Tây Ninh Vững Bước Vươn Cao

Tây Ninh Vững Bước Vươn Cao Tây Ninh vùng đất linh thiêng, núi Bà Đen hùng vĩ, mảnh đất giàu tình cảm, yêu thương, nhân ái

NGHÌN THU DÂN TỘC NHỚ ƠN CÁC ANH HÙNG THƯƠNG BINH - LIỆT SĨTháng 7 lại về, đâu chỉ riêng gì tháng 7, đã Bao năm rồi, nướ...
26/07/2025

NGHÌN THU DÂN TỘC NHỚ ƠN CÁC ANH HÙNG THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ
Tháng 7 lại về, đâu chỉ riêng gì tháng 7, đã Bao năm rồi, nước mắt Mẹ cạn khô, làn da khô, đôi mắt hõm sâu buồn thẳm, bởi những đêm trường Mẹ đau đáu nỗi nhớ chồng, con.
Mấy mươi năm, Mẹ đào hầm, tải đạn, nuôi giấu các anh, che chở đạn bom thù; nụ cười xuân, đôi mắt biếc năm nào Mẹ gửi trao ngày toàn thắng, đất nước độc lập rồi, chồng con Mẹ ở nơi đâu!
Ôi! có nỗi đau nào hơn, ngày Mẹ nén đau riêng tiễn chồng, con ra trận, ngày đất nước khải hoàn ca chiến thắng, Mẹ nhận về những hài cốt, tro xương khô, lòng Mẹ quặng đau bởi thằng út yên nghỉ phương nào, còn hay mất, để bao người kiếm tìm trong tri ân, ngưỡng mộ.
Mẹ vẫn nhớ lời hứa ngày ra trận, đất nước độc lập rồi, chúng con về với Mẹ, Mẹ ơi! Ánh trăng đêm dẫn lời Mẹ đưa các anh tìm về, hãy về đây, các con ơi hãy về đây bên Mẹ, nơi hốc đá sâu hay rừng xa núi thẳm, có ngọn sóng nào biết chồng, con Mẹ ở nơi đâu?
Hỡi đêm thu, xin đừng ôm lấy Mẹ, nước mắt Mẹ cạn rồi, lòng đã tận cơn đau. Gió, cây ơi! đừng vang lên tiếng xào xạc, để Mẹ lại kiếm tìm, ngỡ các anh đã về đây. Cơn mưa đêm xin thôi buồn cô độc, lòng Mẹ giờ còn chi ngoài cô độc, lạnh buốt ở tâm hồn.
Hỡi độc lập, bình yên của Tổ quốc ơi! Hãy mang về đây hơi ấm cho Mẹ tôi, giá trị tự do nay, được đánh bằng cả đời Mẹ, hãy trân quý giữ gìn, biết ân nghĩa thâm sâu.

SAO CON KHÔNG VỀ VỚI MẸ ?🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺Khi quê đầy bóng g.iặcMẹ tiển con lên đườngNghẹn ngào ôm con chặt"Xong g.iặc", về ...
24/07/2025

SAO CON KHÔNG VỀ VỚI MẸ ?
🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺
Khi quê đầy bóng g.iặc
Mẹ tiển con lên đường
Nghẹn ngào ôm con chặt
"Xong g.iặc", về nghe con.

Rồi những năm kháng chiến
Con đi khắp chiến trường
Dù "Khu Đ" "Rừng Sát"
Mẹ vẫn tìm thăm con.

Tình của mẹ sắc son
Rộng dài hơn biển cả
Dù con đi muôn ngả
Mẹ dõi từng bước chân.

Từng đêm mẹ cầu Thiên
Con của mẹ bình yên
Đất nước mình hết g.iặc
Mẹ đón con trở về.

Nay hòa bình, thống nhất
Quê hương sạch bóng thù
Sao không về với mẹ
Để mẹ ngồi đợi trông?

Thằng "Ba", thằng "Tư" đâu
Sao không về thăm mẹ
Nhớ con bầm tím ruột
Mẹ gọi thầm tên con.

Mỗi năm mùa xuân về
Mẹ già thêm một tuổi
Lưng còng, tóc bạc trắng
Mẹ vẫn ngồi đợi con.

Dẫu biết con không về
Mẹ vẫn ngồi tựa cửa
Dù chờ bao năm nữa
Mẹ vẫn tin con về.
***
Mấy mươi năm chờ đợi
Sức mẹ nay đã tàn
Chắc không chờ được nữa
Con hiện giờ nơi đâu?

Trong lòng mẹ khắc sâu
Bóng hình con yêu quý
Dù tử biệt sinh l.y
Mẹ chờ xuyên thế kỷ.

Tác giả: Huy Triết.

NGÀY 18/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN     “Dựa vào nhân dân thì việc gì, dù khó đến đâu cũng có thể làm được.”...
17/07/2025

NGÀY 18/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN

“Dựa vào nhân dân thì việc gì, dù khó đến đâu cũng có thể làm được.”

Lời dạy trên của Chủ tịch Hồ Chí Minh được trích trong bài: “Sức mạnh nhân dân” bút danh H.B, đăng trên Báo Nhân dân số 502, ngày 28 tháng 7 năm 1955. Đây là năm đầu miền Bắc được hoàn toàn giải phóng, bắt tay vào khôi phục kinh tế, tiếp tục cải cách ruộng đất, thực hiện người cày có ruộng, nhằm mục đích củng cố hòa bình, tiếp tục thực hiện sự nghiệp đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; cần phải phát huy cao độ mọi tiềm năng, trí tuệ, sức mạnh của toàn dân để giành thắng lợi của cách mạng trong giai đoạn mới.

Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nhận thức đúng và đề cao vai trò của nhân dân, Người chỉ rõ: Dân chúng biết giải quyết nhiều vấn đề một cách giản đơn, mau chóng, đầy đủ, mà những người tài giỏi, những đoàn thể to lớn, nghĩ mãi không ra. Đây chính là triết lý về vai trò của nhân dân và mối quan hệ giữa Đảng với dân; là định hướng về tư tưởng, thái độ và hành động cho cán bộ, đảng viên trong quan hệ với nhân dân. Yêu cầu cán bộ, đảng viên phải chăm lo đến đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân; luôn tôn trọng dân, lắng nghe và học hỏi dân; khơi nguồn sức mạnh trong dân, biết dựa vào dân để giải quyết các công việc cách mạng. Thấm nhuần lời dạy của Người, Đảng, Nhà nước ta luôn coi trọng và làm tốt công tác dân vận, xây dựng, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, phát huy tối đa sức mạnh của nhân dân để giành thắng lợi trong kháng chiến, kiến quốc; xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

NGÀY 17/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN*********************************“ ...Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 1...
17/07/2025

NGÀY 17/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN
*********************************
“ ...Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa, Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị tàn phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quý hơn độc lập tự do. Đến ngày thắng lợi, nhân dân ta sẽ xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”.

Là lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh trích trong lời kêu gọi chống Mỹ, cứu nước, được Đài Tiếng nói Việt Nam truyền đi sáng ngày 17 tháng 7 năm 1966 trong thời điểm đế quốc Mỹ ồ ạt đưa quân viễn chinh Mỹ và quân các nước chư hầu vào tham chiến trực tiếp trên chiến trường miền Nam; đồng thời, leo thang đánh phá miền Bắc bằng không quân và hải quân nhằm đè bẹp ý chí đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước của dân tộc Việt Nam. Lời kêu gọi “Không có gì quý hơn độc lập tự do” là động lực tinh thần to lớn thôi thúc lớp lớp các thế hệ người Việt Nam đồng tâm, nhất trí, anh dũng, kiên cường, sẵn sàng hiến dâng máu xương, chiến đấu, hy sinh đánh thắng hai đế quốc đầu sỏ, hung bạo, giải phóng dân tộc và trong chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, trở thành dân tộc tiêu biểu cho lương tri của nhân loại trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân cũ và mới ở thế kỷ XX.



Hiện nay, tình hình thế giới, khu vực, trong nước có nhiều diễn biến hết sức phức tạp, khó lường; song giá trị của lời kêu gọi “Không có gì quý hơn độc lập tự do” vẫn không hề thay đổi. Chân lý đó đã, đang và sẽ tiếp tục được toàn Đảng, toàn dân, toàn quân phát huy mạnh mẽ trong công cuộc đổi mới đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng. Đó cũng chính là cội nguồn để tạo nên “những thành tựu có ý nghĩa lịch sử” góp phần nâng cao uy tín, vị thế của dân tộc Việt Nam trên trường quốc tế.

Là đội quân từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, đặt dưới sự lãnh đạo, giáo dục, rèn luyện của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, Quân đội nhân dân Việt Nam luôn thấm nhuần chân lý “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, nhận thức sâu sắc, tin tưởng vào đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ của Đảng, nhận rõ đối tượng, đối tác của cách mạng Việt Nam, kiên định mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, chấp hành nghiêm chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, kỷ luật quân đội, xây dựng bản lãnh chính trị kiên định, vững vàng, không ngừng nâng cao chất lượng huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, làm chủ vũ khí, trang bị, tinh thông về kỹ, chiến thuật, nêu cao tinh thần chịu đựng gian khổ, hy sinh, sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, là chỗ dựa tin cậy, vững chắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân.

VỀ NHÀ THÔI, ĐỒNG ĐỘI ƠI?!Về nhà thôi, đồng đội của tôi ơiAnh đi vắng đã phần hai thế kỷAnh ở đâu sao mà lâu thế nhỉChẳn...
16/07/2025

VỀ NHÀ THÔI, ĐỒNG ĐỘI ƠI?!

Về nhà thôi, đồng đội của tôi ơi
Anh đi vắng đã phần hai thế kỷ
Anh ở đâu sao mà lâu thế nhỉ
Chẳng một lời tin tức nhắn về quê.

Về thôi anh, anh có biết có nghe
Đồng đội anh đã dăm lần bảy lượt
Lội rừng sâu, vượt đèo cao, sông nước
Đi kiếm tìm mong gặp bóng hình anh.

Về nhà đi, mẹ chờ tóc còn xanh
Nay đã bạc, bước chân mòn chẳng vững
Gối đã mỏi, lưng còng hay trở chứng
Vẫn chờ anh, vẫn mong đợi anh về.

Về đi anh, anh còn nhớ hàng tre
Cô bạn gái tiễn anh ngày xưa đó
Ngày lại ngày ra hàng cây đầu ngõ
Mắt đã mờ, tóc cũng nhuốm màu sương.

Mọi người ơi, tôi đâu cố vấn vương
Thân ở lại nơi rừng sâu núi thẳm
Hồn phiêu bạt về nơi miền xa lắm
Biết khi nào thăm mẹ, với người ta
Có lẽ nào tôi vẫn mãi đi xa...

ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI🇻🇳❤🇻🇳❤🇻🇳❤🇻🇳❤🇻🇳❤Sau bao năm tao mới trở lại đây.Để tìm mày dưới gốc cây săng lẻ.Rừng miền đông ta bên nhau...
16/07/2025

ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI
🇻🇳❤🇻🇳❤🇻🇳❤🇻🇳❤🇻🇳❤
Sau bao năm tao mới trở lại đây.
Để tìm mày dưới gốc cây săng lẻ.
Rừng miền đông ta bên nhau hồi trẻ.
Tao với mày mạnh mẽ giống nhau.
Nhớ ngày ấy tao hai mốt tuổi đầu.
Mày hai mươi thân nhau như ruột thịt.
Giữa chiến trường đạn bom mù mịt.
Quê hai đứa mình ở tít Hải Dương.
Ta thường gọi nhau hai tiếng đồng hương.
Mình chiến đấu nơi chiến trường khốc liệt.
Thực ra chúng mình đứa nào cũng biết.
Ở chiến trường sống chết như chơi.
Tao vẫn nhớ ngày ấy lắm mày ơi.
Mày xông lên khi đầy trời lửa đạn.
Một viên đạn thù nhằm ngay giữa trán.
Mày đã lên đường ôi bạn thân yêu.
Ngày hôm ấy trời mưa lúc buổi chiều.
Tao thương mày rất nhiều nhưng không khóc.
Vuốt mắt mày tao gói trong cái bọc.
Đào hố chôn dưới một gốc cây già.
Khắc lên cây tên mày thật xót xa.
Hết chiến tranh tao phải ra miền Bắc.
Về làm nông dân khi quê nhà hết giặc.
Vất vả cày bừa khó nhọc quanh năm.
Đến bây giờ mới có dịp vào thăm.
Đưa mày về để nằm cùng đồng đội.
Cắn cỏ lạy mày cho tao xin lỗi.
Chậm thế này cũng chỉ bởi khó khăn.
Cây ngày xưa giờ đã rợp bóng xanh.
Tên mày xưa nay đã thành vết sẹo.
Tao đào chỗ mày nằm cho thật khéo.
Không dám đụng vào kẻo sợ mày đau.
Tao đã già hai thứ tóc còn đâu.
Mày vẫn trẻ như ngày đầu ra trận.
Tao nói nhỏ xin mày đừng có giận.
Bao năm rồi mà mày vẫn trai tơ./.

NGÀY 16/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN“Những người lỡ đi lầm đường mà biết trở về với Tổ quốc thì dân Việt Nam ...
15/07/2025

NGÀY 16/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN
“Những người lỡ đi lầm đường mà biết trở về với Tổ quốc thì dân Việt Nam sẵn sàng hoan nghênh.”

Đây là sự khẳng định của Chủ tịch Hồ Chí Minh về truyền thống khoan dung, độ lượng của dân tộc Việt Nam khi Người trả lời phỏng vấn của một nhà báo nước ngoài ngày 16 tháng 7 năm 1947. Thời điểm này, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đẩy mạnh công cuộc kháng chiến, kiến quốc do Chủ tịch Hồ Chí Minh kêu gọi. Đây cũng là lúc xuất hiện các quan điểm trái chiều về cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược cần phải được định hướng cho thống nhất. Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: Nước nào cũng có những đảng phái với những quan điểm chính trị khác nhau, thậm chí đối lập nhau. Song khi lợi ích chung của dân tộc bị lâm nguy thì các đảng phái phải đoàn kết để cứu nước. Do đó, sự nghiệp kháng chiến chống thực dân Pháp của nhân dân Việt Nam là thực hiện lợi ích chung của dân tộc. Nếu đảng phái nào lợi dụng sự khác nhau về quan điểm chính trị mà phản kháng chiến, phản nhân dân, đi theo phe địch thì quốc dân không thể tha thứ, lịch sử không thể khoan dung. Song nhân dân Việt Nam sẵn sàng hoan nghênh những người lỡ đi lầm đường mà biết trở về với Tổ quốc.

Tư tưởng nhân văn, nhân đạo Hồ Chí Minh đã thấu suốt trong các chủ trương, chính sách khoan hồng, nhân đạo của Đảng, Nhà nước ta trong xây dựng chính sách đại đoàn kết toàn dân tộc, chính sách đối với tù, hàng binh. Truyền thống, chính sách khoan hồng, nhân văn, nhân đạo không chỉ đối với những người Việt Nam lầm đường, lạc lối đi theo giặc, nay giác ngộ và trở về với Tổ quốc, mà được quân và dân ta đối xử khoan hồng, nhân đạo với cả những tù, hàng binh, những người đã mang bom, đạn đến tàn phá quê hương, cướp bóc tài sản, giết hại người già, phụ nữ và trẻ em vô tội. Lòng khoan dung, vị tha, độ lượng, chính sách khoan hồng, nhân đạo thể hiện sâu sắc truyền thống của dân tộc Việt Nam và bản chất ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa, tất cả vì con người, sẵn sàng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng con người.

Học tập và làm theo lời Bác Hồ dạy, cấp ủy, chỉ huy các cấp trong toàn quân luôn quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo xây dựng cho cán bộ, chiến sĩ có lý tưởng chiến đấu cao đẹp, trung thành vô hạn với Đảng, với Tổ quốc, với Nhân dân; có phẩm chất đạo đức, lối sống trong sáng, lành mạnh; thương yêu đồng chí, đồng đội, gắn bó máu thịt với dân; tính kỷ luật tự giác, nghiêm minh, tinh thần quốc tế cao cả, chấp hành nghiêm chính sách đối với tù, hàng binh... hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, xứng danh “Bộ đội Cụ Hồ”.

MẸ VUI DÙ XUÂN ĐẾN MUỘN================Đã mấy năm qua bao lần Tết,Tiếng súng vang thay pháo giao thừa,Mẹ nhìn bàn thờ nh...
14/07/2025

MẸ VUI DÙ XUÂN ĐẾN MUỘN
================
Đã mấy năm qua bao lần Tết,
Tiếng súng vang thay pháo giao thừa,
Mẹ nhìn bàn thờ nhang đã hết,
Chỉ còn điểm đỏ cháy lưa thưa!
---------
Ảnh chồng trên bàn thờ như buồn,
Tết về vắng vẻ thiếu tình thương,
Ba thằng trai không về bên mẹ,
Chúng còn đi vạn nẽo chiến trường!
---------
Đất nước vào xuân còn khói lửa,
Bon g.iặc xâm lăng hết thuốc chữa,
Tấn công vào cả vùng chiến khu,
Cây trơ lá,cỏ đen từng thửa!
---------
Xuân về mẹ mong nước thái bình,
Dân ta không còn cảnh chiến chinh,
G.iặc thua phải rút binh về nước,
Miền Nam giải phóng, hưởng thái bình!
---------
Hết xuân mà lòng mẹ gợn đau,
Lại một xuân nữa sắp qua mau,
Tháng sau đến giỗ cha tụi nhỏ,
Nếu hòa bình đến,vui làm sao!
---------
Mẹ được tin quân ta thắng lớn,
Huế Thừa Thiên,Đà Nẵng đã xong,
Quân tiến về Nam như sóng cuộn,
Đến đâu Cách mạng cũng thành công!
---------
Đầu tháng năm trời sắp vào hè,
Đâu đây văng vẳng những tiếng ve,
Tin miền Nam hoàn toàn giải phóng,
Mẹ chờ con trong tiếng kèn loe!
---------
Thằng nào ôm chặt mẹ vậy bây,
Con là thằng Út của mẹ đây,
Hết chiến tranh con về với mẹ,
Cưới vợ xong,con lãnh ruộng cày!
---------
Con tôi về với mẹ rồi sao,
Khi xưa,nó bé,có lẽ nào,
Mẹ ôm con nước mắt ràn rụa,
Xuân đến muộn,mẹ đợi con lâu !
=======
Thơ Trần Thanh Việt;
04/02/2024.

NGÀY 15/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN“Trong công việc cách mạng, công việc kháng chiến kiến quốc, không có việ...
14/07/2025

NGÀY 15/7: HỌC BÁC ĐỂ TRƯỞNG THÀNH, TIẾN BỘ HƠN
“Trong công việc cách mạng, công việc kháng chiến kiến quốc, không có việc sang, việc hèn, mọi việc đều quan trọng. Mọi người phải làm tròn nhiệm vụ của mình”.

Lời dạy trên của Chủ tịch Hồ Chí Minh được trích trong bài: “Phải chữa cái bệnh cấp bậc”, đăng trên Báo Sự thật, số 136, ngày 15 tháng 7 năm 1950. Bài viết ra đời trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của nhân dân ta chuẩn bị chuyển sang giai đoạn phản công và tiến công. Đây cũng là thời điểm Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định mở chiến dịch Biên giới 1950 để củng cố và mở rộng căn cứ địa Việt Bắc, phá hàng rào phong tỏa của thực dân Pháp nhằm nối liền nước ta với thế giới dân chủ. Do đó, việc nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác của cán bộ, đảng viên nói riêng, bộ máy Đảng, Nhà nước nói chung là hết sức quan trọng và cấp thiết.

Trong bài viết, Hồ Chí Minh đã chỉ ra những cán bộ có dấu hiệu của bệnh cấp bậc là chán nản, tiêu cực; khúm núm, tự ti hoặc tự kiêu, tự đại, coi thường đồng chí, đồng đội. Hậu quả của bệnh cấp bậc là cán bộ không đoàn kết, công việc không trôi chảy. Người cũng chỉ ra nguyên nhân của căn bệnh cấp bậc là do cán bộ chưa gột sạch óc quan liêu, ngôi thứ, còn mang nặng chứng “quan cách mạng” và chưa hiểu rằng, hoạt động của mỗi cán bộ, đảng viên, mỗi cơ quan, đoàn thể được ví như là hoạt động của một chi tiết liên kết chặt chẽ trong bộ máy lớn. Trong đó, mỗi chi tiết của bộ máy đều có một vị trí, vai trò nhất định bảo đảm cho sự hoạt động của cả bộ máy. Vì vậy, Hồ Chí Minh đã dạy, trong công việc cách mạng, công việc kháng chiến kiến quốc, không có việc sang, việc hèn, mọi việc đều quan trọng. Mọi người phải làm tròn nhiệm vụ của mình. Tất cả mọi ngành và tất cả mọi người phải đoàn kết thân mật, hợp tác chặt chẽ, như tay với chân, thì công việc mới thành công. Lời dạy của Hồ Chí Minh đã nâng cao nhận thức của cán bộ, đảng viên về vị trí, tầm quan trọng của mỗi công việc cách mạng; trên cơ sở đó đề cao trách nhiệm, phấn đấu hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ mình được giao. Đồng thời, mỗi cán bộ, đảng viên đã đề cao tự phê bình và phê bình, kiên quyết tẩy sạch tư tưởng ngôi thứ, địa vị và chủ nghĩa cá nhân, đặt công việc chung, lợi ích chung của Đảng, của cách mạng lên trên, lên trước.

Học tập và làm theo lời Bác dạy, tự hào với truyền thống “Quyết chiến, quyết thắng” của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, vinh dự với danh hiệu cao quý “Bộ đội Cụ Hồ” mà nhân dân tin tưởng, yêu mến trao tặng, mỗi cán bộ, chiến sĩ trong toàn quân luôn nhận thức sâu sắc và xác định rõ nghĩa vụ, trách nhiệm, gắn liền với niềm vinh dự lớn khi được Đảng, Nhà nước, Nhân dân tin tưởng, giao phó trọng trách bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Mỗi quân nhân dù được phân công đảm nhiệm chức trách, nhiệm vụ gì đều tận tâm, tận lực, thi hành một cách nhanh chóng và chính xác; ra sức học tập, tu dưỡng, rèn luyện, nâng cao đạo đức cách mạng, trình độ, năng lực, phương pháp, tác phong công tác đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ. Tích cực đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, kèn cựa địa vị, so đo, tính toán thiệt hơn; kiên quyết đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, xây dựng tổ chức đảng trong sạch vững mạnh, đơn vị vững mạnh toàn diện.

KỶ NIỆM 140 MĂM NGÀY VUA HÀM NGHI BAN CHIẾU CẦN VƯƠNG (13/7/1885 - 13/7/2025)Vua Hàm Nghi ban chiếu Cần Vương vào ngày 1...
13/07/2025

KỶ NIỆM 140 MĂM NGÀY VUA HÀM NGHI BAN CHIẾU CẦN VƯƠNG (13/7/1885 - 13/7/2025)
Vua Hàm Nghi ban chiếu Cần Vương vào ngày 13 tháng 7 năm 1885, tại sơn phòng Tân Sở, Quảng Trị. Chiếu Cần Vương là lời kêu gọi toàn dân đứng lên kháng chiến chống Pháp, nhằm bảo vệ độc lập, chủ quyền của dân tộc và khôi phục lại bờ cõi.
Chiếu Cần Vương được ban hành sau khi kinh đô Huế thất thủ và vua Hàm Nghi, cùng Tôn Thất Thuyết, phải rời khỏi kinh thành để lánh nạn. Tôn Thất Thuyết, nhân danh vua, đã ra chiếu Cần Vương, kêu gọi sĩ phu, văn thân và nhân dân cả nước đứng lên hưởng ứng, cùng nhau đánh đuổi quân Pháp.
Chiếu Cần Vương có ý nghĩa vô cùng quan trọng, đánh dấu sự khởi đầu của phong trào Cần Vương, một cuộc kháng chiến rộng lớn của nhân dân Việt Nam chống lại thực dân Pháp. Phong trào này đã lan rộng khắp cả nước, quy tụ nhiều văn thân, sĩ phu và nhân dân yêu nước, thể hiện tinh thần quật cường và lòng yêu nước sâu sắc của dân tộc.
Từng con chữ trong chiếu như ngọn lửa thôi thúc lòng dân, kêu gọi sĩ phu, hào kiệt khắp mọi miền đất nước đứng dậy phò vua cứu nước, giữ vững non sông trước họa ngoại xâm. Chiếu Cần Vương đã thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước, biến lòng căm thù giặc thành sức mạnh, làm bừng dậy những phong trào kháng chiến sục sôi từ Bắc chí Nam, từ Phan Đình Phùng, Tôn Thất Thuyết đến Nguyễn Thiện Thuật, Cao Thắng, Đinh Công Tráng… Từng bước chân của nghĩa quân Cần Vương đi qua, đất đai ấy trở thành đất thiêng, đẫm mồ hôi, máu xương, và lòng quyết tâm giữ lấy độc lập, giữ lấy khí phách Đại Việt ngàn đời. Chiếu Cần Vương không chỉ là lời kêu gọi, mà là một dấu son trong lịch sử dân tộc, khẳng định tinh thần bất khuất trước mọi thế lực ngoại xâm, để lại ngọn lửa yêu nước cháy mãi trong lòng mỗi người Việt Nam đến muôn đời.

13/07/2025

LỜI THỀ NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN "SỐNG BÁM ĐÁ, CHẾT HÓA ĐÁ, THÀNH BẤT TỬ"
===============
Dưới chân những đỉnh núi mây mù biên cương Vị Xuyên, lời thề của người lính năm xưa như tiếng sấm vọng mãi giữa ngàn khối đá tai mèo sắc lạnh: “Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử.” Họ đã lấy đá làm chiến hào, lấy máu mình tô thắm từng tấc đất biên cương, biến từng khe núi, phiến đá thành mốc thiêng Tổ quốc. Họ đã bước đi trong khói lửa, đối mặt với từng trận pháo nổ rung trời, để giữ vững từng điểm cao, từng đường biên không lùi một bước. Họ ngã xuống, thân thể hòa vào đá núi, nhưng tinh thần thì hóa thành bất tử, thành ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng đất mẹ, thắp lên ngọn cờ kiêu hãnh của dân tộc. Vị Xuyên – nơi người lính đã lấy chính cuộc đời mình khắc lên vách đá câu thề sắt son: dù gian khổ, hy sinh, nhưng không lùi bước trước quân thù, quyết giữ vững biên cương, quyết làm người canh giữ đất trời Việt Nam đến hơi thở cuối cùng.

MẸ CHỜ XUYÊN THẾ KỶ!Khi quê đầy bóng g.iặc,Mẹ tiển con lên đường,Nghẹn ngào ôm con chặt,"Xong g.iặc", về nghe con.Rồi nh...
13/07/2025

MẸ CHỜ XUYÊN THẾ KỶ!
Khi quê đầy bóng g.iặc,
Mẹ tiển con lên đường,
Nghẹn ngào ôm con chặt,
"Xong g.iặc", về nghe con.
Rồi những năm kháng chiến,
Con đi khắp chiến trường,
Dù "Khu Đ" "Rừng Sát",
Mẹ vẫn tìm thăm con.
Tình của mẹ sắc son,
Rộng dài hơn biển cả,
Dù con đi muôn ngả,
Mẹ dõi từng bước chân.
Từng đêm mẹ cầu Thiên,
Con của mẹ bình yên,
Đất nước mình hết g.iặc,
Mẹ đón con trở về.
Nay hòa bình, thống nhất,
Quê hương sạch bóng th.ù,
Sao không về với mẹ,
Để mẹ ngồi đợi trông?
Thằng "Ba", thằng "Tư" đâu,
Sao không về thăm mẹ,
Nhớ con bầm tím ruột,
Mẹ gọi thầm tên con.
Mỗi năm mùa xuân về,
Mẹ già thêm một tuổi,
Lưng còng, tóc bạc trắng,
Mẹ vẫn ngồi đợi con.
Dẫu biết con không về,
Mẹ vẫn ngồi tựa cửa,
Dù chờ bao năm nữa,
Mẹ vẫn tin con về.
Mấy mươi năm chờ đợi,
Sức mẹ nay đã tàn,
Chắc không chờ được nữa,
Con hiện giờ nơi đâu?
Trong lòng mẹ khắc sâu,
Bóng hình con yêu quý,
Dù tử biệt s.inh l.y,
Mẹ chờ xuyên thế kỷ.
Tác giả: Huy Triết
Ảnh: Mẹ Việt Nam Anh hùng Hoàng Thị Hy và con trai là Liệt sỹ Trần Anh Hùng ra đi khi tuổi đời chỉ mới đôi mươi. Niềm đau đáu của mẹ Hy suốt hàng chục năm qua là vẫn chưa thể tìm thấy hài cốt của Liệt sỹ Hùng.

Address

Núi Bà Đen
Tây Ninh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tây Ninh Vững Bước Vươn Cao posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share