01/03/2026
Lần đầu quá cảnh ở Thượng Hải và cũng là lần cuối. Thề, sẽ không bao giờ có lần thứ 2!
An na ..
Trước giờ nhà mình hay transit ở Hàn Quốc, Singapore, hoặc Pháp. Lần này vì book vé gấp sát ngày bay nên chọn chuyến duy nhất có thể book được bằng point, Hà Nội - Thượng Hải - Detroit.
Chặng 1 bay với Vietnam Airlines, chặng 2 bay với Delta Airlines. Cả 2 hãng đều thuộc thành viên của Skyteam, mua vé chung một Booking Reference qua Flying Blue.
Theo như lẽ bình thường, hành lý sẽ được chuyển thẳng về điểm cuối là Detroit. Trên website và thông tin vé không hề hiển thị bất cứ cảnh báo nào về việc phải re-check ở Thượng Hải cả.
Tới lúc checkin ở Nội Bài thì nhân viên của Vietnam Airlines bảo mình phải lấy hết hành lý ra ở TQ thì lúc này mới ngớ người ra.
Nghĩ thôi đã vất, mà thực tế quá cảnh nó còn ám ảnh hơn tưởng tượng nữa. 6 kiện hành lý kí gửi, 2 vali xách tay, 1 xe đẩy, 2 balo, 1 túi xách. 2 vợ chồng đẩy cong mông và soái cả tay. Hỏi nhân viên xem có ai ra hỗ trợ được không, thì câu trả lời là "Không" ngay lập tức.
Thủ tục nhập cảnh rườm rà vô cùng, xong lúc check-in lại hành lý thì bị kiểm tra lên xuống. Họ gọi vào phòng riêng đòi rạch thùng hàng ra, mà cứ chỉ trỏ tùm lum vì cái bạn nhân viên đó không nói một tí Tiếng Anh nào. Lấy điện thoại ra dùng Google dịch thì wifi ở cái phòng đó lại không có tín hiệu, giờ bay sát đuýt rồi vẫn chưa ký gửi hành lý xong.
Cuối cùng họ cũng lôi được một chị nói Tiếng Anh ra phiên dich giúp. Có 3 thùng hàng phải bê quay lại quầy checkin cho chạy qua máy quét, 1 thùng bị rạch ra kiểm tra và bê đi bê lại cho chạy qua máy 3 lần mới đi được, khổ thân chồng tôi.
Do chuyến đầu của Vietnam Airlines bị delay nên nhà mình chỉ có khoảng 2 tiếng cho toàn bộ quá trình nhập cảnh – lấy hành lý – checkin hành lý – qua cổng an ninh.
Giờ lên tàu bay của chặng 2 là 4:35 pm, qua an ninh phát hai vợ chồng chạy thục mạng tới cửa bay là 5h. Đúng lúc người ta chuẩn bị đóng cổng, và nhà mình là những hành khách cuối cùng lên máy bay.
Ngồi xuống cái ghế mà 2 cặp giò đau cứng, thở phào nhẹ nhõm. Phù! Anh Ken tuyên bố luôn, sẽ không bao giờ đặt chân tới đất Trung Quốc 😂
Trước giờ mình có đọc nhiều về việc transit phải lấy hành lý ra ở Nhật Bản và đổi sân bay giữa Narita và Haneda. Nhưng chưa từng nghe kể hay biết về việc transit ở Trung Quốc cũng phải nhập cảnh và re-check như này. Nếu phải đổi sân bay thì nhập cảnh nghe còn có lý, còn đây đến và đi ở cùng 1 sân bay, cùng 1 Terminal, đặt vé cùng 1 mã Booking, 2 hãng bay là partner, tay cầm vé của 2 chặng ngay từ đầu mà hành lý lại phải lấy ra. Không hiểu kiểu gì luôn???
Nhân viên của Vietnam Airlines giải thích là do quy định của từng sân bay, nếu mình quá cảnh ở Hàn Quốc thì hành lý sẽ chuyển thẳng tới Detroit, nhưng sân bay ở TQ thì quy định vậy. Mà lạ ở chỗ lúc nhập cảnh TQ, nhà mình show 2 vé máy bay ra thì chị nhân viên hải quan còn bảo đâu cần nhập cảnh, anh Ken giải thích là checkin ở Việt Nam nói phải nhập cảnh để lấy hành lý ra thì tao mới phải đi qua đây chứ. May không nghe theo bà nhân viên TQ đó, không thì mất hết đồ hoặc lỡ chuyến bay rồi.
Nói chung là 1 trải nghiệm tởm tới già. Lần sau chừa không dám quá cảnh ở Trung Quốc nữa. May có chồng đi cùng, chứ nếu chỉ có 2 mẹ con như kế hoạch ban đầu là tau hủy vé về lại Phú Thọ và đặt chuyến khác nhen. Về tới nhà an toàn và bình tĩnh rồi nên giọng văn đã nhẹ nhàng đi 1000 lần, chứ khúc transit muốn phát hỏa.
Lần đầu quá cảnh mà không có thời gian nhắn nổi cho mẹ 1 tin, để mẹ thấp thỏm cả ngày. Chạy cứng cả giò, lúc này biết gần tới gate rồi mới chụp vội 1 tấm ảnh nên hơi nhòe...
Giờ không biết nên gọi cho Flying Blue complain về việc trên vé không ghi rõ cảnh báo hay làm gì để những người đi sau không gặp cảnh như mình nhể?
P/s: Ưu điểm của route này là thời gian bay ngắn. 3 tiếng từ Hà Nội qua Thượng Hải, rồi hơn 13 tiếng tới Detroit. Tổng thời gian bay < 17 tiếng. Phù hợp cho ai không vướng con nhỏ, không có hành lý kí gửi thôi ✈️
_________________
First time transiting in Shanghai — and definitely the last. I swear, never again!
Before this, our family usually transited through Korea, Singapore, or France. This time, because we booked tickets very close to the departure date, we chose the only flight available that we could book using points: Hanoi – Shanghai – Detroit.
The first leg was with Vietnam Airlines, the second with Delta Airlines. Both airlines are members of SkyTeam, and we purchased everything under one Booking Reference through Flying Blue.
Normally, checked baggage should go straight through to the final destination — Detroit. Neither the website nor the ticket information showed any warning that we would need to re-check baggage in Shanghai.
But when we checked in at Nội Bài Airport, the Vietnam Airlines staff told us we had to collect all our luggage in China. That was the moment we froze in confusion.
Just imagining it sounded exhausting — but the actual transit experience was far more traumatic than expected.
We had 6 checked bags, 2 carry-on suitcases, 1 stroller, 2 backpacks, and 1 handbag. The two of us were pushing and dragging everything with all our strength. We asked if anyone could help — the answer was an immediate “No.”
Immigration procedures were incredibly complicated. Then during baggage re-check, our luggage kept getting inspected repeatedly. They called us into a private room and demanded we open one of the boxes, pointing and gesturing everywhere because the staff member didn’t speak a single word of English. When we tried using Google Translate, there was no Wi-Fi signal in the room — and our boarding time was getting dangerously close while our bags still weren’t checked in.
Eventually, they found a woman who spoke English to interpret. Three boxes had to be carried back to the check-in counter for scanning, and one box was opened and inspected, then carried back and forth through the scanner three times before it was finally cleared. Poor my husband.
Because our Vietnam Airlines flight was delayed, we had only about two hours to complete the entire process: immigration → baggage claim → baggage re-check → security screening.
Boarding time for the second flight was 4:35 PM. After security, we literally sprinted to the gate and arrived at 5 PM, just as they were about to close it. We were the last passengers to board.
The moment we sat down, our legs were stiff with pain and we finally breathed a sigh of relief. Phew! Ken immediately declared he would never set foot in China again 😂
I had previously heard stories about transiting in Japan where you must collect luggage or change airports between Narita and Haneda. But I had never heard that transiting in China also requires immigration and baggage re-check like this. If you have to change airports, immigration makes sense. But here we arrived and departed from the same airport, same terminal, same booking code, partner airlines, holding boarding passes for both flights from the start — yet we still had to collect luggage. I honestly don’t understand how that makes any sense.
Vietnam Airlines staff explained that it depends on each airport’s regulations. If we had transited in Korea, our luggage would have gone straight to Detroit, but Chinese airports have different rules. The strange part is that when we reached Chinese immigration, the officer even said we didn’t need to enter China after seeing our onward tickets. Ken explained that Vietnam check-in staff told us we had to enter to collect baggage — otherwise we wouldn’t have gone through immigration at all. Luckily we didn’t follow the Chinese officer’s suggestion, or we might have lost our luggage or missed the flight entirely.
Overall, it was a nightmare experience I’ll never forget. Next time, we’re absolutely avoiding transit through China. Thank goodness my husband was with me — if it had just been me and the baby like originally planned, I would’ve canceled the trip, gone back to Phú Thọ, and booked another flight immediately.
Now that we’re home safely and calm again, my writing sounds much gentler — but during transit I was ready to explode.
It was the first transit ever where I didn’t even have time to text my mom, leaving her worried all day. We ran until our legs were numb. I only managed to snap one quick photo when we realized we were finally near the gate, so it came out blurry…
Now I’m wondering whether I should file a complaint with Flying Blue about the lack of warning on the ticket, or do something so future travelers don’t go through what we did.
P/S: The only advantage of this route is the shorter flying time — about 3 hours from Hanoi to Shanghai and a little over 13 hours to Detroit. Total flight time under 17 hours. Suitable only for travelers without small children or checked baggage.