14/05/2026
Sáng thứ Hai, một tuần mới bắt đầu. Không khí văn phòng buổi sớm thường mang một vẻ uể oải, nhưng phòng họp lớn lúc này lại nóng hừng hực. Hôm nay là buổi họp triển khai kế hoạch KPI mới cho quý tới.
Ở đầu bàn, Anh A – chủ doanh nghiệp tư nhân nhỏ, bắt đầu buổi họp bằng một bài thuyết trình rực lửa. Trên màn hình máy chiếu là hình ảnh của những triệu phú, những doanh nhân trẻ thành đạt. Anh A bắt đầu "bơm" vào đầu mọi người những tư tưởng vĩ đại: "Con người sống là phải có khát vọng, phải có mục tiêu lớn để vươn lên! Các bạn nhìn chị W trên mạng xã hội kia kìa, một ngày làm việc 20/24 giờ, cống hiến hết mình, ngủ nghỉ chỉ là thứ yếu. Muốn thành công, muốn chạm tay vào đỉnh cao thì phải gạt bỏ sự lười biếng, phải gồng mình lên mà chạy đua với mục tiêu!"
Dưới hàng ghế, các nhân sự dán mắt vào màn hình và gật đầu như vịt với ánh mắt ngưỡng mộ. Ma trận công sở đang vận hành hoàn hảo, dùng hình ảnh "người thành công" để kích hoạt lòng tham và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau của mỗi cá nhân.
Sau khi thuyết trình xong anh A đưa ra bản kế hoạch và một KPI trên trời, và anh hỏi X có thấy vấn đề gì về kế hoạch và KPI này không?.
X nhẹ nhàng đáp lại, giọng bình thản như mặt nước hồ: "Dạ anh A, em hiểu kế hoạch này rất quan trọng. Em đã hình dung được những phần cốt lõi nhất... Tuy nhiên KPI quá cao so với tình hình kinh tế hiện tại. Anh nhìn xem, dầu tăng rồi giảm, nhưng mặt bằng giá các mặt hàng đều đã thiết lập giá mới. Vàng chưa tạo xong đỉnh chứng tỏ nền kinh tế chưa tạo xong đáy để đi lên. Dân lúc này chỉ thích mua vàng. Thử hỏi dòng tiền chảy ngoài xã hội giờ còn bao nhiêu và sản phẩm của chúng ta có thực sự cần thiết với thị trường lúc này không?
Nên em thấy anh đặt KPI là quá cao, tuy nhiên em cũng vẫn cố gắng hết sức trong phạm vi của mình. Còn kết quả ra sao, em không dám nói trước.
Anh A đập tay xuống bàn, giọng đanh lại:
"X! Cô đang ngụy biện cho sự yếu kém năng lực của mình bằng lý thuyết suông à?
Không có mục tiêu, không gồng lên chạy thì công ty này sụp đổ lâu rồi! Con người sống là phải có ước mơ, có mục tiêu lớn để mà hướng tới, để mà đạt được. Cô sống kiểu bình thản đó thì bao giờ mới thành công, bao giờ mới mua được nhà, được xe?"
Cả phòng họp lại cúi gầm mặt. Câu nói của Anh A đánh trúng vào nỗi sợ nguyên thủy của Ma trận văn phòng: Nỗi sợ nghèo khó, sợ thua kém, và cơn khát khao "Thành đạt".
X nhận ra: Anh A đang cố chống lại quy luật của vũ trụ (Pháp). Khi dòng tiền xã hội bị thắt chặt, việc ép KPI cũng giống như cố vắt nước từ một hòn đá khô. Anh ta đang stress không phải vì X chậm tiến độ, mà vì anh ta không dám "Oke luôn" với thực tại kinh tế.
X hiểu rằng anh cũng đang bị stress nặng vì những áp lực dòng tiền, tiền lương nhân viên, tiền mặt bằng trăm triệu mỗi tháng đang đè nặng lên vai anh... Anh đã gồng mình làm việc 16 - 18 tiếng một ngày, bắt chước những hình mẫu thành công 20/24 giờ trên mạng xã hội để cố điều khiển cái công ty này đi lên.
X mỉm cười trừ, không tranh luận thêm nữa. Cô hiểu rằng tại thời điểm này, mọi lời giải thích đều vô nghĩa trước một Bản ngã đang bị nỗi sợ hãi kiểm soát giam cầm. Cô chọn cách giữ sự im lặng trọn vẹn, quay trở lại vị trí người quan sát.
Tiếng chuông báo hết giờ làm việc vang lên, X thong thả dọn đồ và tan ca. Sân khấu giao dịch giá trị của cô đã khép lại, cô nhẹ nhàng bước ra khỏi văn phòng để trở về với không gian tĩnh lặng của riêng mình.
Nhưng trong căn phòng giám đốc đóng kín, Anh A vẫn ngồi bất động.
Góc máy lúc này chính thức lật ngược, chui sâu vào trong thế giới nội tâm đầy giông bão của người đàn ông mang danh "Ông chủ". Cú cười trừ và sự im lặng nhẹ bẫng của X như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái Ego đang tổn thương sâu sắc của anh.
Anh A nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống nơi X vừa ngồi, lồng ngực thắt lại bởi một cảm giác nghẹt thở quen thuộc.
Anh nới lỏng chiếc cà vạt, lấy tay day trán. 11 giờ đêm, văn phòng tư nhân rộng lớn chỉ còn lại ánh đèn leo lét trên bàn làm việc của anh.
Mọi người trong công ty nhìn anh như một "vị thuyền trưởng quyền lực", ngưỡng mộ cái mác đi xe sang, làm chủ doanh nghiệp, nói năng hừng hực khí thế. Trên mạng xã hội, anh đắp lên mình chiếc mặt nạ của sự thành đạt, hô hào cày cuốc 16 - 18 tiếng một ngày. Nhưng ngay lúc này, khi đối diện với bốn bức tường, anh thấy mình là kẻ cô đơn và rệu rã nhất.
X nói đúng, và chính sự đúng đắn trần trụi đó đã đâm trúng nỗi sợ nguyên thủy mà anh hằng che giấu: Nỗi sợ công ty sụp đổ. Mỗi buổi sáng mở mắt ra, Ma trận thực tại ném vào mặt anh một núi hóa đơn: tiền mặt bằng trăm triệu mỗi tháng, tiền lương của cả mấy chục con người đang gật đầu như vịt lúc sáng, tiền thuế, tiền hàng... Trong khi đó, dòng tiền ngoài xã hội tắt nghẽn, người dân chỉ thích ôm vàng. Anh stress không phải vì X yếu kém, anh stress vì anh không dám "Oke luôn" với thực tại của nền kinh tế. Anh đang cố vắt nước từ một hòn đá khô, cố nhồi nặn một cái KPI trên trời để tự trấn an cái Bản ngã đang run rẩy của mình.
Anh A biến mình thành con lừa tội nghiệp, tự treo củ cà rốt "mục tiêu lớn" trước mặt rồi điên cuồng chạy, để rồi rò rỉ năng lượng đến mức mất ngủ triền miên.
Nhìn xuống đường phố thênh thang qua ô cửa kính, anh bỗng nhận ra một nghịch lý cay đắng: Anh có nhiều tiền hơn X, chức cao hơn X, là chủ của X... nhưng cô nhân viên của anh lại đang tự do và bình an hơn anh gấp vạn lần. X biết "rút phích cắm" để bảo vệ bình năng lượng sau giờ làm, còn anh thì vẫn đang tự "vả" vào tâm mình bằng sự kháng cự và khao khát kiểm soát tương lai.
Lần đầu tiên, vị chủ doanh nghiệp sắt đá tự hỏi: "Con người sống là phải có ước mơ, có mục tiêu... nhưng nếu ước mơ đó biến mình thành nô lệ, biến nội tâm thành một hố đen lo âu, thì mình có đang chơi một trò chơi mà mình không bao giờ thắng?"