10/01/2026
THƯ GỬI BẠN-TUI: Có cần “Biết ơn chính mình” khi năm qua không làm được trò trống gì?
Trong buổi cà phê cuối năm, bạn hỏi tui bằng một tiếng thở dài: “Năm nay nếu hổng làm được trò trống gì hết, thì có cần biết ơn chính mình không?”. Câu hỏi ấy làm tui lặng im, vì nhận ra chính mình cũng từng loay hoay trong vòng xoáy đó.
Tui nghĩ có lẽ chúng ta quen đo lường giá trị bằng kết quả: Làm được gì? Đi tới đâu? Có hơn năm trước không? Trong hệ quy chiếu ấy, việc "biết ơn chính mình" dễ bị coi là sự tự an ủi dễ dãi hay tự ru ngủ khi thất bại. Nhưng tui thấy, chúng ta đang hiểu sai ý nghĩa của hai chữ này.
Biết ơn không phải là một buổi lễ trao thưởng. Biết ơn không đòi hỏi thành tích, cũng không phải tự phong danh hiệu cho bản thân. Trước hết, đó là hành động tự nhìn lại. Nhìn để thấy đời sống đã không hề "nhẹ tay" với ta. Có những áp lực không mang hình dáng "biến cố" rõ rệt, nhưng chúng âm thầm bào mòn ta qua những đêm trăn trở, những buổi sáng thức dậy mà không biết mình cố gắng vì điều gì.
Có những năm ta không thất bại kịch tính, ta chỉ… mệt. Một cái mệt dai dẳng khiến ta không còn sức để mơ lớn, chỉ đủ sức duy trì nhịp sống tối thiểu. Nhìn từ bên ngoài, đó là một năm "trắng tay". Nhưng từ bên trong, đó là MỘT NĂM SỐNG SÓT. Biết ơn chính mình lúc này là cảm ơn vì ta đã không bỏ cuộc khi chẳng còn gì để bám vào. Cảm ơn vì dù hoang mang, ta vẫn chọn ở lại với đời sống, không buông xuôi, không để nỗi đau biến mình thành kẻ cay nghiệt. Những lựa chọn thầm lặng ấy không có ai vỗ tay trên mạng xã hội, nhưng chúng nói lên sự kiên cường của một con người…
Biết ơn chính mình còn là ghi nhận những thay đổi nhỏ mà sâu sắc như biết dừng lại khi kiệt sức thay vì cố quá thành quá cố, biết nói "không" với những điều làm tổn hao tâm trí, biết sống thật với cảm xúc thay vì gồng mình giả vờ ổn. Những thay đổi này không hào nhoáng, nhưng chúng làm thế giới bên trong bớt khắc nghiệt hơn. Đó là sự trưởng thành mà chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu.
Tui cũng nghĩ rằng biết ơn không phải là phủ một lớp áo lên năm cũ để che đi thiếu sót. Biết ơn chỉ đơn giản là không phủ nhận những gì mình đã phải chịu đựng. Vì vậy, nếu bạn hỏi tui có cần biết ơn một năm "không làm được trò trống gì" không? Câu trả lời là: Có, càng cần hơn bao giờ hết! Với tui, đó là cái cúi đầu nhẹ trước hành trình của chính mình, một sự thừa nhận khiêm nhường: “Năm nay mình không giỏi hơn ai, nhưng mình đã cố gắng hết sức trong khả năng lúc đó”. Chỉ cần vậy thôi, trái tim ta sẽ nhẹ bớt để bước vào năm mới.
Những ngày đầu năm mới, khi cầm trên tay bộ card “Biết ơn chính mình” của Vietjet, tự nhiên tui thấy lòng dịu lại. Mỗi thẻ bài như là một lời nhắc dịu dàng để ta nhìn lại và biết ơn chính mình, bằng những điều rất giản đơn… “Biết ơn mình dù đi lạc đường vẫn không lạc lối”, “Biết ơn mình đã không lăn tăn mà chọn lăn xả vào thử thách…”
Xin cảm ơn tất cả.
Và xin biết ơn chính mình, một năm qua!