18/07/2017
“Đường chiều xa vắng mây nước mênh mang
Nghe lòng bâng khuâng nhớ nhung...”
Có một khoảng thời gian mình rất thích đi, đi đâu cũng được chỉ cần được đi, được xa nhà. Bởi có những áp lực vô hình nhiều lúc chỉ muốn trốn tránh dù là tạm thời. Mình nhớ lần ấy là một chuyến đi dài, đường núi ngoằn nghèo, người xe đều mệt. Những tia nắng cuối ngày đã tắt, bóng tối đã bao trùm lưng đồi hăm hở vươn mình như muốn nuốt trọn tất cả, chỉ còn chút ánh sáng yếu ớt lưu luyến không rời tạo nên một vùng trời hoàng hôn tuyệt đẹp, yên bình.
Ngồi sau xe một người đáng tin cậy, thấy lòng nhẹ tênh như những đám mây vàng nhạt trôi về phía chân trời kia. Phía xa xa là những căn nhà thấp thoáng lưng chừng đồi, bắt đầu nổi lửa, lên đèn.Từng làn khói bếp tỏa theo cơn gió núi lan tràn khắp không trung như một bức tranh thủy mặc. Thứ khói lam chiều thơm vị cơm nếp xôi ấy không chỉ bao phủ không gian mà hình như nó còn tràn vào cả tâm trí của những kẻ lang bạt như mình.
“Khói lam chiều lên chơi vơi
Khói lam chiều vương nơi nơi
Khói lam chiều gieo đơn côi…”
Tự dưng lại thèm, thèm có một ngôi nhà xa xa nơi xứ núi ấy, thèm một làn khói lam chiều đang đợi mình trong một bữa cơm chiều ấm cúng đủ đầy. Thèm một căn bếp có ai đợi mình hoặc là mình đang đợi ai đó. Thèm được về nhà ngay lập tức. Chẳng phải cũng có một làn khói lam chiều đang đợi mình đó sao, sao phải đi tới tận nơi núi rừng xa xôi này mình mới hiểu được:"Đi thật xa là để trở về nhà".
_Lam Giang_