16/07/2020
1 bài viết vào 1 buổi tối khá muộn ròi . Hôm nay tính ra cũng đã 1 năm hơn mới có dịp ghé lại 1 quán quen đã ăn từ nhỏ cũng hơn 10 năm ròii . Vừa gạt chống xe xuống thì chú nói 1 câu làm cho mình vừa vui vừa nghẹn - “ uầy thằng cu này lâu rồi mới thấy mày mày ghé mạy , dạo này phát tài chưa , ăn như cũ ha , ngồi xuống đợi tao xí , lâu quá mới ghé tao , hơi giận mày đó nha”.
Vẫn hương vị đó chẳng lẫn vào đâu được , cho dù sài gòn có mọc lên bao nhiêu quán đi nữa thì tôi vẫn thấy hương vị đây ngon nhất . Thật sự cũng khá lâu rồi tôi mới ghé mà chú vẫn còn nhớ tôi hay ăn gì .. tóc chú cũng không còn đen nhiều như trước nữa , có lẽ thời gian đã trôi quá nhanh , thì tôi tận hưởng xong tô phở , quay ra sau thì thấy chú ngồi với vẻ mặt khá mệt mỏi . Tôi mới hỏi “ chú bị sao đó “ . Chú nói rằng “ cũng 10 mấy năm ròi ha mạy , thời ba m còn dẫn bây ra ăn m có chút xíu , mà bh tao cũng già r , nên tay đau quá ngồi làm điếu thuốc nghỉ tí “ .Thì sau đó bảo tính tiền thì chú mới kêu “thoi tiền bạc gì mày tới ăn chú vui ròi “. Ròi ngồi tâm sự với chú 1 tí mới về. Cũng chả biết sau này thành công ròi còn được ăn của chú k nữa . Thật sự đôi khi những điều nhỏ nhoi cơ mà lại khiến mình xúc động đến thế . Đúng là thời gian chả chờ đợi ta bất kỳ phút giây nào thật.
Cảm ơn nếu ai có thể đọc được những dòng này