19/04/2021
Tôi thích uống cafe, đọc sách và pha chế. Cái này, tôi cũng mới nhận ra gần đây thôi. Phải mất hai mươi mấy năm, để nhận ra những thứ đã tồn tại từ lâu trong huyết quản, và những sở thích này cũng thật đồng điệu...
Lần đầu tiên tôi được uống cafe là khi mới lên năm, chị gái gửi về cho bố quà tết, cafe Trung Nguyên (tôi biết đến cafe lần đầu là qua Trung Nguyên, vậy nên tôi vẫn luôn cảm thấy Trung Nguyên là thương hiệu cafe ngon và chất, dù bây giờ, có nhiều lời bàn tán, tôi vẫn tin chú Vũ sẽ đưa cafe Việt Nam ra khắp toàn cầu, và luôn cảm ơn Trung Nguyên, đã là một phần của tuổi thơ tôi)
Vì muốn uống cafe đúng điệu nhất, nên tôi học đòi cách pha từ dăm bảy người, cứ hế ai uống cafe là tôi lại lân la hỏi cách họ uống và về pha theo rồi chế thêm nhiều động tác. Vậy nên, tôi phân ra được 5 7 loại, loại uống xong thì xác định ngất ngây, và có loại chỉ dành cho phái quá yếu :v
Rồi cafe trở thành nghiện ngập, cái nghiện ấy cho tôi quen với nhiều người thú vị, và từ lúc nào, mong muốn nhỏ nhoi của tôi là mở một quán cafe sách. Đó chẳng phải là chốn để kinh doanh, tôi chỉ mong mở một quán cafe đúng nghĩa, nơi tôi đi về được thưởng thức ly cafe có vị riêng tôi, và đọc những quyển sách tôi chọn.
Lớn dần lên, điều mong mỏi ấy chẳng hề phai nhạt mà ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Rồi thì tôi cũng mở được một quán cafe, tuy không giống trong tưởng tượng nhưng cũng là đứa con tinh thần mà tôi tâm huyết vô cùng. Mở quán, ai cũng bảo thuê người pha chế là xong, nhưng tôi lại cứ thích, khách hàng đến quán tôi phải có một cái gì đó mang về, phải được thưởng thức món đồ uống có phong cách của riêng tôi. Vậy nên, tôi bày đặt học đòi tập tành pha chế, những món đầu tiên cũng được hoan nghênh, dù so với chuẩn là chưa thể đánh giá được. Rồi tôi mầy mò như thế, cứ thay đổi cái này, bỏ bớt cái kia cho ra cái công thức mới. Chẳng còn tâm trí để tâm đến chi phí - doanh thu, chỉ để tâm xem khách đến có dùng hết nước không; ai mà còn để thừa là lân la hỏi chuyện xem có phải do pha dở hay không :3
Đến giờ, khi đã trở nên sâu sắc hơn và có nhiều cơ hội, có ai bảo tôi làm quản lý quán này nọ, thì chắc tôi cũng vẫn chọn làm chân pha chế hơn. Tôi thích người ta uống nước tôi pha và kêu Good, good :v , mà phải uống đến giọt cuối cùng ấy.
ÔI, thế là tôi mới biết thêm, là hóa ra tôi có sở thích như vậy
Và mấy cái sở thích này, làm tôi vui quá
Rồi thì tôi cũng có một chốn đi về như thế
Mái nhà xinh xinh
Có dàn hoa leo đủ màu
Một vài món nước hay hay
Coffee đắng
Bên quyển sách ngọt ngào
:3