09/05/2026
Sáng nay có một người bạn nhắn: “Anh ơi, báo viết về anh kìa.”
Mình mở ra đọc. Bài nói về rừng dừa Bảy Mẫu — có cái đẹp, có cái phiền, có cả những điều mình vẫn đang cố làm tốt hơn mỗi ngày. Thật. Không tô vẽ.
13 năm trước, mình bắt đầu ở Cẩm Thanh. Bà con quê mình vốn chài lưới, lợp lá dừa. Rồi du lịch đến. Thuyền thúng được khoác lên một đời sống mới. Mỗi mùa, mỗi nhóm khách, mỗi câu chuyện — lại dạy mình thêm một điều.
Và 13 năm ở Cẩm Thanh, mình học được một điều giản dị:
“Thuyền thúng chèo nhẹ thì khách mới nghe được tiếng dừa.”
Cảm ơn báo VnExpress. Cảm ơn anh Chris người Mỹ trong bài. Cảm ơn bà con Cẩm Thanh đã giữ lấy con sông, tán dừa, và cái nghề chèo thúng nhẹ như hơi thở.
Và cảm ơn cả người bạn đã nhắn dòng tin sáng nay — để mình biết mình không đi một mình.
🌱 Sabirama Hội An — Cẩm Thanh, từ 2013.
Đà Nẵng- Du khách len lỏi giữa những con lạch nhỏ, trầm trồ màn múa thúng, đôi lúc bị phiền vì tiếng karaoke lớn ở rừng dừa Bảy Mẫu.