14/04/2025
Hà Giang – hai tiếng gọi lên là nhớ. Không ồn ào, không hào nhoáng, chỉ là một vùng đất lặng thầm nơi địa đầu Tổ quốc, nơi núi chạm trời và mây vờn chân người qua.
Hà Giang trong tôi là quê hương, là tuổi thơ là tất cả. Với bạn bè, du khách,Hà Giang không chỉ là nơi để đến, mà là nơi để quay về – quay về với những cảm xúc nguyên sơ nhất. Là cảm giác đứng lặng giữa biển đá Đồng Văn, thấy mình bé nhỏ vô cùng. Là khoảnh khắc băng qua những con đường uốn lượn quanh co, mà chỉ cần một ánh nắng nghiêng cũng khiến lòng người chùng xuống.
Thế nhưng, Hà Giang không giữ chân người như phố thị. Những ai đến rồi đi, để lại sau lưng cả những xúc cảm không lời. Và trong sự lặng lẽ ấy, có một nỗi buồn chẳng thể gọi tên, cứ ngấm dần vào từng cơn gió, từng đợt sương sớm – như thể Hà Giang cũng biết buồn, nhưng không nói.
Người ta thường nói: “Đi để trở về.” Nhưng với Hà Giang, có lẽ là “đi để nhớ.” Nhớ những điều rất nhỏ – một ánh nhìn,một cánh đào phai giữa núi đá tai mèo, một cành hoa tam giác mạch nép mình nơi vách đá, một bát cháo ấu tẩu nghi ngút khói. Và rồi nỗi buồn cũng dần hình thành từ những điều nhỏ nhặt đó – không dữ dội, không xé lòng, mà âm thầm và dai dẳng, như mưa phùn miền núi.
Hà Giang không níu người ở lại, nhưng lại khiến người ta day dứt khi rời đi. Như thể nơi ấy từng giữ một phần hồn mình, nhưng không đòi lại. Và người đi, mang theo một nỗi buồn chưa kịp gọi tên.
Đó là một nỗi buồn rất khẽ – không ồn ào, không đớn đau. Chỉ là sự thiếu vắng dịu dàng. Là nhớ một khúc cua, một mùi khói bếp, một cánh đồng hoa nở lặng lẽ giữa trời mênh mông. Là cảm giác muốn quay lại, chỉ để đứng im giữa núi rừng, mà không cần làm gì cả.
Đến cuối cùng, tôi cũng chẳng biết gọi tên nỗi buồn ấy là gì phải chăng đó là nỗi buồn mất tên – mang hình dáng của Hà Giang.