19/08/2025
Chúng ta học cách cười để che giấu nỗi mệt mỏi, học cách im lặng để không làm phiền ai, học cách sống sót giữa những mong đợi từ người khác… mà quên mất cách lắng nghe chính mình.
Có đôi khi, tớ tự hỏi: Sao lại thấy lạc lõng giữa cuộc đời mà ai cũng bảo là “bình thường thôi, ai mà chẳng thế”? Nhưng chẳng ai giống ai cả. Mỗi người là một câu chuyện riêng. Có người lo cơm áo gạo tiền, có người chạy đua với giấc mơ, có người chỉ mong một ngày bình yên không nước mắt.
Chúng ta cứ mải miết bước, vấp ngã rồi đứng dậy, cố tỏ ra “ổn” vì nghĩ rằng yếu đuối là điều đáng xấu hổ. Nhưng không đâu… dám thừa nhận mình đang loay hoay, mới là can đảm. Dám yếu mềm, mới là bản lĩnh thật sự.
Và rồi, trong một buổi chiều rất bình thường, khi đi ngang qua một đứa trẻ đang cười giòn tan với quả bóng bay, tớ chợt nhớ ra mình từng như thế. Từng ngây ngô, vô tư, từng tin rằng cuộc sống chỉ cần có nắng, có gió và vài người thương yêu là đủ. Nhưng theo thời gian, chúng ta đã đánh rơi bản thân mình ở đâu đó, giữa những toan tính và trưởng thành gượng ép.
Tớ viết những dòng này không để than phiền, mà để nhắc nhau rằng: ai trong chúng ta cũng có quyền dại khờ. Có quyền chậm lại. Có quyền học lại cách yêu mình.
Chúng ta không cần phải là người mạnh mẽ nhất. Không cần phải hiểu hết mọi thứ ngay bây giờ. Chỉ cần mỗi ngày cố gắng một chút, chăm sóc bản thân một chút, lắng nghe cảm xúc thật của mình, thế là đủ./.