * * * * *
Có hai con chim líu lo ríu rít, lờn vờn đuổi nhau bên dưới tán lá. Em thấy nắng nhẹ điểm điểm vào trong từng mảng lá làm lấp lánh. Bên ngoài còn hơi sương mà Anh đã vội đến sớm chờ Em dưới tán hoa giấy của Hana House. Điểm nhẹ đôi môi nhỏ cam cam, vẫn phong cách Vintage xuân thì chín chắn kiểu cô gái Đà lạt cùng nón cối, đầm trắng. Anh nhìn Em mà cảm thấy khoan thai, bình yên và man mác, kiểu gì đó mong muốn gắn bó.
- Anh thầm khẽ: - Đẹp quá! Đôi môi kia!
- Cô liếc mắt nhẹ: - Đừng bảo, mặt mình còn ngái ngủ tức cười chăng?
Chiếc Vespa lùn rất cưng, màu xám trắng, hơi xước, vậy mà Anh thuê ở đâu chạy đến đón. Hợp tình. Anh rất tỉnh và đẹp trai trong cái bộ dạng giầy boot cao ráo, thun trắng lót trong, áo khoát sơ mi cam, Jean bó, kính cận, nhấn cái máy ảnh cũ trước ngực, vậy mà chuyên chụp điện thoại. Chẳng hiểu!
Em xuống tới cổng. Anh đón.
- Em mình đi đây nhé! Anh vừa dắt xe, vừa dòm lại cười hỏi:
- “Quỷ dzà” được không chàng? – Em dí dỏm:
- Ơ! Sao cùng ý nhỉ? Anh cười lớn.
- Tháng 11 mùa đẹp nhất Đà Lạt mà! Mùa Hoa vàng nở rộ của cao nguyên! Tìm chút bình yên và thanh xuân sau những mê mụi thôi! – Em sâu sắc
- Lên đường thôi, Em ngồi cho cẩn thận vào! Anh kéo nhẹ gác chân và nhìn đôi chân em đặc đúng vị trí, an toàn. - Cung Đèo Prenn – Liên Khương nhé! Rộ lắm! – Anh cuốn quít hí hửng đáp.
Tạch - tạch máy Vespa nổ nhẹ. Anh vững tay lái đưa Em lướt êm vòng veo trong sớm ửng nắng nhẹ xuống chân đèo, tâm tư Em trở nên mông lung, có một chút vỡ òa trong cảm giác chăm sóc của Anh. Hình như mình đã từng! Chợt Em thật sự chơi vơi. Anh líu tíu ra rả nói. Em xao nhãng nhìn quanh, thoáng chốc trả lời vài câu lãng xẹt. Cả hai cười phá lên. Chỉ Em biết mình ra sao!
- Wow! Sao anh biết chỗ này, con đường đất và Hoa, trời ơi! - Cô tí tửng lên
- Sao không? Đây, đây, dòm đi! Anh cũng hỏi và nghiên cứu chị Google lắm! Anh thích vì sự hoang dại, tự nhiên của nó! – Anh lém lỉnh
- Em thích sự mong manh của cánh hoa! – Cô cũng tíu tít lái theo
- Nào! Tận dụng còn sớm, chưa ai! Em hồn nhiên đi! – Anh mau mảnh gọi
- Chụp em hả! – Đây! Cô tít mắt
- Ủa? Sao lại giơ V (Victory), kiểu khác đi! Cổ quá! Nữ hoàng chốn “Quỷ Dzà” phải thật sự hoang dại và tự nhiên hơn! – Anh lại ghẹo
Quả thật, Em muốn khác đi trước! Muốn đổi bản chất mình từng là cô gái trước đây của quá khứ, cuồng nhiệt hiểu tình yêu nhưng vụn về, ích kỷ! Em bắt đầu mạnh mẽ theo kiểu sau này! Nhưng lại nhớ từng khoảnh khắc đã không tôn trọng “Anh” của Em thời quá khứ! Và chỉ năm trước thôi! Từng cung đường Dã Quỳ đã chứa hình ảnh hai đứa! Em đến đây vì lý do đấy. Nhưng em đã đánh mất! Và hôm nay, “Anh” của sau này lại đến. Cảm giác lo sợ lại đến. Khuôn đúc!
- Rồi Rồi! Tự nhiện và hoang dại một chút theo ý Anh nhé! – Em với tay hái một đóa hoa Dã Quỳ! Rón rén cài lên mái tóc trái, nhắm mắt nghiên đầu vào bụi Dã Quỳ thấp gần đó!
-Tách – Tách – Đẹp ghê! - Anh lia tay lia chân, ngồi nằm đủ kiểu khiến cô cười rần lên! Anh phát giác Em tạo hình như thế mới giống con người Em hiện tại, khác lắm với hôm qua trong buổi Cafe. Cớ sao lại thế? – Anh trầm ngâm!
- Nắng lên rồi! Bạt ngàn cả hoa! Chụp phía sau lưng giúp em với! - Cô hớn hở đề nghị Anh
- Chờ Anh! – Anh đến bên những cụm Dã Quỳ bên đường, mà vô tình ai đó đụng phải đã gãy ngang gom lại từng bông rất đẹp, nâng niu.
- Anh làm gì thế? – Cánh Hoa gãy rồi!
- Đây! Anh giấu cánh hơi nát, 1, 2, 3, 4, ...9 bông. Một đóa Dã Quỳ to bự! – Anh chậm rãi vừa tẩn mẩn kỳ công, vừa mỉn cười đưa Em.
- Anh sao nhẹ nhàng và bình yên quá! Cô thầm nghĩ thoảng qua và khẽ mỉm
- Xong! Quá đẹp! Làm cô công chúa xứ động Hoa Dã Quỳ Vàng em nhé! – Anh cười.
- Đẹp nè! Em tạo dáng luôn nhe! – Em xúng xính lại váy trắng, xỏa vuốt lại mái tóc dài và cầm đóa Hoa lắc lắc mừng rơn vì chiếc đạo cụ xinh xắn, xoay lưng thẳng và đi ngang ra giữa khung đường làng trống vắng, hai bên cả dàn Hoa vàng rướm màu nắng long lanh.
- Góc này quá đỗi đẹp! – Anh nói lớn và đã đứng tự trên chiếc Vespa lấy độ cao chụp xuống! Anh xử dụng chiếc máy ảnh cũ chụp cho cô.
Xa mênh mông. Cảm giác thời gian dừng lại trong khung cảnh hoàn mỹ chỉ có Anh và Em. Hai con người xa lạ chỉ có chung cảm xúc bâng khuâng, nhàn nhạt nhưng hứng thú cho nhau những thi vị.
Anh lén bước xuống! Đặc cái máy điện thoại dựng trên đầu Chiếc Vespa, canh góc cẩn thận, ấn chế độ chờ 10s liên tục. Anh đi về phía Em nói:
- Đây! Để anh chỉnh lại đóa hoa! Tay em cầm đóa Hoa phải thế này – Nhẹ thôi, chân em nâng gót bên này nè! Đầu em cuối xuống và nhớ giữa ánh mắt khẽ nhẹ nhìn Hoa thôi, mỉm cười xem nào! Anh chụp chân dung nhé!
- Anh chu đáo quá! – Em khen
Anh vừa đi cười vừa cười phá lên, cô chẳng hiểu tại sao và cũng không hỏi, vì mãi mê thao tác Anh chỉ và bắt đầu yêu kiều! Chỉ có Anh biết Em đã từng như người yêu cũ. Ngày đã rất cũ! - Anh thầm nghĩ trộm
* * * * *
Em mang đóa Dã quỳ về cắm vào bình hoa, đặc trên chiếc bàn cũ nơi cửa sổ phòng Ikig*i Hana House. Cảm giác lan tỏa bình yên. Sao căng phòng thời gian này cuốn hút em đến vậy!
-Tách! – Em tặng cho mình một tấm chân dung cùng đóa Hoa Dã Quỳ anh kết, đăng lên dòng trạng thái: “Trở lại cùng Em, Dã Quỳ ơi!”
* * * *
Anh về Sài Gòn trước một ngày do đột xuất công việc. Một thoảng chốc buồn man mác diễn ra trong tâm trí Em. Muốn kết bạn cùng Anh cũng chưa đủ can đảm. Sự tự tin trong Em dần mất. Cảm xúc khô khốc. Chộn rộn và lơ đãng, cuốn hút và sâu lắng mà chỉ có Đà Lạt mới mang lại được, Em muốn ở lại Đà Lạt thêm vài ngày để tân hưởng dư âm quá khứ. Cảm xúc của những người cô đơn vậy mà có lúc đẹp riêng. Lý lẽ của kẻ cô đơn khác lắm.
Em ngồi góc quán cũ mà bữa đầu gặp Anh. Vẫn Bailey cà phê sữa nóng thi thoảng khói. Mai Em về lại Sài Phố! Ai đó kết bạn cùng Em trong Zalo.
Anh.
Cảm giác rưng rưng và vui lên! Em đồng ý, trong vòng 3 phút, một tấm ảnh chuyển đến em kèm theo tin ngắn:
- Tặng em! – Nữ Hoàng Dã Quỳ. Anh bộc bạch. Em đỏ mặt lên, mỉm cười và sướng rơn, vì tấm ảnh quá đẹp. Bao la Hoa Vàng ngập tràn mà giữa con đường nhỏ vắng, có Anh, có Em, có Dã Quỳ và có một sự tỉ mẫn yêu hoa cùng nhau, pha loãng lớp sương và hòa nắng,. Màu hình cũ rêu phong nhưng ấm áp.
- Anh chụp hồi nào? Đẹp vô hồn Em gửi lại tin
- Thủ thuật gây tưởng nhớ đấy thôi! – Anh gửi Icon cười mỉm
- Em xin nhé! - Em hào hứng
- “Trao đóa Dã Quỳ cho Em” – Hãy đặt tên cho trạng thái nếu đăng lên mạng, Em nhé!
- Chắc chắn rồi, theo ý Anh vậy! – Một chiếc Icon Thanks em gửi
- Đây là điều anh chưa từng làm với người trước! - Anh đau đáu chia sẻ
- Uhm hửm! – Em hòa theo, im khẽ. – Sao lại làm cho em điều này? Em tiếp lời
- Anh chỉ làm theo trái tim mách bảo, sự chân thành trong anh còn! – Anh ngậm ngùi
- Vậy hãy cho nhau cơ hội quay về! Em nhắn nhanh
- Không! Anh sợ! – sự nghi hoặc dấy lên trong Em, hỏi dồn:
- Đánh mất một lần nữa sự chân thành của mình, rồi lạnh toát! – Anh nói
- Em hiểu!! – Cô ngậm ngùi với sự thương tổn của Anh!
- *Vậy em có thể gửi một guồng gió mới mang anh đến bình yên?* Em đã viết. Khựng lại và dần xóa đi...Một cái Icon *nước mắt*. Rồi im lặng
* * *
Những dòng tin nhắn kết thúc. Cuối cùng, trái tim Em cũng chẳng thể đủ mạnh mẽ để tiếp tục tìm cho mình một sự chân thành mới như Em đã từng được trọn vẹn từng cảm xúc. Anh cũng thế, khờ khạo và cũng chẳng thể đủ năng lượng bức phá cho mình một sự tỉnh táo trong yêu thương bởi sự sợ hãi xúc chạm đến đấy của cảm xúc. Hai kẻ xa lạ, gần nhau rồi lại xa nhau. Đến được rồi đi được, những cảm xúc ngắn ngủi chỉ lan tỏa trong không trung và bay mất phương hướng. Không biết Sài Gòn hoa lệ vậy có chứa nổi những cô đơn của khách lữ hành từ Đà Lạt về chăng? Sẽ có một mùa Hoa nở Dã Quỳ đón họ vào năm sau?
Đà Lạt ơi! hãy mang họ và cho họ thêm một cơ hội gần nhau bình yên!
và sẽ gắn kết giúp họ!
-----------------------------
CÔNG TY CỔ PHẦN TRIPEE
Tripee - Your Unique Experiences
Hotline: 0931.110.326
Tổng đài 079.740.2288 (Bấm số 3) đặt tour du lịch
Web: https://tripee.com.vn/
Email: [email protected]
Địa chỉ: 10/61 Đào Duy Từ Đà Lạt, Phường 4, Thành phố Đà Lạt