01/08/2025
“Ký ức gia đình không nằm ở điểm đến – mà ở cách mình đã đi cùng nhau”
Chúng tôi từng đi nhiều.
Núi. Biển. Resort. Đồi chè. Cáp treo. Safari.
Mỗi nơi, mỗi kiểu. Đều vui. Đều có ảnh.
Nhưng có một điều rất lạ:
Điều tôi – và cả con tôi – nhớ nhất, lại là lần chèo kayak đôi giữa vịnh.
Không có gì đặc biệt.
Chỉ là sáng sớm, mặt nước như tấm kính chưa ai chạm vào.
Chúng tôi chèo – rất chậm. Không mục tiêu, không lịch trình.
Không điện thoại. Không tour guide.
Chỉ có nhau – và mái chèo khẽ lướt.
Khi tôi hỏi con:
“Con thích gì nhất trong chuyến đi?”
Nó không nói: “Hồ bơi to!” hay “Buffet sáng!”.
Nó chỉ nói:
“Con thích chèo Kayak cùng bố”
Tôi lặng người.
Thì ra, với con – điều ý nghĩa không nằm ở cái “to lớn”, “mới lạ”, “hoành tráng”.
Mà là ở cái rất nhỏ – nhưng thật, và đủ đầy: sự hiện diện.
Tôi chợt nghĩ:
Du lịch gia đình thường hay bị cuốn vào: lịch trình, điểm check-in, review, deadline công việc chen lẫn.
Nhưng chính giữa những vùng nước lặng ấy – kayak dạy chúng tôi:
Đi chậm lại.
Thấy nhau rõ hơn.
Không cần phải đến nơi đâu cả.
Miễn là… còn chèo cùng nhau.
Ký ức gia đình – không nằm ở nơi ta đã đến.
Mà ở cái cách ta đã đi – bên nhau.
Và có những nhịp chèo, dù không có ảnh chụp, không reel post…
vẫn nằm trong ký ức – rất lâu. Rất sâu.