30/10/2015
Truyện ngắn
" Giọt Nắng giữa Đồng Hoang "
Giọt Nắng giữa Đồng Hoang
Giọt Nắng giữa Đồng Hoang
Reng reng ….. Reng reng…..
Đồng hồ báo thức ngân vang tiếng chuông giòn giã mỗi sáng, réo thúc người ta thức dậy và tôi cũng không ngoại lệ .Vớ tay lấy cái đồng hồ báo thức trên đầu giường, mắt hé dần, tôi ngờ ngợ thấy cái gì đó đang đọng lại trên khóe mi, hơi chói chang một chút, khó chịu một chút và ấm nóng một chút. Vài tia nắng mỏng manh, nhỏ bé từ cửa số len lỏi vào đầu giường. Tôi đưa tay mân mê những tia nắng , chúng len lỏi qua từng kẻ tay, cùng lúc ấy bản nhạc nhẹ chào buổi sáng phát ra từ chiếc radio cũ kỹ xuyên qua tâm trí, tim tôi đập thổn thức rồi vô tình bật thành tiếng “ Nắng Sài Gòn đã đến , ngày mới lại bắt đầu”.
Như một bộ máy được lập trình sẵn cho guồng công việc hàng ngày .Bình minh của tôi đến sớm hơn mọi người nó bắt đầu từ lúc năm giờ sáng , tách trà đêm còn đó , đống chứng từ sổ sách vay vốn ngân hàng vẫn còn đó, chúng nằm ngổn ngang trên bàn đòi hỏi phải giải quyết xong trước khi đến ngân hàng làm việc . Tôi lại bắt tay vào mớ hỗn độn ấy để kết thúc quá trình dở dang đêm qua. …. Tích tắc … Tích tắc …
Từng phút giây trôi qua tĩnh lặng trong căn phòng nhỏ yên ắng đến lạ thường . Lặng đến nỗi tôi có thể cảm nhận tiếng gió trong trẻo phảng phất bên tai . Chúng đang vờn trên mái tóc , phà vào mặt tôi hương vị sớm ban mai như lời chào nhắn gửi ngày mới. Sau một tiếng đồng hồ miệt mài bên máy tính và tập hồ sơ của đêm qua thì công việc cũng hoàn tất. Nhìn kim đồng hồ điểm chỉ sáu giờ sáng ,tôi mở vội tủ lựa lấy một bộ sơ mi với quần tây để chuẩn bị đi làm thì vô tình thấy lại chiếc áo xanh biển ngày ấy . Khẽ nhoẻn miệng cười nhớ lại cái gương mặt chớm ửng đỏ của cô người yêu cũ khi tặng chiếc áo nhân dịp tôi được nhân vào công ty làm sau những tháng ngày vất vả rải hồ sơ khắp các doanh nghiệp , ngân hàng. Cô nàng như nắng ban mai vậy , nhẹ nhàng ấm áp rồi cũng thoảng ra đi .Ngẫm lại cũng đã 2 năm rồi sau chia tay , chắc bây giờ người ta cũng hạnh phúc vui vẻ bên phương trời Âu với chồng sắp cưới rồi chứ chẳng phải vất vả đêm ngày như thằng nhân viên quèn như tôi . Lương chỉ đủ sống và gửi một ít về phụ lo kinh tế gia đình chứ chẳng bao giờ mơ nổi một đám cưới hoàng tráng như truyện ngôn tình mà các cô nàng ao ước . Thoáng chút nghĩ rồi lại cười tôi quyết định chọn chiếc áo ấy đi làm , nó chẳng đáng bị ghét bỏ chỉ bởi một cuộc tình đổ vỡ.Chuẩn bị xong, tôi nổ máy chiếc Dream cũ đi làm , tạt ngang quán café quen thuộc gần cổng công ty để tiếp thêm nguồn năng lượng cho ngày làm việc dài và thưởng thức ổ bánh mì quen thuộc mỗi sớm , nhìn nó tầm thường vậy thôi chứ cũng được liệt kê vào danh sách đặc sản đường phố của Sài Thành này rồi. Bước vào quán cóc nhỏ chọn chỗ ngồi nhìn ngắm phố phường rồi cất tiếng gọi
- Bác Tám ơi cho cháu ly café sáng
Bác Tám cười hề hề đáp trả :
- Có ngay có ngay ,cậu Khang sáng giờ tôi trông cậu suốt . Có cậu mở hàng thì mới đông khách được.
- Bác cứ chọc cháu hoài bác bán cả chục năm rồi mà vẫn đắt như tôm ấy thôi mấy quán café sang trọng đối diện cũng không bằng café hè phố của bác được – Đáp trả lời bác tôi kéo chiếc ghế xếp ngồi xuống thưởng thức ổ bánh mì và đọc tờ báo sáng…
Sau vài phút tách café đen nóng của tôi cũng được bưng ra, nhâm nhi café đọc tin tức thì tình cờ đọc một bài báo viết về “Sống”. Thoáng phút chốc đặt tách café xuống bàn , tôi ngước lên nhìn nắng sài gòn oi ả rồi bất giác tự hỏi : Tôi đang sống hay là đang tồn tại ? " Sống " và " Tồn tại " khác gì nhau ? tôi ngoảnh mắt nhìn theo dòng xe cộ đi lại họ làm gì mà hối hả thế ? Tại sao họ cúi mắt lao đầu đi mà không đoái hoài nhau ? Còn tôi ...tôi làm gì để mỗi sáng vơ vội ổ bánh mì và tách cafe rồi hòa mình vào nhịp sống chung của thành phố . Có phải mọi người đang sống không hay cuốn sâu vào vòng xoáy mưu sinh của cuộc đời . Họ góp nhặt chút gì ấy từ đô thành nhộn nhịp để khỏa lấp những cô đơn giữa bức tranh nhạt màu . Bao nhiêu khát vọng thời sinh viên của tôi đâu rồi ? sao bây giờ dừng chân một góc vắng , tôi từng mong , rất mong thấy được những bức tranh thường nhật của cuộc sống theo những góc nhìn khác nhau , muốn thấy được " giọt nắng" tinh khôi giữa đời thường .. của những con người không hề hối hả ! tôi muốn sống chứ không muốn tồn tại giản đơn , sống cho chính bản thân mình chứ không bấu víu theo dòng chảy thành phố , tôi quay xe trở về nhà viết đơn xin phép nghỉ rồi xách balo , mang theo chiếc máy ảnh cũ kỹ từ thời sinh viên đi tìm phút giây trọn vẹn của cuộc sống chứa đựng mảnh ghép nhiệm mầu .
Phút chốc lạc lõng giữa đường phố Sài Thành ,tôi không biết tìm kiếm nơi nào ra cái điều giản đơn đến không chừng trong cuộc sống. Chợt nhớ đến cao nguyên Hà Giang , nơi thằng bạn chí cốt thuở đại học từng chụp hình phóng sự đưa lên báo Nhịp sống trẻ . Hà Giang mộc mạc , chân chất như cái vẻ ngoài của nó vậy , rừng xanh đèo núi , những thửa ruộng bậc thang nhẹ nhàng mà cảm như say đến lạ ! Dừng chân bên đường , mở điện thoại gọi cho Phong hỏi về những bức ảnh chụp và đường lên Hà Giang ...Phần tiếp theo tại ....
Like và share ủng hộ cô bé ấy nhé mọi người
http://young-author.tiki.vn/s/3zhn4g/giot_nang_giua_dong_hoang
Tiki Young Author - cuộc thi viết dành cho tác giả trẻ.