10/07/2026
🏙️Người Đà Nẵng có một kiểu dễ thương rất khó giải thích.🥰
Không phải kiểu quá vồ vập, cũng không phải kiểu lúc nào cũng nói những lời ngọt ngào. Nhưng sống ở đây một thời gian, tự nhiên ai cũng sẽ thấy lòng mình nhẹ đi lúc nào không hay.
Đầu tiên là nói về cách xưng hô: Đà Nẵng không gọi chị, em mà gọi “chị bé”, “bé ơi”. Trời ơi cũng chỉ là ngôn từ thôi mà nghe nó dễ thương xỉu.
Bạn bè với nhau thì cũng chẳng cậu- tớ xa lạ, chẳng mày- tao nghe như quýnh lộn, mà gọi theo kiểu mi- ta, nó cứ gần gũi, nhưng vẫn thân thiết nhẹ nhàng kiểu gì ý.
Ở Đà Nẵng người ta nhiệt thành một cách khó hiểu luôn.
Có lần mới đến, tui chạy xe bị lạc giữa trời nắng. Ghé hỏi đường một cô bán nước ven đường, cô không chỉ chỉ đường đâu, cô còn đứng dậy đi ra tận ngoài chỉ cho dễ hiểu rồi dặn: “Đi chậm thôi nghe, đoạn đó xe đông”.
Đi xe máy mà lơ ngơ đi lộn đường ngược chiều là y như rằng mí người đi đường sẽ bấm còi liên tục, chỉ trỏ: “Bé ơi đường này đường 1 chiều kìa”, còn mấy anh công an lỡ có hỏi thăm đi sai làn đường, thì nếu biết là mới đến Đà Nẵng, bao giờ các anh cũng hướng dẫn nhiệt tình, chả bao giờ nỡ phạt.
Mấy vụ như quên gạt chân chống, chỉ cần đi ra 2 phút là ngay có người nhắc nhở rồi.
11 năm ở đây, cũng đến 4, 5 lần tui dắt bộ vì xe chết máy hoặc hết xăng quên đổ, nhưng chưa lần nào phải đi quá 100m. Chỉ cần đi đoạn là sẽ có người đi đường chạy lại hỗ trợ, đẩy giùm xe đến tiệm sửa chữa.
Đi chợ Đà Nẵng cùng là nơi hiếm có mà bạn có thể hỏi bất kỳ điều gì từ bất kỳ ai, không lo họ khó chịu, la lối. Năm đi chợ vài ba lần, mấy cô bán rau vẫn nhớ mặt hỏi “nay không dẫn mấy đứa nhỏ đi à?”
Đi ăn đa số nhà hàng, các bạn nhân viên bao giờ cũng chủ động hỏi có cần ghế em bé không, chủ động lấy muỗng đũa cho bé, thậm chí nếu bé hơi quấy không cho ba mẹ ăn, mấy em còn hỗ trợ chơi cùng nếu vắng khách.
Người Đà Nẵng nói chuyện thì rất thật, sống lại rất nhẹ nhàng.
Họ nói chuyện bằng ngôn ngữ đời thường, thẳng thắn, rõ ràng, ít màu mè, chẳng khách sáo, cũng chẳng nói ý này ý kia.
Bạn sẽ ít khi thấy người Đà Nẵng gốc mà to tiếng với nhau, cũng không có cái kiểu ăn nói nịnh nọt câu nào cũng như rót mật.
Họ là kiểu yêu thì nói yêu, ghét thì nói ghét, quan điểm thể hiện rõ chứ ít có kiểu bằng mặt không bằng lòng. Nói chuyện với họ cũng không cần phải đoán ý, dò xét thái độ, ít kiểu xã giao giả tạo.
Người Đà Nẵng từ ăn uống, sinh hoạt, mọi thứ đều giản dị. Phàm là những người càng giàu ở đây, lại càng trông rất bình thường.
Họ ít chuộng hàng hiệu, ít phô trương, khoe mẽ. Chỉ thấy nhịp sống rất nhẹ nhàng và an yên.
Người Đà Nẵng cũng làm ăn theo cái kiểu khờ khạo không ai bằng luôn.
Hiếm có thành phố lớn nào mà hầu hết các nhà hàng đều luôn sẵn nước uống cho khách. Không chỉ là 1 loại, mà còn có hẳn nước lọc, nước trà để từng bình riêng tuỳ sở thích khách. Xin nước là y rằng được bonus thêm đá mát rượi trong thời tiết nắng nóng này.
Rất nhiều quán ăn ở Đà Nẵng rau toàn được xin thoải mái, không tính thêm khoản nào, mà lại còn rau tươi rói, nhặt nhạnh rất kỹ nữa.
Đi lựa đồ, đi chợ trả tiền ở Đà Nẵng nếu mà chuyển khoản là cực kỳ nhiều người chẳng thèm quan tâm nhìn màn hình thử đã ok hay chưa, như tui là toàn phải năn nỉ họ nhìn màn hình giùm, mà vẫn bị xua đi bảo: “ok chuyển rồi là được rồi mà, không cần coi đâu”.
Rồi lại có cái kiểu đi chợ lỡ quên mang tiền, toàn nghe mấy cô bảo: “con cứ cầm về đi, mai mốt ra trả tiền cũng được chứ lo gì” cho dù tui chả biết họ là ai và cũng không hay mua đồ họ.
Đà Nẵng làm tui có cảm giác như một thành phố không quá vội.
Người ta vẫn đi làm, vẫn kiếm tiền, vẫn bận rộn. Nhưng hình như ai cũng còn giữ lại cho nhau một chút tình cảm đời thường rất dễ thương.
Ở đây ít thấy cảnh chen lấn quá mức. Ít thấy người ta cố hơn thua nhau từng chút. Ít cảm giác ngột ngạt như nhiều thành phố lớn khác. Và người ta có thể yên tâm để ngồi lại với nhau. Tui thích cái kiểu sáng sớm thấy mấy cô chú tập thể dục ven biển rồi cười nói rôm rả, tự dưng đi chạy với nhau vài hôm là trở thành bạn liền.
Thích cảnh trẻ con vẫn còn chơi ngoài đường vào buổi chiều, đạp xe, gọi nhau í ới. Cũng thích cảm giác đi đâu cũng nghe giọng nói thân quen, mộc mạc. Rồi khi trở về nhà thì hàng xóm lại hỏi han nhau, dạo rồi đi đâu, làm gì, thế nào…
Đó là cảm giác được sống giữa những con người tử tế. Một kiểu tử tế rất bình thường thôi. Nhưng giữa cuộc sống ngày càng vội vã này, nó lại trở thành thứ đáng quý nhất.❤️
Cre: Nguyễn Mai Ly