DOM Trao đổi kinh nghiệm và hổ trợ thông tin Du Lịch. Trao đổi kinh nghiệm và hổ trợ thông tin Du Lịch Việt Nam

Mr Nguyễn Nguyên - DOM
* Di động: 0914.183.292 (Zalo + Whatsapp)
* Mail: [email protected] - * Face: https://www.facebook.com/Dulich.Dom/
* Web Xê Dịch: phuot.vn

Một bữa cơm đơn sơ… nhưng đủ ấm để khiến người ta muốn ngồi lâu thêm chút nữa.🎯 Một bữa cơm không bắt đầu bằng sự cầu kỳ...
19/08/2026

Một bữa cơm đơn sơ… nhưng đủ ấm để khiến người ta muốn ngồi lâu thêm chút nữa.

🎯 Một bữa cơm không bắt đầu bằng sự cầu kỳ, mà bằng tiếng lách cách của bát đũa, bằng mùi khói bếp còn vương trên tay áo người vừa ngồi xuống.
🎯 Không gian không rộng, nhưng ấm đến mức chỉ cần bước vào là thấy mình cũng tự nhiên ngồi xuống, như đã thuộc về nơi này từ trước.
🎯 Mâm cơm không nhiều món. Có thể chỉ là ít rau rừng luộc, bát canh nóng, vài món giản dị từ những gì vừa có trong vườn, trong suối, trong nương. Nhưng cách người ta mời nhau lại rất tự nhiên, như thể “ăn cùng nhau” là điều vốn dĩ phải thế.

❤ Anh chủ nhà là một trung niên, gọi bằng một giọng rất nhẹ: “Ngồi xuống ăn đã, chắc đói rồi.”
“Ở đây không có gì sang đâu, có gì ăn nấy thôi.” Cô vợ cười và tiếp theo lời.
“Dạ, vậy là quý lắm rồi, em đi nhiều nơi nhưng ít khi được ngồi bữa cơm như vầy.” Mình nói với theo.
❤ Anh chủ nhà rót thêm chén rượu, nói như kể nhiều câu chuyện ở chổ mình: “Ở bản này, khách tới là phải có cơm. Không có cơm thì coi như chưa tiếp khách.” … bla bla bla
❤ Không ai vội ăn. Người lớn gắp cho khách miếng ngon nhất, rồi mới ăn phần mình.
❤ Trẻ con ngồi bên cạnh, vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện không đầu không đuôi về mùa màng, về chuyến chợ sáng nay, về con đường vừa đi qua còn trơn vì mưa.
❤ Có những khoảng lặng rất nhỏ giữa các câu nói, nhưng không hề trống. Chỉ là mọi người đang chậm lại, đang nghe nhau rõ hơn.
❤ Và rồi khi bữa cơm gần tàn, người ta vẫn chưa muốn đứng dậy ngay. Không phải vì còn đói, mà vì cái cảm giác ngồi ở đó… giống như đang được giữ lại thêm một chút trong sự ấm áp rất thật, rất người.

Tôi đã ở đó và cảm nhận từng khoảng thời gian trôi nhẹ qua.

Cao Bằng không phải nơi để “đi cho biết”, mà là nơi người ta đi qua rồi vẫn còn ở lại trong lòng — vì một ánh mắt hiền, ...
17/08/2026

Cao Bằng không phải nơi để “đi cho biết”, mà là nơi người ta đi qua rồi vẫn còn ở lại trong lòng — vì một ánh mắt hiền, một bản làng chậm rãi, một phiên chợ đầy câu chuyện và một bữa cơm đủ ấm để nhớ mãi.

Nếu chỉ có vài ngày ở Cao Bằng… tôi sẽ không cố đi cho hết những cái tên được đánh dấu trên bản đồ.
Tôi sẽ để mình đi chậm lại.
🎯 Chậm qua những con đèo uốn quanh như chưa từng vội vã.
🎯 Chậm qua những bản làng nằm im giữa thung lũng, nơi thời gian dường như không chạy, mà chỉ khẽ trôi.
🎯 Chậm để kịp nhìn một ánh mắt hiền khi gặp người lạ… không hỏi nhiều, không giữ lại, nhưng đủ để khiến người ta nhớ rất lâu.

Ở đây, có những buổi chợ không ồn ào theo cách người ta vẫn nghĩ về một phiên chợ, mà ồn ào bằng tiếng kể chuyện — chuyện mùa màng, chuyện đường xa, chuyện những điều rất đời thường.

Và có những bữa cơm không cần gọi là đặc biệt…
🎯 Chỉ là bếp lửa, là mâm cơm đơn sơ, là vài câu chuyện xen giữa tiếng bát chạm khẽ…
🎯 Nhưng lại khiến người ta ngồi lâu hơn dự định, như thể nếu đứng dậy lúc này sẽ đánh rơi một điều gì đó rất ấm.

Tôi không biết gọi đó là du lịch, hay là một cuộc gặp gỡ.
👉 Chỉ biết rằng… có những nơi không cần đi thật nhiều để nhớ,
👉 Chỉ cần ở lại đủ lâu trong một khoảnh khắc rất đời thường — là đã mang theo cả một vùng ký ức.

Bà cụ bán rau ở chợ phiên.Tôi gặp bà ở một góc nhỏ của chợ phiên.Trước mặt bà chỉ có vài bó rau xanh được buộc bằng dây ...
14/08/2026

Bà cụ bán rau ở chợ phiên.

Tôi gặp bà ở một góc nhỏ của chợ phiên.
Trước mặt bà chỉ có vài bó rau xanh được buộc bằng dây lạt, thêm ít quả bí và mấy quả trứng gà đặt trong chiếc rổ cũ.
🎯 Không có tiếng mời chào.
🎯 Không có bảng giá.
🎯 Bà chỉ ngồi đó, lặng lẽ như thể đã quen với nhịp chợ này từ rất lâu rồi.

Một người phụ nữ ghé lại mua rau.
🎯 Hai người không nói nhiều về chuyện mua bán.
🎯 Họ hỏi nhau mùa ngô năm nay thế nào.
🎯 Nhà có ai đi làm xa chưa về không.
🎯 Đứa cháu năm nay đã vào lớp mấy.
Rồi người phụ nữ cầm bó rau đứng dậy mỉm cười.
Cuộc mua bán kết thúc nhẹ nhàng như một cuộc gặp gỡ.

🐾 Tôi đứng nhìn rất lâu. Bởi tôi nhận ra thứ được trao đổi ở đây không chỉ là mấy bó rau. Mà còn là sự quen thuộc, sự quan tâm và những câu chuyện của một vùng quê mà mọi người vẫn còn nhớ đến nhau.
🐾 Giữa chợ phiên đông người qua lại, bà cụ vẫn ngồi đó.
🐾 Bình thản như thể điều quan trọng nhất của buổi chợ không phải là bán được bao nhiêu rau. Mà là được gặp những người quen cũ thêm một lần nữa.
🐾 Có những phiên chợ mà thứ còn đọng lại sau cùng không phải là món hàng đã mua, mà là cảm giác con người vẫn còn nhớ và hỏi thăm nhau.

Chợ phiên – nơi tiếng nói cười hòa vào sắc màu núi rừng.Sương vẫn còn phủ nhẹ trên đường, người từ các bản đã bắt đầu xu...
14/08/2026

Chợ phiên – nơi tiếng nói cười hòa vào sắc màu núi rừng.
Sương vẫn còn phủ nhẹ trên đường, người từ các bản đã bắt đầu xuống chợ từ rất sớm, mang theo gùi rau, mớ thảo quả, vài con gà, vài bó măng rừng.

👉 Điều đầu tiên thấy không phải là cảnh mua bán, mà là… tiếng chào nhau.
👉 Người ta không hỏi “bao nhiêu tiền” ngay. Mà hỏi: “Dạo này khỏe không?”, “Mùa này ngô có được không?”, “Từ bản xuống có xa không?”

👉 Có một bà cụ bán rau, khách trả giá thấp hơn một chút. Nhưng bà không vội gật hay lắc. Bà kể chuyện hôm qua mưa lớn, rau hái cực lắm, rồi cười nhẹ. Cuối cùng, người mua không trả thêm vì bị ép giá, mà tự nhiên thấy nên mua đúng giá.
👉 Ở góc khác, hai người đàn ông ngồi uống rượu ngô, nói chuyện từ vụ mùa tới con đường lên bản, quên cả việc còn hàng để bán.
👉 Chợ không ồn ào kiểu gấp gáp. Nó giống một nơi người ta gặp nhau để biết nhau nhiều hơn là để trao đổi.

👉 Rời chợ, trong giỏ không có nhiều thứ. Nhưng trong đầu lại đọng lại một cảm giác rất khó gọi tên: Ở đây, người ta không chỉ mua bán bằng tiền… mà bằng cả câu chuyện.

Niềm vui cuối ngõ.Tôi gặp lũ trẻ vào một buổi chiều trong bản. Chúng đang chơi ở cuối ngõ, trên khoảng sân đất nhỏ giữa ...
13/08/2026

Niềm vui cuối ngõ.

Tôi gặp lũ trẻ vào một buổi chiều trong bản. Chúng đang chơi ở cuối ngõ, trên khoảng sân đất nhỏ giữa những ngôi nhà.
👉 Không điện thoại.
👉 Không trò chơi điện tử.
👉 Không có gì đặc biệt ngoài vài viên sỏi, một quả bóng cũ và những tiếng cười vang cả một góc bản làng.

Ban đầu chúng chỉ đứng nhìn. Rồi một đứa tiến lại gần hỏi chuyện và chẳng mấy chốc, cả đám đã ngồi quanh tôi như những người bạn quen từ lâu.
👉 Chúng kể đủ thứ chuyện.
👉 Chuyện bắt cào cào.
👉 Chuyện con chó mới đẻ.
👉 Chuyện ngày mai được nghỉ học.
👉 Những câu chuyện nhỏ đến mức người lớn thường bỏ qua.
👉 Nhưng lại khiến cả buổi chiều trở nên đầy ắp niềm vui.
Lúc chia tay, tôi chợt nhận ra điều đáng nhớ nhất không phải là những viên kẹo mình mang theo.

🎯 Mà là tiếng cười của lũ trẻ vẫn còn vang đâu đó cuối con ngõ nhỏ. Ở cuối con ngõ nhỏ ấy, lũ trẻ chẳng có nhiều thứ trong tay, nhưng lại có thứ mà rất nhiều người lớn đang thiếu đó là một niềm vui thật lòng.
🎯 Niềm vui của trẻ con đôi khi chỉ cần một buổi chiều.
🎯 Còn người lớn, đôi khi phải mất cả hành trình để tìm lại điều đó.

Bản làng – yên tĩnh, chậm rãi, như giữ nguyên nhịp sống từ lâu.🎯 Ở một bản nhỏ, mình không nhớ chính xác tên, chỉ nhớ đư...
13/08/2026

Bản làng – yên tĩnh, chậm rãi, như giữ nguyên nhịp sống từ lâu.

🎯 Ở một bản nhỏ, mình không nhớ chính xác tên, chỉ nhớ đường vào phải đi qua vài đoạn dốc và một cây cầu treo cũ.

🎯 Khi xe dừng lại, điều đầu tiên cảm nhận không phải là cảnh đẹp, mà là… sự yên. Không phải kiểu yên vắng lạnh lẽo, mà là một nhịp sống rất chậm, rất đều, như thể thời gian ở đây đi nhẹ hơn nơi khác.

🎯 Trẻ con không chạy vội. Người lớn không nói lớn. Tiếng dao chặt củi, tiếng gà gọi nhau, tiếng bước chân trên sân đất… tất cả không lẫn vào nhau, mà tách ra từng lớp rất rõ.

🎯 Có người ngồi bên hiên nhà, vá lại một chiếc áo cũ. Có người nhóm bếp từ rất sớm dù chưa đến bữa. Không ai vội. Không ai cần vội.

🎯 Mình đứng đó khá lâu mà không thấy “có gì để làm”, nhưng lại không muốn rời đi. Vì cái cảm giác lạ lắm: như thể cuộc sống đang diễn ra đúng nhịp của nó, không bị kéo nhanh, không bị thúc ép.

🎯 Rời bản, đi xuống con đường đất, vẫn còn nghe tiếng gió qua nương ngô phía sau lưng. Và tự nhiên hiểu ra một điều rất đơn giản:

🎯 Có những nơi không cần nhiều thứ để thu hút người ta. Chỉ cần giữ nguyên nhịp sống của mình là đủ.

Ánh mắt - một ánh mắt hiền khi gặp người lạ.🎯 Có một buổi chiều mình đứng ở đầu bản, nơi con đường đất bắt đầu rẽ vào nh...
12/08/2026

Ánh mắt - một ánh mắt hiền khi gặp người lạ.

🎯 Có một buổi chiều mình đứng ở đầu bản, nơi con đường đất bắt đầu rẽ vào những nếp nhà sàn. Trời không nắng gắt, chỉ là thứ ánh sáng nhạt nhạt rơi xuống những bậc thang gỗ cũ.

🎯 Mình đang loay hoay chỉnh lại balo thì một cô gái từ trong bản đi ra. Có lẽ vừa đi lấy nước hay vừa từ nương về, trên tay còn cầm một chiếc gùi nhỏ.

🎯 Cô nhìn mình. Không phải kiểu nhìn khiến người ta phải lúng túng. Chỉ là một ánh mắt rất tự nhiên, trong veo, như thể việc thấy một người lạ đứng ở đầu bản là điều bình thường trong một ngày bình thường.

🎯 Mình định mở lời hỏi đường, nhưng cô đã lên tiếng trước, giọng nhẹ:
“Anh đi đâu ạ?” Câu hỏi rất đơn giản, nhưng không hề xa cách.
🎯 Mình nói mình muốn tìm đường vào sâu trong bản. Cô gật đầu, rồi không nói nhiều, chỉ đưa tay chỉ về phía con đường đất: “Đi thẳng là tới. Nhưng đoạn này có đoạn dốc, đi chậm thôi.”
🎯 Nói xong, cô không đứng lại lâu. Nhưng trước khi quay đi, cô nhìn thêm một lần nữa — ánh mắt ấy không có sự tò mò, không có phòng bị, chỉ giống như một lời xác nhận rất nhẹ: “Ừ, cứ đi đi.”
🎯 Rồi cô bước tiếp, gùi trên lưng hơi đung đưa theo nhịp chân.
🎯 Mình đứng lại một lúc lâu hơn cần thiết, không phải vì không biết đường, mà vì cái cảm giác rất khó gọi tên:

🎯 Một ánh mắt hiền, không giữ người lại, cũng không khiến người ta thấy lạc lõng — chỉ khiến người ta nhớ rằng mình vừa được đối xử như một người quen, dù mới gặp lần đầu.

Con người – mộc mạc, hiền hậu, gặp rồi sẽ nhớ.❤  Một lần đi vào một bản nhỏ gần khu vực Trùng Khánh, trời bắt đầu đổ mưa...
12/08/2026

Con người – mộc mạc, hiền hậu, gặp rồi sẽ nhớ.

❤ Một lần đi vào một bản nhỏ gần khu vực Trùng Khánh, trời bắt đầu đổ mưa. Đường đất trơn, xe máy không dám chạy nhanh. Mình dừng lại trước một ngôi nhà sàn, định hỏi đường và trú tạm.

❤ Chưa kịp nói gì nhiều, một người phụ nữ lớn tuổi đã đứng ở cửa, ra hiệu vào nhà rất tự nhiên. Không hỏi “từ đâu đến”, cũng không bận tâm “ở lại bao lâu”. Chỉ đơn giản là: “Mưa rồi, vào đây đã.”

❤ Trong nhà, bếp lửa đang cháy, Bà lấy thêm củi, rồi đặt thêm ấm nước. Một lát sau, có cả bát nước chè nóng và vài củ khoai luộc. Không sang, không cầu kỳ, nhưng rất đúng lúc.

❤ Điều lạ là suốt lúc ngồi đó, gần như không có nhiều câu hỏi. Chỉ có vài câu chuyện rời rạc về thời tiết, mùa ngô, con đường lên bản. Nhưng cảm giác không hề xa lạ.
Khi mưa ngớt, mình đứng dậy xin đi tiếp. Bà chỉ cười, dặn thêm một câu rất nhẹ: “Đi đường cẩn thận nhé, trơn lắm.”

❤ Không số điện thoại, không tên rõ ràng để nhớ lâu. Nhưng cái cảm giác lúc bước ra khỏi căn nhà đó… lại nhớ rất lâu.

❤ Có những nơi không cần làm gì nhiều để giữ người ta quay lại. Chỉ cần một lần gặp con người như vậy là đủ.

Con người – mộc mạc, hiền hậu, gặp rồi sẽ nhớ.❤ Một lần đi vào một bản nhỏ gần khu vực Trùng Khánh, trời bắt đầu đổ mưa....
11/08/2026

Con người – mộc mạc, hiền hậu, gặp rồi sẽ nhớ.

❤ Một lần đi vào một bản nhỏ gần khu vực Trùng Khánh, trời bắt đầu đổ mưa. Đường đất trơn, xe máy không dám chạy nhanh. Mình dừng lại trước một ngôi nhà sàn, định hỏi đường và trú tạm.

❤ Chưa kịp nói gì nhiều, một người phụ nữ lớn tuổi đã đứng ở cửa, ra hiệu vào nhà rất tự nhiên. Không hỏi “từ đâu đến”, cũng không bận tâm “ở lại bao lâu”. Chỉ đơn giản là: “Mưa rồi, vào đây đã.”

❤ Trong nhà, bếp lửa đang cháy, Bà lấy thêm củi, rồi đặt thêm ấm nước. Một lát sau, có cả bát nước chè nóng và vài củ khoai luộc. Không sang, không cầu kỳ, nhưng rất đúng lúc.

❤ Điều lạ là suốt lúc ngồi đó, gần như không có nhiều câu hỏi. Chỉ có vài câu chuyện rời rạc về thời tiết, mùa ngô, con đường lên bản. Nhưng cảm giác không hề xa lạ.
Khi mưa ngớt, mình đứng dậy xin đi tiếp. Bà chỉ cười, dặn thêm một câu rất nhẹ: “Đi đường cẩn thận nhé, trơn lắm.”

❤ Không số điện thoại, không tên rõ ràng để nhớ lâu. Nhưng cái cảm giác lúc bước ra khỏi căn nhà đó… lại nhớ rất lâu.

❤ Có những nơi không cần làm gì nhiều để giữ người ta quay lại. Chỉ cần một lần gặp con người như vậy là đủ.

Có những đoạn đường không dẫn đến đâu cảSau này nhớ lại, người ta thường không nhớ chính xác mình đã đứng ở đâu, lúc nào...
11/08/2026

Có những đoạn đường không dẫn đến đâu cả

Sau này nhớ lại, người ta thường không nhớ chính xác mình đã đứng ở đâu, lúc nào hay đã chụp bao nhiêu tấm ảnh. Nhưng lại nhớ rất rõ một đoạn đường nào đó.
🎯 Một khúc cua không tên.
🎯 Một con dốc không có trên lịch trình.
🎯 Một đoạn đường mà khi đi qua, chẳng có gì đặc biệt xảy ra cả.
🎯 Không có điểm check-in.
🎯 Không có câu chuyện để kể ngay lúc ấy.
🎯 Thậm chí chẳng có lý do gì để dừng xe.
Vậy mà nhiều tháng sau, đó lại là nơi quay trở lại trong ký ức đầu tiên.

Tôi từng tự hỏi vì sao.
🎯 Có lẽ bởi những con đường ở Cao Bằng không chỉ nối những điểm đến với nhau.
🎯 Chúng tạo ra những khoảng trống.
🎯 Khoảng trống giữa hai điểm tham quan.
🎯 Khoảng trống giữa những cuộc trò chuyện.
🎯 Khoảng trống giữa những vội vã thường ngày mà ta mang theo từ thành phố.

Và trong những khoảng trống ấy, người ta bắt đầu nhìn thấy những điều mà bình thường mình vẫn đi ngang qua mà không nhận ra.
🎯 Một làn khói bếp phía xa.
🎯 Một cánh đồng vừa gặt xong.
🎯 Một người đang ngồi trước hiên nhà nhìn theo dòng người qua lại.
🎯 Hay đơn giản là cảm giác bình yên đến mức bản thân cũng không hiểu vì sao mình lại muốn đi chậm hơn.

❤ Có lẽ vì thế mà ở Cao Bằng, điều đáng nhớ nhất đôi khi không nằm ở nơi mình đến. Mà nằm trên những con đường mình đã đi qua.
❤ Để rồi nhiều tháng sau, khi mọi địa danh đã dần phai đi trong ký ức, người ta vẫn nhớ một khúc cua nào đó, một buổi chiều nào đó... trên một con đường không dẫn đến đâu cả.

Address

Chợ Nguyễn Văn Trỗi, Đường Lê Văn Sỹ, Phường 13, Quận 3, Thành Phố Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when DOM posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to DOM:

Shortcuts

Share