21/05/2026
Khoảnh khắc đón bình minh ở Cực Đông thật sự là một cảm giác rất khó kể lại trọn vẹn.
Sau cả quãng đường trekking, ai cũng còn mệt, tóc tai thì gió biển thổi tung, mặt mũi lấm lem muối và mồ hôi… nhưng đến khi mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi mặt biển, tự nhiên mọi người đều im đi vài giây.
Ánh nắng đầu tiên chạm vào mỏm đá, mặt biển chuyển dần từ màu xanh đen sang cam vàng, sóng vẫn vỗ đều dưới chân… và lúc đó mới hiểu vì sao người ta chịu cực để tới đây.
Nó không chỉ là “check-in nơi đón mặt trời đầu tiên trên đất liền của Việt Nam”.
Mà là cảm giác mình vừa thật sự sống rất chậm giữa một khoảnh khắc đẹp đến mức không cần chỉnh sửa gì thêm.
Rồi sau vài phút yên bình ấy… cả team bắt đầu:
giành chỗ chụp hình 🤣
gọi nhau “né ra coi”
và tranh thủ pose dáng trước khi nắng lên quá gắt 😌
Nhưng dù ảnh có đẹp cỡ nào thì cảm giác được đứng ở đó, nghe tiếng biển và nhìn mặt trời mọc ngay trước mắt… vẫn là thứ camera không quay lại hết được.
YOLO DISCOVERY- Disconnect to connect!