09/05/2026
MỸ VÀ PHƯƠNG TÂY ĐÃ CƯỚP CÔNG LIÊN XÔ TRONG THẾ CHIẾN II NHƯ THẾ NÀO
Lịch sử Thế chiến II không chỉ được viết bằng máu và nước mắt trên chiến trường, mà còn bị vấy bẩn bởi những toan tính thâm độc và sự tráo trở của các thế lực tài phiệt phương Tây.
Trong bài viết này, chúng ta hãy cùng vạch trần sự thật bị che đậy sau bức màn nhung dối trá của "phe đồng minh".
1. Màn kịch nuôi cáo trong nhà: Tài phiệt Mỹ - Anh và sự trỗi dậy của Quái vật Đức Quốc Xã.
Sau Thế chiến I (1914-1918), nước Đức rơi vào tình trạng kiệt quệ toàn diện về kinh tế, chính trị và xã hội do thất bại trong chiến tranh và những điều khoản khắc nghiệt của Hiệp ước Versailles
Nhưng bạn có tưởng tượng được không, chỉ 20 năm sau nước Đức đã vươn mình lên thành một con quái vật khổng lồ của thế giới. Vậy, điều gì đứng sau sự lột xác thần kỳ này của Đức?
Vâng, xin thưa, đằng sau sự hung bạo của cỗ máy chiến tranh Đức Quốc xã là dòng tiền bẩn từ các trung tâm tài chính New York và London. Không phải ngẫu nhiên mà một nước Đức kiệt quệ sau Thế chiến I lại có thể vũ trang thần tốc đến thế.
Thông qua Kế hoạch Dawes và Young, giới tài phiệt Mỹ đã đổ hàng tỷ USD vào Đức. Đây chính là kế hoạch "Bơm máu cho quỷ dữ", nó không hề "vô tình" mà là chủ đích xây dựng một "con đê chắn" hung hãn để tiêu diệt Liên bang Xô viết - thành trì của chủ nghĩa cộng sản. Vì khi chủ nghĩa cộng sản lớn mạnh, bọn ác quỷ đâu có thể thống trị loài người giản đơn như trước được.
Các tập đoàn khổng lồ như Ford, General Motors và Standard Oil đã cung cấp từ xe tải quân sự đến công nghệ xăng chì, cao su tổng hợp cho quân đội Hi**er. Thậm chí, máy đục lỗ của IBM đã giúp phát xít quản lý các trại tập trung tàn bạo. Mỹ đã ngầm ra hiệu: Hãy tấn công về phía Đông, và các ngươi sẽ có tất cả nguồn lực.
2. Sự đê tiện của những kẻ "tọa sơn quan hổ đấu"
Đã bao giờ các bạn thắc mắc, vì sao mà nước Đức lại mở chiến dịch tấn công Liên Xô hùng mạnh lúc bấy giờ không?
Xin thưa, đó là vì Hi**er muốn mở rộng không gian sinh tồn cho nước Đức. Đây là lý do tư tưởng quan trọng nhất được Hi**er viết trong cuốn Mein Kampf: Mở rộng về phía Đông. Gã quốc trưởng Hi**er tin rằng dân tộc Đức "thượng đẳng" cần thêm đất đai để phát triển. Và Liên Xô chính là nguồn tài nguyên thượng hạng khi Ukraine được coi là "vựa bánh mì", còn vùng Kavkaz là "mỏ dầu" mà Đức thèm khát để nuôi sống đế chế và bộ máy chiến tranh lâu dài.
Vậy là khi được Mỹ phím cho về cái gọi là "tiêu diệt chủ nghĩa Cộng sản", Hi**er tin chắc rằng chỉ cần mình tấn công Liên Xô thì các nước đế quốc diều hâu như Mỹ, Anh ... sẽ chỉ đứng ngoài nhìn.
Thế là 22/6/1941, Đức Quốc xã mở Chiến dịch Barbarossa xâm lược Liên Xô. Đây là cuộc xâm lược quy mô lớn nhất, tàn bạo nhất trong lịch sử quân sự thế giới.
- Quân số khổng lồ: Hơn 3 triệu quân, 3.500 xe tăng và gần 3.000 máy bay đồng loạt tấn công trên toàn tuyến biên giới.
- Bất ngờ và tàn khốc: Tấn công không tuyên chiến vào rạng sáng, phá hủy hàng ngàn máy bay Liên Xô ngay tại sân bay trong vài giờ đầu.
- Tốc độ thần tốc: Trong những tuần đầu, quân Đức tiến sâu hàng chục km mỗi ngày, bao vây và bắt giữ hàng trăm ngàn chiến sĩ Hồng quân.
Và thực ra Hiler đã đúng. Khi Liên Xô phải đơn thương độc mã, oằn mình chống lại hơn 200 sư đoàn tinh nhuệ nhất của phát xít Đức, chịu đựng sức ép nghẹt thở trên chiến trường trải dài hàng ngàn dặm, thì Mỹ và Anh đã làm gì?
À, bọn khốn máu lạnh ấy chỉ thờ ờ, đứng ngoài theo dõi, một hình thức mà người Trung Quốc gọi là "Tọa sơn quan hổ đấu". Suốt từ năm 1941 đến 1943, mặc cho lời kêu gọi khẩn thiết từ Moscow, Washington và London cố tình trì hoãn mở 'Mặt trận thứ hai tại Tây Âu' để san sẻ áp lực với Liên Xô. Chúng nấp sau eo biển Manche, lạnh lùng quan sát hai cường quốc lục địa vắt kiệt sinh lực nhau. Vậy nên, gần 30 triệu người Liên Xô đã phải nằm xuống ở thế chiến II, một cái giá vô cùng đắt đối với một dân tộc anh hùng.
Nhưng, đám diều hâu kền kền đó rất biết chớp thời cơ, sẽ luôn biết cách lao vào xâu xé khi cục diện chiến trường đã bài định. Và quả thật vậy, chỉ đến khi Hồng quân Liên Xô bẻ gãy xương sống quân phát xít tại Stalingrad và Kursk, khi gót giày của người chiến sĩ Xô viết đã bắt đầu dồn dập tiến về Berlin, phe Đồng minh mới vội vã đổ bộ vào Normandy năm 1944.
Đó không phải là cứu nguy, đó là cuộc chạy đua để cướp lấy thành quả, để "chia phần" miếng bánh địa chính trị khi Liên Xô đã làm xong phần việc xương xẩu nhất.
3. Thủ đoạn lật sử: Sự tráo trở của những "anh hùng tự phong"
Sau khi tiếng súng ngưng hẳn, một cuộc chiến khác tàn khốc không kém đã nổ ra: Cuộc chiến lật sử, bôi bẩn sự thật.
Đầu tiên là thủ đoạn thổi phồng viện trợ, phủ nhận hy sinh: Mỹ đã dùng chương trình viện trợ Lend-Lease để tự mãn nguyện rằng mình là cứu tinh. Và đến giờ, đám Mỹ nô vẫn điên cuồng vẫy đuôi gào thét để tranh công cho chủ chúng nó, rằng nhờ có Mỹ viện trợ mà Liên Xô mới thắng Đức Quốc xã.
Nhưng hãy nhìn vào sự thật: 14.800 máy bay Mỹ chỉ là hạt cát so với 150.000 chiếc do bàn tay công nhân Liên Xô chế tạo. Mỹ cung cấp cho Liên Xô khoảng 7.000 chiếc xe tăng so với hơn 100.000 chiếc Liên Xô tự sản xuất, tiêu biểu là 25.000 chiếc T-34. Không phủ nhận Mỹ đã vào xe tải, và đầu máy xe lửa, nhưng Liên Xô đã hiến dâng 27 triệu sinh mạng. Không một số tiền nào, không một chiếc xe tải nào có thể đánh đổi được dòng máu đỏ đã nhuộm thấm đất mẹ để cứu chuộc cả nhân loại.
Và suốt nhiều thập kỷ, truyền thông phương Tây đã nhào nặn nên một thực tế ảo. Chúng biến cuộc đổ bộ Normandy thành bước ngoặt vĩ đại nhất, trong khi lờ đi Chiến dịch Bagration, nơi Hồng quân đã xóa sổ toàn bộ Cụm tập đoàn quân Trung tâm của Đức. Chúng biến bom nguyên tử tại Nhật Bản thành huyền thoại duy nhất kết thúc chiến tranh, hòng che lấp sự thật rằng chính cuộc tổng tấn công của Hồng quân vào đạo quân Quan Đông mới là đòn kết liễu thực sự.
Và đê tiện nhất là chiến dịch "tẩy não" toàn cầu của những con diều hâu đê tiện. Mỹ và đồng minh đã trắng trợn đánh đồng Stalin với Hi**er, bôi nhọ màu áo đỏ của Hồng quân, những người đã giải phóng Auschwitz, thành những kẻ chiếm đóng. Chúng muốn cả thế giới quên đi ai là người đầu tiên cắm lá cờ chiến thắng lên nóc tòa nhà Reichstag, ai là dân tộc đã hy sinh gần 30 triệu sinh mạng để cứu vớt nhân loại.
Nhưng, các bạn ạ. Sự thật lịch sử là bất biến. Dù Mỹ và đồng minh có dùng bao nhiêu tiền bạc, phim ảnh hay lý thuyết chính trị để tô vẽ, họ cũng không bao giờ xóa sạch được sự thật: Chính nhân dân Liên Xô vĩ đại, bằng ý chí thép và sự hy sinh vô bờ bến, mới là người đã đập tan xiềng xích phát xít cho toàn thế giới.
Ngày 09/05/1945, Ngày Chiến Thắng của Nhân loại, vinh quang cho Hồng Quân, vinh quang cho Liên bang Xô viết.
U-ra!