19/04/2026
Một ngày đi hái trà cùng Mathieu
Tôi làm chè chưa lâu, còn đang học dần từng chút một. Đầu vụ chè tháng 3 năm ấy, có một người bạn chỉ Mathieu đến chỗ tôi. Anh là người nước ngoài, nhưng rất thích trà, hỏi nhiều và cũng chịu khó đi cùng.
Hôm đó tôi dẫn anh vào trong làng, nơi còn những cây trà cổ thụ. Đường đi nhỏ, quanh co qua sườn đồi như trong chuyện cổ tích. Trên đầu là những cây trà to, cao, nhìn rất già.
Chúng tôi đi mãi mà không gặp ai. Muốn hái cũng không biết hỏi ai vì không rõ cây của nhà nào. Đi một lúc lâu mới gặp một bà cụ, chắc cũng hơn 70 tuổi rồi. Nhưng cụ vẫn khỏe, còn đi rừng, đi nương.
Tôi hỏi cụ về chủ cây trà, cụ bảo: “Giờ người trong làng đi làm hết rồi, phải sáng sớm hoặc tối mới có người ở nhà. Các cháu cứ vào trong mà hỏi.”
Chúng tôi lại đi tiếp. Đường nhỏ như đường mòn, ngoằn ngoèo, hai bên toàn cây trà lớn. Đi mãi vẫn không gặp ai. Đang định quay về thì lại gặp một bà cụ khác.
Tôi hỏi, cụ bảo: “Cây kia là của người khác, nhưng nhà bà cũng có trà. Muốn hái thì đi theo bà.”
Thế là cụ về lấy đồ, rồi dẫn chúng tôi lên núi. Chúng tôi đi theo, vừa đi vừa nhìn những cây trà to trong rừng. Mathieu đi phía sau, cứ nhìn quanh suốt.
Hái xong, cũng đến trưa chúng tôi có mang ít đồ ăn theo và ở đó, tôi ngồi nói chuyện với Mathieu về trà.
Tôi bảo: “Trà với chúng tôi không phải chỉ để pha mời khách. Đi làm nương mệt, chỉ cần đun nước nóng, thả vài cọng trà khô vào là thành bát canh.”
Ở đây, nhiều khi không có gì, chỉ có bát canh trà chan cơm ăn. Nhưng ăn vào thấy đỡ mệt, chúng tôi thấy người khỏe lên.
Tôi múc cho Mathieu một bát, bảo anh ăn thử. Anh ăn xong chỉ gật đầu, cười rồi nói: “Good… good.”
Hôm đó, chúng tôi không chỉ hái được trà.
Chúng tôi hái được cả một câu chuyện.
Một trải nghiệm thú vị.