04/08/2026
Chuyện cụ bà 71 tuổi và bài học "thương con nhớ cháu" đắt giá
Số là năm ngoái, cụ đậu visa Mỹ ngọt như mía lùi. Lãnh sự hỏi đúng 2 câu, cụ trả lời xong là được đóng dấu, cả nhà mừng như trúng số.
Rồi cụ lên đường thăm con cháu. Kế hoạch ban đầu là đi vừa phải, về đúng hẹn, để lần sau còn dễ gia hạn.
Nhưng đời không như mơ.
Con cháu ở bển năn nỉ dữ quá, mà cụ thì nhớ cháu đến mức không nỡ. Thế là chuyến đi đầu kéo dài, chuyến đi sau kéo dài thêm, tính tổng lại 6 tháng 21 ngày cụ ở bên Mỹ. Đến mức tôi ngồi tính lịch mà giật mình, không hiểu sao cụ trụ được lâu vậy mà không ai hỏi thăm gì.
Cụ thì nghĩ đơn giản: "Già rồi, ai chấp trách làm gì."
Lãnh sự quán thì nghĩ khác: "Ở lâu vậy, chắc định cư chứ du lịch gì nữa."
Và thế là sáng nay lên phỏng vấn lại, cụ rớt đẹp.
Bài học rút ra, xin phép nói thẳng luôn:
Visa Mỹ bây giờ không còn dễ tính như hồi xưa. Ngày trước ở lâu một chút, lãnh sự còn châm chước. Bây giờ hồ sơ nào ở quá lâu so với thời gian xin, gần như chắc chắn bị đưa vào diện nghi ngờ có ý định định cư. Gia hạn lần sau vì vậy cũng khó hơn hẳn, không còn kiểu "cứ đi, tính sau" được nữa.
Thương con nhớ cháu là chuyện của tình cảm. Nhưng hồ sơ visa là chuyện của con số và thời gian. Hai cái này mà không tính toán kỹ với nhau, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là mình.
Ai đang chuẩn bị hồ sơ, hoặc có người thân lớn tuổi sắp đi Mỹ thăm con cháu, nhớ lưu ý kỹ thời gian lưu trú hợp lý, tránh rơi vào tình huống như cụ nhé.