29/09/2021
DI ĐÀ BỊ LỘ...!
Cúi xin chư Phật chứng tri cho
Phật tử Ta bà họ quá lo!
Lo "khó" Niết bàn? Lo ít "phước"...!
Lo miền Cực lạc lỡ sanh về...?
TRỰC CHỈ.
PHẬT, nếu Phật của đạo Phật thiệt, muốn xin gì khỏi cúi. Bởi vì cái của đức Phật có không phải là quyền, là uy, là thế lực để "xin", "cho". Phật càng không phải là vua, kể cả Chuyển Luân Thánh Vương.
Phật, nếu Phật của đạo Phật thiệt chỉ có một ông Phật Thích Ca Mâu Ni, kinh điển gọi Ngài là giáo chủ cõi Ta bà.
Gọi là "chư Phật" là do quen tai nói láo, thành ra nói láo quen mồm, chứ Phật không có nhiều sao gọi là "chư"? Chư Phật là Phật của bọn ngoại đạo nào đó. Phật tử thiệt của Phật Thích Ca thì không chấp nhận, bởi vì không thấy, không nghe, không biết , không gặp, không lịch sử, không lý lịch, không địa chỉ thường trú...kể cả không cha, không mẹ. Người Phật tử thiệt của Phật Thích Ca không chấp nhận Phật chỉ có danh ngôn, văn tự, mô tả, sáng tạo của nhà văn, của tiểu thuyết gia xưa cũng như nay!
Đệ tử thiệt của Phật Thích Ca nếu biết học đạo, hành đạo, ngộ đạo thì không lo gì khó có Niết bàn và ít phước. Bởi vì biết học đạo, hành đạo, ngộ đạo thì tất cả những thứ NHÂN tu đó là phước rồi. Không cần nhờ ông nào, bà nào, đức nào, đấng nào ban cho thêm gì ráo!
Vấn đề Niết bàn, những bậc đạt đạo tiền bối cho biết:
"Thân tại hải trung hưu mích thuỷ
Nhật hành lãnh thượng mạc tầm sơn".
Như Huyễn Thiền Sư dịch:
"Sống trong biển khỏi nhọc công tìm nước.
Đứng trên non chớ phí sức tìm non".
Bất cứ ở nơi nào, đất nào, xứ nào, miền nào, nước nào, châu nào...hễ con người có học kinh Niết Bàn, biết học kinh Niết Bàn, thì khỏi lo tìm kiếm Niết Bàn ở đâu, dễ có hay không có, để rồi ưu tư lo lắng một cách không cần có. Kinh Niết Bàn Phật dạy như sau:
Niết là không, bàn là tham, không tham là Niết Bàn.
Niết là không, Bàn là sân, không sân là Niết Bàn.
Niết là không, bàn là si, không si là Niết Bàn.
Niết là không, bàn là thất tình, không sống trong thất tình là Niết Bàn.
Niết là không, bàn là lục dục, không sống trong lục dục là Niết Bàn.
Niết là không, bàn là cõi dục, cõi sắc, cõi vô sắc. Không sống trong cõi dục, cõi sắc, cõi vô sắc là xuất ly Tam giới, là Niết bàn rồi vậy!
Vì thế người Phật tử chân chánh không cần phải quá lo!
Cái đáng lo của người đệ tử Phật nói chung ở vào thời đại cao điểm của văn minh, khoa học, của tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do nhận thức...người ta khó tin về một đất nước, một cảnh giới, mà tất cả do một người...một ông...một đức...hay một đấng hoá hiện làm ra! Và đất nước ấy, động vật không có sanh, tức là không có động vật. Thực vật không có sanh, tức là không có thực vật. Khoáng vật không có sanh, tức là không có khoáng vật...Mà, duy nhất chỉ có một thứ : THẤT BẢO.
Cảnh giới như thế mà gọi là "Cực lạc", e rằng :Đệ tử Phật Thích Ca lỡ sanh sang về đó chắc không sống nỗi!
NHTS.