26/10/2015
(Hà Giang ký sự)
***** MÙA ĐÁ ĐƠM BÔNG*****
Chúng ta lên Đường đến miền Đá nở Hoa thôi các bạn tôi ơi !Ngày học tiểu học của gần 40 năm về trước sách tiếng Việt có bài Ê - Đan đi Chợ Tết Hoàng Su Phì! trong bài văn tả cảnh Chợ phiên ngày tết của bà con vùng cao mình thích lắm! cảnh Chợ Xuân sao mà vui thế các thứ hàng bày la liệt Ê Đan theo Mẹ đi sắm Tết in sâu trong tiềm thức mình.!Những năm gần đây ước ao bao giờ được đến nơi này giờ đã thành hiện thực .
Hà Giang mùa tháng 10 nổi tiếng có Hoa Tam Giác Mạch xưa kia là cây cứu đói của Bà con vùng cao,tính theo mỗi sào bắc bộ được khoảng 50kg hạt,giờ Bà con trồng chủ yếu để nuôi gia Súc Gia Cầm và cho khách tham quan ngắm cảnh,toàn bộ cây tam giác mạch đều có công dụng, cây khi mới gieo còn non thì làm rau, xào, nấu ,nẩu khi trưởng thành ra hoa rất lạ lúc mới nở màu trắng xong dần chuyển sang màu tím càng về sau màu càng đậm,khi già thân cây làm thức ăn cho trâu bò,từ khi gieo hạt đến khi tàn là ba tháng và hoa có hình tam giác bởi ba chiếc lá lên được gọi là Hoa tam giác mạch.!
Hoàng Su Phì, có ruộng bậc thang lúa chín vàng rực trĩu câu đang thu hoạch dở uốn lượn quanh co ,gió đưa sóng sánh ánh vàng cuồn cuộn từng dải kín Đất, ôm Đồi đẹp lạ thường , tha hồ chiêm ngưỡng mở mang tầm mắt và đã được công nhận di Sản Quốc Gia ! Được ngắm cột cờ lũng Cú từ trên cao lưng chừng trời mây xa thẳm nhìn xuống những ô ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp cuốn theo những con đường uốn lượn hình chữ S chữ M đẹp kỳ vĩ,Núi Non trùng điệp cảnh thật mà như trong mơ làm say lòng nhiều lữ khách như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.!!!
,Giờ mình đã được đặt Chân đến nơi đây được thỏa sức hít hà không khí trong lành được thả hồn ngắm Hoa mọc trên Đá ! Được ngắm di sản Núi Đôi kiệt tác của thiên nhiên bạn tặng con người Hà Giang đã đi vào thơ ca,(Núi Chồng Núi Vợ đứng song đôi) sự tích Cô Tiên theo Chồng xuống hạ giới sinh con xong Cha mẹ bắt về nên để lại bầu sữa cho con bú mà từ trước mình chỉ được nghe ngâm Thơ ,được đặt chân lên cổng trời Quản Bạ khoảng cách mấy trăm mét mà khí hậu khác hẳn nhau bên thu bên đông. Qua nhiều đoạn đường ở độ cao 1500 m còn bị ù tai vì ở trên lưng chừng Trời ! Được trải nghiệm Công Viên Đá địa Chất bao la bát ngát lô nhô thiên nhiên tạo hóa những phiến Đá tai mèo màu ghi xám lẫn màu xanh của Cây mọc chen trên Đá thật kỳ bí,và dạo bộ tham quan khu phố cổ Đồng văn ngắm những ngôi nhà tường Trình huyền ảo ghê ...giữa núi non mà mọc lên một phố cổ trên Cao Nguyên Đá kỳ quan thiên nhiên hùng vĩ !
Được tham quan Dịnh thự họ Vương của Vua Mèo thủ lĩnh vùng cao nguyên Đá Đồng Văn, Vua Mèo là người gốc Hoa di cư loạn lạc sang nước ta từ nhiều đời trước cuộc đời và sự nghiệp của Ông ,“Vua Mèo” –Vương chí Hải mồ côi Cha từ bé nhà nghèo sau này ông giàu lên nhờ vào thu mua cây thuốc phiện cho Bà con dân tộc với giá cao hơn pháp và Nhật nên Bà con tin tưởng,sau đó Pháp và Nhật lại phải mua lại của ông lên cứ thế mà ông giàu lên nhanh chóng ,ông được bà con đân tộc tự phong là Vua vì thời đó ông có tiền của là hay giúp đỡ người nghèo,thời đó ông xây Dinh thự phải thuê kiến trúc sư người Hoa chỉ riêng tiền phí thiết kế đã hết 150 tỷ tiền Việt bây giờ,trên một thung lũng có hình mai Rùa sung quanh núi non bao bọc thiên thời địa lợi, phía trước có dãy núi mâm Xôi che chở theo phong thủy cho sự ấm no thịnh vượng.
Xưa kia 4 Huyện Đồng Văn,Mèo Vạc,Yên Ninh,Quản Bạ là khu tự trị của Vua Mèo !Năm1979 chiến tranh Biên Giới Trung Quốc bắn pháo nhiều ngày đêm qua Dinh Thự mà không bị một gợn bụi một vết b**g tường,vì bắn thấp vướng núi bắn cao vượt qua, nên dinh thự còn nguyên vẹn,trong khi hai dinh thự khác của hai Bà vợ ông ở thị trấn Đồng Văn và Mèo Vạc lúc bấy giờ bị đạn pháo từ Trung Quốc bắn sang tan hoang giờ không còn dấu vết !ô tô chúng tôi đứng trên đỉnh núi nhìn xuống dinh thự chỉ là một tầm ngắm nhưng nếu đi bộ mất nửa ngày đường mới tới nơi .! Ông có ba đời vợ và tất cả các con của ông hiện giờ sống và định cư tại Ca Na Đa ,Mỹ,Anh,Pháp và Ý.ở lại VN có Vương Chí Sình là con trai đầu lại có lối sống rất giản dị, chan hòa cùng người dân ! Được Bác Hồ kết nghĩa làm anh em nên ông Sình nguyện một lòng theo Đảng.!
Trước khi mất, ông Vương Chí Sình đã trăng trối lại cho con, cháu đem rất nhiều vàng, bạc của mình tích cóp được để hiến tặng cho Nhà nước,hiện tại có cháu gái bốn đời Vương thị Chở là HDV du lịch tại Dinh Thự.Mộ Vua Mèo được mai táng trên ngọn Núi Mâm Xôi phía xa xa trước mặt Dinh Thự,còn vợ Cả và con trai Vương chí Sình mai táng trong khuôn Viên Dinh Thự.ở góc sân Giữa Dinh Thự hiện giờ vẫn còn lưu giữ một Cái Bể đục từ tảng Đá hình trăng non bán nguyệt là để mỗi lần ba Bà Vợ Vua tắm bằng sữa Dê ngâm mình trong đó.
Được chiêm ngưỡng Đèo Mã Pí Lèng (Đèo hình sống mũi con Ngựa) mệnh danh tứ đại đỉnh Đèo ,có độ cao 2000 m so với mực nước Biển từ đỉnh Đèo nhìn xuống đẹp kỳ vĩ nhất Đông Nam Á! nhìn hút tầm mắt xuống là con Sông Nho Quế bị thu nhỏ như một dải lụa màu xanh bạc quanh co giữ hai bên là vách Núi đi bộ xuống mất hơn một ngày đường mới tới nơi ,nhìn xa xa bên kia là địa phận Trung Quốc ! Thú thật tôi bí từ không đủ khả năng ngôn ngữ để diễn tả hết cảnh đẹp nơi đây.
xưa kia là Rừng thiêng nước độc Núi Non hiểm trở ,chỉ có Thổ Phỉ làm thủ lĩnh ở đây,sau cách mạng phải chiến đấu với Thổ Phỉ ,đã bao người đổ máu mới làm lên con đường chạy qua Đèo mang tên hạnh phúc ,để miền Núi không bị khoảng cách với miền xuôi bây giờ hai ô tô tránh nhau thoải mái , khu vực Mã Phì Lèng giờ cũng đã là di sản danh lam thắng cảnh Quốc Gia! Phải nói là Dốc Pa Đin chị gánh anh thồ lên Tây Bắc thời Chống Pháp cũng đứng thứ hạng sau so với con Đèo Đông Bắc này! trên đường thăm quan đến các điểm du lịch em HDV giới thiệu rất căn kẽ chuyên nghiệp ,cho khách biết từng chi tiết lịch sử văn hóa con người Hà Giang rất cuốn hút người nghe !
Nên cả đoàn ai lấy đều thích thú hài lòng được khám phá danh lam thắng cảnh trời mây non nước và hiểu thêm về văn hóa và con người nơi đây.
Suốt chặng đường dài ngồi ô tô 500km đường lên dốc xuống Đèo quanh co như con Rắn bò cũng mệt lắm, lần nào đi đâu cũng vậy tôi say xe cho chó ăn chè nhất đoàn, bù lại tua họ tổ chức rất chu đáo vì đi đường dài nên họ phát mỗi khách một chiếc gối ôm cổ và một áo phông màu cờ Tổ Quốc,nhiều người mang trên mình áo đỏ ngồi dựa cột mộc chủ quyền giáp danh với Trung Quốc chụp ảnh kỷ niệm thật thiêng liêng và ý nghĩa !em HDV dí dỏm lại vui tính nên quên cả mệt chặng đường dài như thu ngắn lại !
Được khám phá vùng Đất mới, không khí trong lành thiên nhiên yêu đãi cảnh đẹp lên thơ ,mơ màng,trời xanh,mây trắng vờn ven sườn Núi ,suối reo róc rách, chim hót lúi lo ,Sơn thủy hữu tình , được thưởng ngoạn giải khuây một bữa tiệc thiên nhiên kỳ thú ! Được khám phá các nét văn hóa và ẩm thực của bà con vùng cao có món cháo ấu tẩu rất tốt cho người bị bệnh sương khớp như mình,củ ấu tẩu mọc trên núi đá mà ta ăn nhiễu sẽ bị ngộ độc,nhưng ngược lại bà con có bí quyết gia truyền đã tránh được từ khi nấu, dùng đũa quấy cháo bằng gỗ kim dao nên không bao giờ có sự cố sảy ra .
loại cháo này chỉ có hai cửa hàng bán một tại thị trấn Đồng Văn, cửa hàng thứ hai là thị trấn Mèo Vạc!sáng hôm về đoàn chúng tôi đi Chợ mèo vạc đúng vào phiên sao mà vui thế cái quảng cảnh này chỉ có ở vùng cao bà con kéo nhau suống núi như chẩy hội xuân, mang theo thượng vàng hạ cám đồ đi bán,người Mông nơi đây thật thà hơn ở Sa pa không nói thách vì chưa bị lai căng và phần đa số họ không nói được tiếng Việt,và tiếng bản địa của Bà con giờ chỉ có nói vì chữ viết của người Mông đã mất gốc không có bảng chữ cái...! làm ký ức tôi thời thơ ấu sống bên bà nội và Tết nào cũng theo Mẹ đi chợ cứ cuồn cuộn về lòng xúc động mang nhiều hoài niệm.....Cuộc sống của Đồng Bào giờ khá hơn trước vì nhà nước quan tâm hơn mùa khô không lo thiếu nước sinh hoạt nữa mỗi Bản được xây một cái Hồ rất to chứa nước trên Núi cho Bà con mỗi cái hết 15 tỷ.tất cả đường về Bản đều được dài bê tông sạch sẽ,xe chúng tôi đi trên cao thỉnh thoảng lại thấy xuất hiện một Hồ nước trên núi nhìn rất độc đáo lạ mắt.theo cách nhìn nhận của tôi thì cuộc sống của Bà Con nơi đây cũng gian nan vất vả vì gắn niền với bốn bề sung quanh toàn Đá là Đá........
Tối hôm đó đoàn chúng tôi đi dạo và vào thưởng thức món cháo ấu Tẩu một lần cho biết mặc dù vừa ăn tối xong ai cũng còn no lắm nhưng đặt chân đến nơi đây mà không ăn thì coi như chưa đến nơi này,vậy nên tôi gọi hai bát trong khi vợ chồng tôi với chị cùng tua người miền nam là ba người, quen nhau trong chuyến đi tính chị rất hòa đồng nho nhã tôi và chị ăn không hết một bát đành mang về phòng!Đêm đó vợ chồng tôi về ks nghỉ người cũng hơi mệt phần vì lạ nhà nhớ các con tôi chưa ngủ ngay được.!
Tôi mở cửa ban công nhìn ra ngoài trời tối đen như mực nhìn lên trời thấy bóng trăng non trùng đúng ngày mồng 4 hình lưỡn Liềm nên không đủ chiếu sáng,xa xa dãy núi trước mặt thưa thớt vài cây số thấy một bóng đèn từ ngôi nhà bà con trên Núi nhìn như sao trên trời vì Bà con Dân Tộc nhà ở làm trên Núi cao ,và ánh đèn ô tô xe máy chạy trên đường treo cao trên đỉnh Núi lập lòe như đom đóm làm tôi lại hình dung ngày nhỏ phải đi Chăn Trâu từ 3-4 h sáng trời tối tôi rất sợ Ma ....ba giờ sáng tôi đã tỉnh giấc không ngủ được nữa cứ nằm chờ trời sáng.
5 giờ thì có tiếng Đài phát thanh của thị Trấn vang lên điệu nhạc giải phóng điện Biên và giọng đọc của phát thanh viên Kim cúc quen thuộc ngày nào của hơn 30 năm về trước,đây là đài tiếng nói Việt nam phát thanh từ Thủ Đô NCHXHCNVN mà xưa kia sáng sớm nào Bà Nội cũng mở, lại quay về làm tôi nhớ tuổi thơ sống bên bà Nội lòng bùi ngùi, da diết .! hiện tại tôi đang sống ở Thủ Đô cái cảm giác này đã vắng bóng từ rất lâu lắm rồi.Trong suốt chuyến tham quan khi kết thúc quay về lòng tôi bâng khuâng lưu luyến mang nhiều kỷ niệm,nghĩ đến câu thơ thời xưa học( khi ta ở là nơi Đất ở khi ta đi Đất bỗng hóa tâm hồn) mặc dù cũng nóng ruột nhớ các con vì lần này đi không vào dịp nghỉ con không cùng đi được và lo công việc ở nhà nữa,ba ngày trải nghiệm cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc như được nạp thêm năng lượng nên cũng quên đi mệt,phải nói là đáng đồng tiền bát gạo......
**** Hà Giang mùa Đá nở Hoa 2015****
-------------------------------------------------------------
_ NGẪM SỰ ĐỜI ĐỜI _
Sống nơi Thành Phố ồn ào,đường xá nay đào mai lấp ô tô chạy qua khua bụi trong không khí đặc quánh,vợ chồng bảo nhau đeo khẩu trang vào, nhưng ngược cảnh ai lại ngồi nhà đeo khẩu trang , rửa mặt ngoáy hai lỗ mũi đen như hai ống khỏi ,mở mắt ra là nhìn ra Đường xe cộ ầm ĩ inh ỏi,nên năm kỳ mười họa được đi thay đổi không khí gần gũi thiên nhiên người như trẻ lại.tính tuổi đời đến nay mà thọ được như Bố Mẹ là hơn nữa phần đời rồi,vợ Chồng mỗi người mỗi việc từ sáng đến 10 h khua không có ngày nghỉ Chủ Nhật.!nói thật tận đáy lòng không dám phụ lộc Trời,già nữa đời người rồi chưa để ra được gì? ngoài lời lãi hai ba năm hoặc một năm một hai lần đi mở rộng tầm mắt chỉ đủ kinh phí ở gần từ miền trung quay lại, không dám mơ xa hơn chứ chưa nói đến nước ngoài,trừ hai năm trước đi một chuyến miền Nam vì đã hứa với con Gái đỗ ĐH Mẹ sẽ thưởng một tua du lịch đường dài cũng phải lên dây cót mãi....
Công việc hàng ngày gò bó tốn nhiều thời gian nhưng bù lại nhẹ nhàng mà thu nhập giờ rất thấp, một phần là do vợ chồng tuổi đang toan về già rồi nên đầu óc không năng động thức thời tinh nhanh như lớp trẻ bây giờ ! may mà trước kia gặp thời gặp vận tận dụng thời cơ,dành rụm mua được căn nhà để an cư chứ như bây giờ thì chịu.! Đời người ngắn ngủi vất vả cả nội tâm đến chân tay đến giờ mới được nhàn hơn một chút nhưng đầu lại phải lo nhiều,có những thứ giấy bút không cho phép tả ra được ! từ thuở cùng nhau sánh duyên lên vợ thành chồng hai bàn tay trắng lập nghiệp ,vợ chồng tự thân vận động !nên nếu hôm nay ta để lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi, Vậy nên ta sống theo cách của chính mình có ít tiêu ít đói đầu gối cũng phải bò.Đời người không nói trước biết trước được điều gì thay vì trông mong sống trường thọ, thì mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ! Thôi thì mình cứ nhìn ngang chông lên chả bằng ai chông xuống cũng còn nhiều người khốn khó hơn mình ! Và bằng lòng với gì mình có.
Thay vì mong lắm tiền nhiều của thì ta cầu xin trời phật ban cho ta có sức khỏe !có sức khỏe là có tất cả không có sức khỏe là Quang Tèo ,con người chúng ta thường nghĩ nhà của bố Mẹ là của con và xăm soi, nhà của con ko phải của Bố Mẹ ,trên đời này sợ nhất người chuyên dựng chuyện nói không thành có, hoặc nói sấu người khác để đạt được mục đích và sự thương cảm hoặc đồng cảm để che đi tính xấu của mình,trước kia tôi đã được nghe sư thầy thyết giảng nói về lòng tham và tính gen gét đối kị miệng nam mô bụng một bồ Dao Găm của một số con người chúng ta ,kể về một trường hợp có của dấu che để đẻ ra ,rồi đi tranh dành của người khác,vỗ ngực phành phạch tự cao tự đại với bề trên, xong cuối cùng gậy ông lại đập lưng ông về con số không tròn trịa,người tính không bằng trời tính tham thì thâm! Trường hợp thứ hai Thầy Sư thuyết giảng do một chị bạn chia sẻ có câu nói rất ý nghĩa và thấm thía nhiều khía cạnh ! (tương lại khóc hay cười phụ thuộc vào độ lười của quá khứ ! )Độ lười ở đây có cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen ý nói có phúc là có phần không phải của mình đừng nhận,có làm thì mới có ăn ! thay vì mơ được ăn những món ngon sơn hào hải vị ,thì ta ăn cơm bữa bình thường thôi ,có khi rau với muối vừng lại là đặc sản đủ chất dinh dưỡng rồi!
Thay vào đó được đi nhiều biết nhiều gần gủi với thiên nhiên để mở rộng tầm mắt. tiền của nhiều rồi chết cũng hai tay buông xuôi,ăn lắm của ngon vật lạ là tự nạp hóa chất độc hại vào người,rút ngắn tuổi đời! vì thời bây giờ đến hứng nước mưa từ Trên trời rơi xuống để uống không phải lúc nào cũng sạch! Và khi số Trời đã định Thiên Di bắt đi an lòng chấp nhận ! Khi còn trên cõi đời mong sao cho thân an lòng thanh thản để có sức khỏe và mỗi năm một lần được đi chu du thiên hạ đặt Chân đến những miền chưa đến trên khắp dải Đất hình chữ S !,Nên vậy con Cảm ơn ông trời mỗi sớm mai thức dậy,cho con thêm ngày nữa để được làm việc,tận hưởng,và nuôi dạy các con lên người có tính tự lập có lòng nhân ái biết chia sẻ yêu thương nhau.
-Mẹ Tít-
https://www.facebook.com/me.tit.568?ref=ts&fref=ts
ƯỚC DC NHƯ CÔ CHÚ QUÁ