13/06/2025
“Thủ Dầu Một không còn. Bình Dương cũng không.”
Nghe mà nghẹn. Cái tên từng gắn trên bảng hiệu trường học, trên giấy khai sinh, trên từng lá thư gửi đi – giờ chỉ còn là quá khứ.
Thủ Dầu Một – không chỉ là một địa danh. Đó là quê. Là nơi tôi thuộc về. Là mùi dầu thơm từ những hàng cây, là chợ Thủ sáng sớm đông đúc tiếng người, là những buổi chiều chậm rãi trên đường Cách Mạng Tháng Tám. Cái tên ấy mộc mạc, giản dị, nhưng trong lòng người dân nơi đây, nó đầy tự hào.
Bình Dương – hai tiếng ấy gói ghém cả một miền đất hiền hòa, từng bước hóa rồng từ một tỉnh nghèo. Bao thế hệ lớn lên, sống và cống hiến dưới cái tên ấy. Vậy mà giờ, nó lặng lẽ biến mất khỏi bản đồ hành chính, như chưa từng tồn tại.
Tôi hiểu, phát triển là điều không thể tránh khỏi. Nhưng có những mất mát không phải lúc nào cũng được bù đắp. Một cái tên mất đi, là một phần ký ức bị xóa mờ. Là nỗi đau âm thầm mà chỉ người ở lại mới hiểu.
Dù sau này người ta gọi nơi này bằng tên gì, thì trong lòng tôi – mãi mãi vẫn là Thủ Dầu Một, mãi mãi vẫn là Bình Dương.
Mất đi cái tên Bình Dương, mất đi Thủ Dầu Một, là mất đi một phần hồn của vùng đất này. Nhưng rồi sau cùng, lịch sử vẫn tiếp tục – và người dân nơi đây bước vào một hành trình mới, khi quê hương mình giờ đã là một phần của TP.HCM mở rộng.
Từ một tỉnh công nghiệp năng động, giờ đây Bình Dương hòa vào nhịp sống của đô thị lớn nhất cả nước. Những con đường từng dẫn ra ruộng vườn, giờ dẫn thẳng vào những tuyến metro, những đại lộ nối liền vùng kinh tế trọng điểm phía Nam. Tốc độ sẽ nhanh hơn. Dòng người, dòng vốn, dòng cơ hội sẽ cuộn chảy dữ dội hơn. Nhưng giữa tất cả, sẽ có những người vẫn giữ lại trong mình cái chất chân thành, kiên cường và nghĩa tình của đất Bình Dương xưa.
Chúng ta mang theo ký ức Thủ Dầu Một, mang theo hồn cốt Bình Dương mà bước vào một chương mới – không chỉ để sống, mà để giữ gìn và nhắc nhớ: nơi từng là tỉnh lỵ, từng là quê hương nhỏ, giờ đây góp phần viết nên tương lai của một thành phố lớn.
Không còn cái tên cũ, nhưng linh hồn thì còn mãi.
Không còn ranh giới xưa, nhưng tình quê thì không nhòa.
Hành trình mới bắt đầu – và ta bước tiếp, vừa tiếc nuối, vừa kiêu hãnh.