30/03/2026
Vì sao chạy 42km? Ai cũng cần một chiến trường để trở thành anh hùng!
Tôi là một phụ nữ 40 tuổi, có 2 con, 3 lần Full marathon trong 8 tháng từ ngày bắt đầu chạy bộ. Tôi cũng có xuất phát điểm như bao người khác, hễ chạy 200-300m là nghỉ, mặt đỏ gay, thở hồng hộc. Ban đầu, tôi chỉ định đăng ký 10km nhưng nghe mọi người rủ rê, ham vui thì tôi nâng lên cự ly 21km. Lúc bắt đầu tập luyện là còn 8 tuần tới race HDBank Cần Giờ. Chồng tôi tập luyện 42km với 1 giáo án khác. Tôi nhìn chồng chạy, thật là giỏi, thật là khoẻ, form chạy đẹp ghê! Chồng tôi làm gì cũng giỏi, anh được rất nhiều người yêu mến, còn tôi thì vừa yếu, vừa khó tính, lại đanh đá, dáng chạy lạch bạch như vịt. Trong lòng tôi cũng ao ước được chú ý như chồng mình, tôi cũng muốn được toả sáng, thử sức mình như vậy. Nhiều đêm liền, trong đầu tôi luôn trăn trở suy nghĩ: cuộc đời gần 40 năm trời mình sống an toàn rồi, làm cái gì cũng chắc chắn, có nên 1 lần liều thử xem như nào không? Và rồi, ở tuần thứ 6 trước race, trong 1 giây nín thở, tôi bấm đổi BIB 42km. Không nói với ai, kể cả chồng, cũng k dám mở ra xem lại vì sợ mình đổi ý.
Vậy là còn 6 tuần cho 1 đứa a ma tơ chinh phục giấc mơ 42km. Tôi hỏi coach liệu có làm được không? Coach Ha An Khang nói "Được, nhưng chị phải nghiêm túc tập đấy!" Sau hôm đó, tất cả mọi nguời đều nhìn tôi và bảo 6 tuần là không thể, điên rồ, mà kệ, tôi quyết tâm rồi!
Và các bạn cũng thấy đấy, tôi không chỉ chinh phục thành công FM HDbank, tôi còn chén tiếp FM Techcombank, và ngày hôm qua về đích giải Tiền Phong 67. Trung bình 2 tháng 20 ngày 1 lần FM xinh tươi. Ngay sau khi tôi về đích 42km lần đầu tiên, tôi mua tiếp bib IRONMAN 2026 Đà Nẵng, mua khi còn chưa biết bơi, chưa nhìn thấy hành trình sẽ làm bằng cách nào! 🤪🤪
Khi bạn đọc những dòng này, tôi muốn bạn biết, tôi viết không phải để khoe. Tôi muốn kể lại trải nghiệm của mình, giống như hàng trăm nghìn marathoner VN khác. Tôi muốn chia sẻ những suy ngẫm trong 8 tháng điên rồ này. Lý do gì đằng sau những cuộc "hành xác", những bài tập heat giữa trưa, hàng 5-6 giờ miệt mài trên đường, bỏ hẳn thú vui uống bia với chồng, bạn bè? Có phải chỉ là để sỹ, để khoe ảnh trên đường chạy? Hay nghe mĩ miều hơn: để khoẻ, để đẹp, để yêu đời hơn? Đằng sau đó còn là những gì nữa?
Nếu bạn đã từng ít nhất một lần chinh phục Full marathon, hẳn bạn cũng sẽ đồng ý với tôi rằng: đây là một cuộc chiến với chính bản thân mình, là chiến trường giữa thằng CON và thằng NGƯỜI. Không ai chạy FM mà chưa từng muốn bỏ cuộc cả. Trên chiến trường này, bạn chỉ giành huy chương khi bạn đã quật ngã thằng Con với hàng nghìn lý do, hàng vạn tiếng nói nhỏ nó rủ rỉ trong đầu bạn: nào đau chân, xóc hông, thúi móng, cơ bắp gào thét, nắng rát quá, sao trạm tiếp nước hết điện giải, không còn xịt y tế, BTC tính đường gì mà dư cả cây số... Chiến trường không tiếng súng nhưng khốc liệt không kém, bất kỳ lúc nào bạn cũng có thể bị bắn hạ trong 1 giây ra quyết định. Và ai cũng cần 1 chiến trường như vậy để trở thành người chiến thắng!
Hành trình càng gian khổ, chiến thắng càng ngọt ngào. Hoocmon hạnh phúc tiết ra khi đổ mồ hôi sôi nước mắt trên vạch đích giống 1 liều dopamine cực mạnh. Người ta thường ca ngợi hào quang chiến thắng, nhìn vào thành quả giảm 5-10kg, body gọn đẹp, thành tích PR mới .v.v. Ít người nhìn thấy ý nghĩa thực sự của mỗi lần FM là những ngày dậy sớm trước gà gáy, những lần lê lết không bỏ cuộc, những khoảnh khắc tĩnh lặng của 1 mình mình - đối diện với tiếng thở trên từng bước chạy. Sự trung thực và công bằng của Full marathon là dù giàu, nghèo, già, trẻ, trai, gái, có hay không có mối quan hệ, đều phải trải qua từng đó chip line, từng ấy quãng đường, từng ấy lần vượt ngưỡng. Không có chỗ cho đường tắt, không có viện cớ, càng không ưu tiên. Bạn có thể không cần tập luyện vẫn chạy được 5km -10km -thậm chí 21km. Nhưng không người bình thường nào không tập mà chạy ngay được 42km hết!
Sự trưởng thành dần dần tôi luyện trong những giờ phút trên đường chạy, sự cô đơn khi hiện diện với chính nội tâm của mình, mỗi lần vượt ngưỡng chịu đựng của cơ thể và tâm trí, đó là môi trường tốt để khiến 1 kẻ yếu đuối trở thành 1 người mạnh mẽ. Lần đầu chinh phục thành công FM, khoảnh khắc bước qua vạch đích, dù là sau 3 tiếng, 4 tiếng hay 6 tiếng 30 phút, tôi và bạn đều trở thành anh hùng. Trên chiến trường không tiếng súng ấy, chúng ta đi từ zero đến hero - anh hùng của chính mình!
Có thể trong đời sống, ta không phải người xuất sắc. Nhưng khi ta giành chiến thắng trước bản thân mình, ta có một sự tự tin không lay chuyển vào chính mình. Một niềm tin từ bên trong, và cái ý chí đó, mang mọi thứ ta muốn: có trong đầu, sẽ có trong tay.
Trải nghiệm của tôi, một người phụ nữ bình thường, không còn trẻ, không giỏi, không khoẻ, không đặc biệt. Tôi chỉ 1 lần dám liều đặt niềm tin vào bản thân mình, một lần nếm vị ngọt của việc làm anh hùng, và sau đó tôi hoàn toàn lột xác. Tôi không biết bạn ấn tượng về tôi như thế nào, nhưng tôi luôn tin mình năng lượng, tích cực, mình rất ngầu, rất chất 😤😤 và rất đẹp.
Từ khi bắt đầu, tôi chỉ chạy cùng chồng, anh là người kéo tôi dậy, đi cùng tôi. Bây giờ, tham gia giải chạy Techcombank và Tiền Phong là cả gia đình tôi: 2 con chạy 5km, 2 bố mẹ chạy 42km. Không chỉ vậy, hành trình của tôi còn truyền được cảm hứng cho 1 số anh chị em. Tôi có một nhóm kỷ luật của CLB KOC Khánh Hoà - hơn 20 con người - hàng ngày rèn luyện cùng nhau. Và ngày hôm qua, tất cả đều về đích xinh tươi, trên mọi cự ly từ 5-42km.
Vậy đấy bạn ạ, cuộc sống đến cùng là trải nghiệm. Một ngày đi làm, tối về ăn cơm lướt mạng, đi ngủ cũng là sống. Hay 1 ngày hết mình với từng việc, luôn tự nỗ lực với chính bản thân mình, trở thành anh hùng của chính mình, cũng là Sống. Có nhiều cách để trở nên có ý nghĩa, với tôi thì chạy bộ là 1 cách rất dễ dàng để xây dựng sức mạnh nội tại, là con đường ngắn để đến với phiên bản "xịn" hơn của mình!
Bạn muốn chạy nhưng thiếu 1 lý do để bắt đầu, hay thiếu 1 mỏ neo tinh thần, hoặc có những câu hỏi chưa biết hỏi ai, có thể hỏi Dung nhé! Dung sẵn sàng đồng hành và lan toả lifestyle này cho càng nhiều người càng tốt! Vì ai cũng cần 1 chiến trường để trở thành anh hùng!!!