04/03/2026
MỘT CUỘC TRÒ CHUYỆN KHIẾN TÔI NHÌN LẠI VÙNG ĐẤT NÀY THEO MỘT CÁCH KHÁC
Có những cuộc trò chuyện tưởng chừng rất bình thường…
nhưng khi kết thúc lại khiến mình suy nghĩ rất lâu.
Tuần rồi, tôi có dịp trò chuyện với chị Nguyễn Thị Ngọc Dung – Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch. Ban đầu tôi chỉ định hỏi chị về chương trình hành động khi ứng cử tại khu vực An Hội – Phú Khương – Bến Tre – Sơn Đông – Phú Tân – Giao Long.
Nhưng cuộc trò chuyện lại đi theo một hướng thú vị hơn.
Chị không bắt đầu bằng kế hoạch hay dự án.
Chị kể rằng có lần đứng bên sông vào buổi chiều, chị tự hỏi:
Tại sao có những nơi không có gì đặc biệt… mà du khách vẫn tìm đến?
Còn nơi mình sống – có sông, có vườn, có con người hiền hòa – đôi khi lại chưa phát huy hết giá trị?
Và rồi chị nói một câu khiến tôi nhớ mãi:
>> “Có lẽ lâu nay chúng ta nhìn từng nơi riêng lẻ, mà chưa nhìn cả khu vực như một hệ sinh thái chung.”
---
Mỗi phường là một mảnh ghép
Trong câu chuyện của chị, khu vực An Hội – Phú Khương – Bến Tre – Sơn Đông – Phú Tân – Giao Long không phải là 6 địa bàn tách rời.
Chị gọi đó là một bức tranh có nhiều mảnh ghép.
Mỗi nơi có một vai trò.
Và khi ghép lại, nó có thể trở thành một không gian sống và phát triển rất đáng tự hào.
---
An Hội – nơi thành phố có thể thức dậy về đêm
Chị nói An Hội giống như “phòng khách” của khu vực.
Nếu đi một vòng buổi tối, ta sẽ thấy nơi này còn nhiều tiềm năng chưa được đánh thức.
Chị hình dung những tối cuối tuần:
những quầy ẩm thực nhỏ,
những gian hàng đặc sản địa phương,
những nhóm nhạc đường phố,
những gia đình đi dạo sau bữa tối.
Một khu phố sáng đèn buổi tối không chỉ thu hút khách.
Nó có thể tạo sinh kế cho rất nhiều hộ kinh doanh nhỏ.
---
Phú Khương – nơi thành phố thở chậm lại
Chị nói một câu rất hay:
“Một đô thị không chỉ cần nơi làm việc.
Mà cần nơi để sống.”
Phú Khương có thể trở thành không gian văn hóa – thể thao cộng đồng:
những công viên xanh hơn,
những hoạt động thể thao cuối tuần,
những sự kiện văn hóa nhỏ nhưng ấm áp.
Một thành phố đáng sống không phải là nơi có nhiều nhà cao tầng nhất.
Mà là nơi người dân cảm thấy bình yên khi trở về nhà.
---
Phường Bến Tre – nơi dịch vụ địa phương có thể lan tỏa
Điều khiến tôi bất ngờ là chị không nói nhiều về những dự án lớn.
Chị nói kinh tế đô thị có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ:
một quán cà phê đẹp,
một căn homestay nhỏ,
một cửa hàng bán sản phẩm địa phương.
Nếu nhiều gia đình cùng tham gia, kinh tế địa phương sẽ lan tỏa rất nhanh.
---
Sơn Đông – Phú Tân: nơi giữ lại màu xanh
Nhiều nơi phát triển nhanh đã phải trả giá bằng việc mất đi thiên nhiên.
Nhưng Sơn Đông và Phú Tân vẫn còn những khu vườn rất đẹp.
Chị nói nếu tổ chức tốt du lịch trải nghiệm:
tham quan vườn,
trải nghiệm làm nông,
farmstay nhỏ,
thì vừa giữ được môi trường, vừa giúp người dân tăng thu nhập.
Bởi vì du khách hôm nay không chỉ muốn “xem”.
Họ muốn trải nghiệm đời sống thật của vùng đất.
---
Giao Long – nơi kết nối công nghiệp và đời sống
Giao Long có khu công nghiệp.
Nhưng nếu phát triển thêm các dịch vụ ăn uống, lưu trú, thương mại… thì cơ hội sẽ không chỉ dành cho doanh nghiệp.
Người dân xung quanh cũng có thể tham gia vào chuỗi dịch vụ đó.
Khi công nghiệp và đời sống địa phương kết nối với nhau, kinh tế sẽ phát triển hài hòa hơn.
---
Khi các mảnh ghép kết nối lại
Cuối buổi trò chuyện, chị nói một cách rất giản dị:
An Hội – nơi đón khách.
Phú Khương – không gian văn hóa cộng đồng.
Phường Bến Tre – dịch vụ đô thị.
Sơn Đông – Phú Tân – vành đai sinh thái.
Giao Long – kết nối công nghiệp và dịch vụ.
Khi các khu vực này liên kết với nhau, chúng ta không chỉ nói về du lịch.
Chúng ta đang nói về:
việc làm,
sinh kế,
môi trường sống,
và tương lai của con em mình.
---
Điều tôi nhớ nhất trong cuộc trò chuyện là câu này:
“Phát triển bền vững không bắt đầu từ những dự án thật lớn.
Nó bắt đầu từ những điều rất giản dị.”
Một con đường sạch hơn.
Một khu vườn mở cửa đón khách.
Một khu phố sáng đèn vào buổi tối.
Một người trẻ có thể ở lại quê hương để lập nghiệp.
Có lẽ nếu mỗi “mảnh ghép” đều phát huy đúng giá trị của mình,
bức tranh chung của vùng đất này sẽ tự nhiên trở nên đẹp hơn.
Và khi đó, nơi chúng ta đang sống –
An Hội, Phú Khương, Bến Tre, Sơn Đông, Phú Tân, Giao Long –
không chỉ là nơi để ở.
Mà là nơi để tự hào.